Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 510



Triệu Tuế Tuế đoán không sai, khúc gỗ đúng là trôi từ phía đối diện sang.

Chu Thiến Thiến sau khi kể hết mọi thông tin cho Triệu Tuế Tuế thì hài lòng rời đi.

Triệu Tuế Tuế tiếp tục đọc tiểu thuyết tiếng Pháp. Cuốn này cô đã từng đọc bản dịch, dù hơi khó hiểu nhưng vẫn có thể hiểu được, cuộc sống trôi qua thật nhàn nhã.

TBC

Trong lúc đó, Lục Minh nhận được giấy báo nhập học của Đại học Quân sự.

Cậu đắn đo rất lâu, phân vân giữa Đại học Hoa Đại và Đại học Quân sự, cuối cùng Lục Thành quyết định luôn, bắt con trai thi nguyện vọng 1 vào Đại học Quân sự, nguyện vọng 2 vào Đại học Hoa Đại.

Lục Thành nói, con cái nhà binh thì nên học trường quân đội, hơn nữa giáo sư Vu vẫn đang đợi nhận cậu làm học trò.

Kỳ thi này khu tập thể có 5 người thi đỗ đại học, trong đó 2 người học cao đẳng.

5 nhà đều tổ chức liên hoan. Nhà Lục Minh đến đông đủ. Triệu Tuế Tuế ăn thử một miếng thịt kho tàu, thấy cũng khá ngon, tay nghề của dì Giang Diệp tiến bộ nhiều rồi.

Lục Thiền nghe Triệu Tuế Tuế khen mẹ mình, bèn ghé tai cô bé, nói nhỏ: "Phần lớn là do bố tớ làm đấy."

Triệu Tuế Tuế nhíu mày, nhìn Lục Thành đang tiếp khách và Giang Diệp đang lui cui trong bếp. Mọi người đều nói Lục Thành cưới được vợ đảm đang, con cái lại giỏi giang, đúng là gã đàn ông thích giữ thể diện.

Thế nhưng, ngoài mặt giữ thể diện, trong nhà chịu khó một chút cũng không có gì to tát.

Sau một buổi sáng nhộn nhịp, tiễn khách xong, Lục Thành mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ vì tổ chức bữa tiệc nhỏ cho thằng con mà ông mệt bở hơi tai, trong khi đó, cậu con trai thì vẫn ung dung ở trong phòng nghịch ngợm mấy món đồ linh kiện.

Lục Minh đón nhận ánh mắt oán trách của bố, bèn lườm lại ông một cái: "Con đã bảo bố đặt vài bàn ở nhà ăn rồi, bố không chịu."

Lục Thiền thấy anh trai sắp bị giáo huấn, vội vàng chạy tới xoa bóp vai cho bố: "Bố vất vả rồi, thịt kho tàu bố làm ngon lắm ạ."

Lục Thành được con gái vỗ về, híp mắt hưởng thụ: "Vẫn là con gái ngoan, đợi con thi đỗ đại học, bố sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn hơn nữa."

"Nhưng như vậy bố sẽ rất vất vả phải không ạ?" Lời nói ân cần của Lục Thiền khiến Lục Thành nghe mà mát lòng mát dạ.

"Không vất vả, bố làm gì cho con cũng không thấy vất vả." Lục Thành vỗ vai con gái, đến lúc đó, không chỉ mời nhiều người hơn mà các món ăn cũng phải phong phú hơn.

Triệu Tuế Tuế ở nhà bên cạnh mỉm cười. Lục Thiền không thể thi đại học, vì con bé đi học muộn, tuổi lại nhỏ, có nhảy cóc thế nào cũng không kịp kỳ thi đại học.

Lịch sử không thể thay đổi, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn đều không nghĩ đến chuyện thay đổi lịch sử, hơn nữa họ cũng không có khả năng đó.

Có lẽ vì muốn tự thưởng cho bản thân sau khi thi đỗ đại học, Lục Minh dành phần lớn thời gian trong kỳ nghỉ hè để đi chơi.

Hôm nay, hai nhà rủ nhau đi dã ngoại ở núi Hoa Lương.

Triệu Tuế Tuế đã chuẩn bị sẵn để làm món gà bọc đất nung, nếu như bắt được gà rừng.

"Chị Tuế Tuế, bên kia có nhiều chim bồ câu lắm, chúng ta làm bồ câu nướng nhé!" Lục Thiền đứng trên chạc cây, chỉ tay về phía rừng cây xa xa.

Bồ câu nướng, Triệu Tuế Tuế chợt nhớ đến món bồ câu sữa nướng trong bữa sáng ở Quảng Thành, cô bé quay sang nhìn anh trai đang đứng dưới gốc cây.

"Bồ câu sữa nướng hả, anh làm được." Triệu Lập Văn gật đầu, bảo em gái và Lục Thiền trèo xuống.

Cả nhóm đi theo hướng Lục Thiền vừa chỉ.

Trên đường, họ chạm mặt Dương Phan Tử đang đi cùng một người phụ nữ. Thế giới này thật nhỏ bé, đi đâu cũng gặp anh ta. Triệu Tuế Tuế không muốn dây dưa gì với Dương Phan Tử, sao chỗ nào cũng thấy anh ta thế không biết.

Dương Phan Tử nhìn thấy nhóm Triệu Tuế Tuế, mỉm cười rồi dẫn người phụ nữ kia bỏ đi.

"Tên khốn nạn." Triệu Lập Văn đợi Dương Phan Tử đi khuất, bèn nói nhỏ với em gái.

"Hả?" Triệu Tuế Tuế ngơ ngác, không hiểu sao anh trai lại nói vậy.

"Người phụ nữ đó chắc chắn không phải Phó Yến." Triệu Lập Văn nhắc nhở, không đợi em gái kịp phản ứng, anh tiếp tục đi về phía khu rừng có chim bồ câu.

Triệu Tuế Tuế lúc này mới hiểu ra, Phó Yến bây giờ đang mang thai, vậy mà tên Dương Phan Tử này... Đúng là xui xẻo, hai lần bắt gặp anh ta vụng trộm đều là cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Oa, nhiều bồ câu quá!" Triệu Lập Võ vừa vào đến rừng cây, đã thấy mấy chục con bồ câu bay lượn trên cây.

Triệu Tuế Tuế xoa tay, chuẩn bị sẵn ná cao su và đá, sau đó khởi động làm nóng người rồi bắt đầu trèo cây.

Triệu Lập Văn bế em gái lên, để cô bé trèo lên bằng cách giẫm lên tay anh.

Lục Minh ở bên cạnh cũng học theo, giúp em gái trèo lên cây một cách nhanh chóng.

Trên cây, Triệu Tuế Tuế phụ trách b.ắ.n chim bồ câu ở trên cao, kiêm nhiệm quan sát, Lục Thiền có nhiệm vụ quan sát.

Dưới gốc cây, Triệu Lập Võ cơ động b.ắ.n hạ, Triệu Lập Văn và Lục Minh hỗ trợ.

"Bắt đầu!"

Theo hiệu lệnh của Triệu Lập Văn, mọi người bắt đầu hành động.

Triệu Lập Võ b.ắ.n hạ con chim bồ câu đầu tiên, Lục Minh lập tức chạy tới nhặt.

Một con chim bồ câu rơi xuống không khiến cả đàn sợ hãi, nhưng sau khi Triệu Lập Võ b.ắ.n hạ được ba con liên tiếp, cả đàn bắt đầu hỗn loạn.

Chúng thi nhau bay lên trời. Triệu Tuế Tuế nhân cơ hội đó b.ắ.n một lúc hai viên đá. Cô bé chắc chắn ít nhất một viên sẽ trúng, viên còn lại nếu may mắn cũng có thể trúng đích.

Bồ câu lần lượt bị Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ b.ắ.n hạ, cho đến khi trong rừng không còn con chim bồ câu nào, họ mới dừng lại.

Triệu Lập Văn đếm số chim bồ câu trong giỏ: "Tổng cộng 16 con, được đấy!"

"Tuyệt quá, thu hoạch lớn rồi!" Lục Thiền reo lên vui mừng, trong đầu tưởng tượng đến món bồ câu sữa nướng thơm phức.

"Chúng ta về nhà, nướng bằng lò đất." Triệu Lập Văn cho rằng bồ câu sữa nướng nên phết mật ong, như vậy màu sắc sẽ đẹp mắt hơn.

Năm người rời đi chưa được bao lâu, Hồ Đông Lai dẫn theo nhóm người của mình đến khu rừng.

"Chim bồ câu đâu? Hồ Đông Lai, là chỗ này phải không?"

Hồ Đông Lai vô cùng nghi hoặc, rõ ràng hôm qua anh ta phát hiện một đàn chim bồ câu ở đây, sao hôm nay lại chẳng thấy con nào."Tìm kỹ lại xem, chắc chắn là ở khu vực này."

Về đến nhà, mọi người đều tập trung ở nhà bếp nhà Triệu Tuế Tuế.

Họ nhóm lửa, bắc nồi nước chuẩn bị vặt lông chim, Triệu Lập Văn bắt đầu pha chế gia vị ướp bồ câu sữa nướng.

"Sao con chim bồ câu này vặt lông xong chỉ được tí thịt thế này, chắc chắn là giống bồ câu xù lông rồi. Mà lông chim bồ câu có thể dùng để làm gì nhỉ?" Lục Thiền vừa vặt lông chim, vừa hỏi anh trai và Triệu Lập Võ đang mổ moi nội tạng.

"Lông tơ của chim bồ câu nếu xử lý tốt có thể dùng làm áo phao." Triệu Tuế Tuế lên tiếng.

Chim bồ câu có kích thước nhỏ, làm một chiếc áo phao cần rất nhiều lông chim bồ câu, thậm chí còn khó kiếm hơn cả lông ngỗng, vì vậy áo phao thường được làm từ lông vịt là chủ yếu.

"Vậy cần bao nhiêu lông chim bồ câu mới đủ làm một chiếc áo phao?" Lục Thiền tiếp tục hỏi.

"Cái này..." Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai.

"Anh cũng không biết nữa, phải tìm hiểu hoặc là phơi khô lông chim bồ câu rồi cân lên mới biết được." Lông chim bồ câu là kiến thức nằm ngoài tầm hiểu biết của Triệu Lập Văn, bởi vì kiếp trước anh chưa từng gặp vấn đề này.

Sau khi đã sơ chế bồ câu xong, công đoạn tiếp theo là nướng.

"Lục Minh, em cầm 6 con về nhà nướng đi, có vấn đề gì thì sang hỏi anh." Triệu Lập Văn nhìn lò đất trong nhà, nhận ra không thể nướng hết 16 con cùng lúc, chi bằng chia ra nướng sẽ tốt hơn.

"Vâng ạ." Lục Minh bê thau bồ câu về nhà mình.

Triệu Tuế Tuế nhìn theo Lục Minh và Lục Thiền rời đi: "Như vậy thì đâu còn là đi dã ngoại nữa."

"Có cái ăn là được rồi." Triệu Lập Văn chia số bồ câu còn lại làm hai, cho vào lò đất, sau đó gọi em trai đến thêm củi.