Nhìn bồ câu sữa nướng thơm ngào ngạt, Triệu Lập Võ liên tục nhìn cửa sân, trong lòng thắc mắc sao cha anh vẫn chưa trở về.
Triệu Quảng Thúc chậm rãi dắt Tiểu Hôi về nhà, ông muốn bế nó nhưng Tiểu Hôi không đồng ý, nhất quyết tự đi.
Triệu Tuế Tuế ngồi trên xích đu, mí mắt giật liên hồi, không biết là điềm báo may mắn hay xui xẻo đây?
Tiểu Hôi ngửi thấy mùi quen thuộc, bước chân nhanh hơn hẳn.
Triệu Tuế Tuế đang bực bội sửa tai nghe, bất ngờ bị một con ch.ó lớn nhào tới. Cô sợ hãi giơ tay định đ.á.n.h nhưng may mà ánh sáng trong sân khá tốt, cô nhận ra Tiểu Hôi. Triệu Tuế Tuế ôm chầm lấy nó, vừa vuốt ve vừa nói: "Tiểu Hôi, cuối cùng cậu cũng về rồi, tớ nhớ cậu muốn c.h.ế.t, cậu đói bụng không?".
Tiểu Hôi vui mừng vẫy đuôi với Triệu Tuế Tuế, còn gật đầu như một đứa trẻ.
"Woa, đi một chuyến mà cậu thông minh ra vậy?". Triệu Tuế Tuế vừa vuốt đầu Tiểu Hôi vừa đứng dậy lấy thịt khô cho nó.
"Cho này". Triệu Lập Võ đưa một miếng thịt khô, dáng vẻ của Tiểu Hôi lúc này rất ra dáng một chú chó.
Tiểu Hôi kiêu ngạo ngẩng đầu, trong lòng tuy muốn ăn nhưng vẫn phải đợi "con sen" đút cho mới chịu.
Triệu Tuế Tuế nhìn Tiểu Hôi vẫn kiêu ngạo như ngày nào: "Tiểu Hôi, đây là thịt khô trước đây cậu thích nhất mà, giờ không thích nữa à?".
Chẳng lẽ ở quân đội toàn được ăn thịt rồng nên chê thịt khô nhà cô?
Thấy "con sen" mãi không chịu đút cho, Tiểu Hôi chìa chân ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế nhìn theo ánh mắt của Tiểu Hôi, thử cầm lấy miếng thịt khô trong tay anh trai.
Vừa thấy miếng thịt trong tay Triệu Tuế Tuế, Tiểu Hôi lập tức ngoạm lấy, nhai ngấu nghiến. Ăn xong, nó lại tiếp tục há miệng chờ.
Lúc này Triệu Tuế Tuế mới hiểu, hóa ra là muốn cô đút cho mới chịu ăn. Không hiểu sao cô lại thấy vui vui trong lòng.
Triệu Quảng Thúc đặt hành lý của Tiểu Hôi xuống. Bên trong là thức ăn và t.h.u.ố.c mà quân đội đặc biệt chuẩn bị.
"Thuốc? Tiểu Hôi bị sao vậy cha?". Triệu Lập Văn nhìn thấy lọ t.h.u.ố.c liền hỏi.
"Nó bị tổn thương nội tạng, nếu không điều trị tốt thì phải xuất ngũ". Triệu Quảng Thúc kể lại chuyện Tiểu Hôi bị thương khi làm nhiệm vụ.
Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế vội vàng lấy đèn pin kiểm tra toàn thân Tiểu Hôi nhưng không thấy vết thương nào: "Bị thương chỗ nào mà nghiêm trọng đến mức phải xuất ngũ vậy cha?".
"Không phải vết thương ngoài da, hiện tại đang điều trị bảo tồn. Chỉ cần không vận động mạnh thì cũng như ch.ó bình thường thôi". Triệu Quảng Thúc giải thích kết luận của bác sĩ thú y cho mọi người nghe.
"Cậu có đau không Tiểu Hôi? Chắc là đau lắm". Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa ôm Tiểu Hôi, xoa lưng cho nó.
Triệu Tuế Tuế biết việc xuất ngũ của ch.ó quân đội không phải do cô quyết định. Cô chỉ có thể đợi sau khi Tiểu Hôi xuất ngũ thì xin nhận nuôi.
Triệu Tuế Tuế chơi với Tiểu Hôi một lát rồi lấy bát ăn ngày trước của nó, đổ cháo và thức ăn dinh dưỡng mà quân đội phát vào: "Ăn đi".
Tiểu Hôi cọ cọ chân Triệu Tuế Tuế rồi bắt đầu ăn.
"Hôm nay mọi người đi Hoa Lương Sơn à?". Triệu Quảng Thúc nhìn thấy món chim bồ câu nướng trên bàn liền hỏi.
Triệu Lập Võ gật đầu, kể lại chuyện đi săn ở Hoa Lương Sơn cho cha nghe: "Trong rừng thông trên núi có rất nhiều chim bồ câu, chúng con đã săn được 16 con ạ".
"Cha, Tiểu Hôi có ăn được chim bồ câu nướng không ạ?". Triệu Tuế Tuế muốn chia cho Tiểu Hôi một con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tốt nhất là không nên. Hiện tại nó vẫn đang uống thuốc, phải ăn nhạt một chút, thịt khô cũng nên hạn chế". Triệu Quảng Thúc nhắc nhở con gái.
"Vâng ạ". Triệu Tuế Tuế gạt đầu Tiểu Hôi đang thò xuống gầm bàn, bắt nó ăn cho hết bát thức ăn dinh dưỡng.
Tối đó, Tiểu Hôi vẫn ngủ ở chỗ cũ ngày bé. May mà trước đây cái ổ được làm khá to, nếu không e là Tiểu Hôi phải ngủ trên đống ngô mất.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế thấy Tiểu Hôi muốn chạy theo cô ra ngoài. Nhớ tới việc nó không được vận động mạnh, cô bèn buộc nó vào gốc cây lê: "Ngoan ngoãn ở đây đợi, lát nữa tớ về".
Kết quả là lúc Triệu Tuế Tuế về thì thấy Tiểu Hôi và Diệu Diệu nhà bên cạnh đang "cãi nhau chí chóe".
"Chị Tuế Tuế, chị về rồi! Tiểu Hôi hư quá, nó bắt nạt Diệu Diệu". Lục Thiền vừa ôm Diệu Diệu vừa kể tội Tiểu Hôi. Nếu không có sợi dây kia thì chắc Diệu Diệu đã bị Tiểu Hôi bắt nạt đến c.h.ế.t rồi.
Triệu Tuế Tuế nhìn Diệu Diệu trong lòng Lục Thiền vẫn đang kêu meo meo, quay sang hỏi Tiểu Hôi: "Cậu bắt nạt Diệu Diệu thế nào?".
Tiểu Hôi "gâu gâu" kêu, Triệu Tuế Tuế nghe không hiểu.
Trần Tú Hòa bưng một bát cháo từ trong bếp ra, thấy cảnh tượng trước mắt liền lên tiếng: "Diệu Diệu không hiểu sao lại chạy sang đây cãi nhau với Tiểu Hôi. Kết quả là nó không phải đối thủ, may mà Tiểu Hôi đang bị trói".
Diệu Diệu vốn là một con mèo lười, rất ít khi ra khỏi nhà Lục Thiền. Tại sao hôm nay nó lại chạy sang đây? Hay là do tranh giành lãnh thổ?
Nghĩ tới việc tranh giành lãnh thổ, Triệu Tuế Tuế liền liên tưởng tới nước tiểu. Động vật thường đ.á.n.h dấu lãnh thổ bằng nước tiểu và phân.
Cô nhìn dọc theo hàng rào, quả nhiên phát hiện một vũng nước tiểu chưa khô trong góc vườn. Nhìn là biết ngay "thủ phạm" là Tiểu Hôi.
"Tiểu Hôi, sao cậu không đi vệ sinh? Những gì tớ dạy cậu quên hết rồi à?". Triệu Tuế Tuế ngồi xuống, dạy dỗ Tiểu Hôi, hoàn toàn quên mất là chính mình đã buộc nó vào gốc cây.
Bị mắng, Tiểu Hôi ủy khuất kêu "ư ử", giải thích. Trước đây nó có thể nhịn, nhưng sau lần bị thương thì không nhịn được nữa.
Nhìn Tiểu Hôi ủy khuất, Triệu Tuế Tuế lại nhớ tới vết thương của nó, lập tức không so đo chuyện nó tè bậy nữa: "Lần sau chú ý nhé. Nếu không nhịn được thì tè ở gốc cây cũng được, đừng tè ra hàng rào".
Tiểu Hôi cảm thấy "con sen" đang đổ lỗi cho mình, bèn há miệng c.ắ.n sợi dây đang trói.
Mặt Triệu Tuế Tuế đỏ bừng, đúng là lỗi tại cô."Được rồi, là lỗi của tớ, tớ xin lỗi. Diệu Diệu, xin lỗi nhé, là lỗi của tớ".
Lục Thiền giơ chân phải của Diệu Diệu lên vẫy vẫy: "Diệu Diệu nói không sao đâu".
Cuộc chiến giữa ch.ó và mèo kết thúc bằng lời xin lỗi của Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế chợt nhớ ra điều gì đó: "Tiểu Hôi, sao cậu không gọi bà ngoại cởi dây cho?".
Trần Tú Hòa nghe thấy cháu gái bảo Tiểu Hôi gọi mình là bà ngoại, mí mắt giật liên hồi: "Vừa nãy bà đi mua bánh quẩy, lúc về thì thấy một người một ch.ó đã đ.á.n.h nhau chí chóe rồi".
Haizz, nói chung là lỗi của Triệu Tuế Tuế.
Ăn sáng xong, Triệu Tuế Tuế dắt Tiểu Hôi đi dạo. Để tránh nó chạy lung tung, cô đã đeo xích cho nó.
Trùng hợp là An Hân cũng đang dắt cún cưng đi dạo.
"Tuế Tuế, con ch.ó này ở đâu ra vậy? To quá!". An Hân bế chú ch.ó Nhạc Lạc đang run rẩy lên.
TBC
"Nó là Tiểu Hôi, tớ nhặt được cách đây hai năm. Hiện tại là ch.ó quân đội đang trong thời gian phục vụ". Triệu Tuế Tuế giới thiệu Tiểu Hôi cho An Hân. Không ngờ Tiểu Hôi còn chưa sủa mà đã dọa Nhạc Lạc sợ đến mức không dám bước đi.
An Hân không ngờ Tiểu Hôi lại là ch.ó quân đội, đành phải bế Nhạc Lạc về. Cô ra ngoài là để dắt ch.ó đi dạo, chứ không phải bế ch.ó đi dạo.