Mấy người Triệu Tuế Tuế không nhớ được hàng xóm, nhưng hàng xóm xung quanh đều nhớ kỹ họ.
Lần này, người dân trong ngõ Cát Tường đều biết nhà của anh sinh viên đẹp trai nọ có người đến, là em trai và em gái của Triệu Lập Văn, cũng đến kinh đô học đại học.
Ba anh em trong nhà, ai cũng thi đỗ Đại học Quân sự, đúng là mộ tổ bốc khói xanh.
Triệu Tuế Tuế không biết mình đang trở thành đề tài bàn tán của mọi người, lúc này cô đang bận rộn sắp xếp phòng của mình.
Sống ở ngõ Cát Tường được ba ngày, Triệu Tuế Tuế phải đến trường làm thủ tục nhập học.
Bên Đại học Quân sự.
"Mẹ, mẹ về đi, trường không cho người nhà vào đâu." Triệu Lập Văn xách hành lý của em gái, để mẹ anh về trước.
"Haiz, Tiểu Văn, Tiểu Võ, hai đứa trông em cho kỹ nhé." Trần Tú Hòa vẫn không nỡ, cứ đứng nhìn theo bóng dáng các con khuất dần.
TBC
"Mẹ, tạm biệt ạ." Triệu Tuế Tuế vẫy tay chào mẹ.
Giáo sư Vu vừa lúc đi tới, nhìn thấy Trần Tú Hòa đứng ở cổng trường, liền lên tiếng: "Vẫn chưa nỡ à?"
Trần Tú Hòa nhìn thấy giáo sư Vu, gật đầu.
"Nói thì Tiểu Văn cũng may mắn đấy, lúc đó còn chưa có quy định xuống đại đội, mà cũng chỉ bốn tháng thôi, thời gian trôi qua nhanh lắm." Giáo sư Vu trò chuyện với Trần Tú Hòa vài câu rồi cũng đi vào trường.
Tại khu vực đăng ký nhập học, Vương Thủy Hoa vừa điền xong thông tin thì nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đi tới.
"Tuế Tuế, cậu đến từ lúc nào vậy?"
"Mình đến từ ba ngày trước, ở bên ngõ Cát Tường nghỉ ngơi ba ngày." Triệu Tuế Tuế lấy giấy báo nhập học của mình ra, bắt đầu điền thông tin.
Anh học trưởng năm hai phụ trách thủ tục, sau khi xem thông tin của Triệu Tuế Tuế thì dụi dụi mắt, nhìn cô từ trên xuống dưới, hỏi: "Triệu Tuế Tuế, sinh tháng 5 năm 1953. bây giờ là 12 tuổi?"
Triệu Tuế Tuế gật đầu: "Đúng vậy ạ."
"Em đợi chút." Nói xong, anh học trưởng đẩy ghế đứng dậy rời đi.
"Tuế Tuế." Vương Thủy Hoa kéo kéo áo Triệu Tuế Tuế.
"Không sao đâu, mình mang đủ hồ sơ rồi." Triệu Tuế Tuế dùng ánh mắt trấn an Vương Thủy Hoa.
Một lát sau, anh học trưởng quay lại, sau khi xác nhận thông tin là chính xác, anh ta đóng dấu lên hồ sơ của Triệu Tuế Tuế: "Em đến khu ký túc xá làm thủ tục nhận phòng đi."
"Phù, mình còn tưởng..." Vương Thủy Hoa không nói tiếp, tuổi của cô ở đây cũng được coi là nhỏ, tân sinh viên năm nhất cơ bản đều 16 tuổi, lúc nãy cô thấy những người đăng ký trước đều sinh năm 1949.
Hoàn thành xong các thủ tục, Triệu Tuế Tuế tạm biệt hai anh trai vào ở khu ký túc xá.
"Lúc ăn cơm thì đến góc bên phải nhà ăn nhé, đừng quên đấy." Triệu Lập Văn dặn dò lại địa điểm tập trung một lần nữa.
"Em biết rồi, em lên sắp xếp giường chiếu trước." Triệu Tuế Tuế ôm một đống đồ dùng sinh hoạt vừa nhận từ phòng hậu cần, món đồ cồng kềnh nhất là chăn màn.
Bộ chăn màn này, nếu không có gì bất ngờ, sẽ theo cô suốt 5 năm đại học, ký túc xá quản lý theo kiểu quân đội, rất nhiều đồ dùng cá nhân đều không được mang vào.
Triệu Tuế Tuế ôm chăn, tay xách túi lưới đựng đồ dùng sinh hoạt đi đến cửa phòng ký túc, bên trong có một bạn nữ đang dọn dẹp hành lý.
Lưu Hồng Mai nhìn thấy Triệu Tuế Tuế bước vào, ngẩn người một chút rồi lên tiếng: "Em gái, em tìm ai đấy?"
Triệu Tuế Tuế có chút bất đắc dĩ, đối phương rõ ràng coi cô là con nít nhà ai đến đưa chị gái đi học, cũng không nghĩ xem trường quân đội có thể tùy tiện cho người ngoài vào hay sao, nhưng cô cũng quen rồi, bèn giải thích: "Chào bạn, mình là tân sinh viên khoa ngoại ngữ, mình tên là Triệu Tuế Tuế."
Lúc ở phòng quản lý ký túc xá, Triệu Tuế Tuế đã biết khoa ngoại ngữ năm nay tuyển 24 sinh viên, trong đó chỉ có cô và Vương Thủy Hoa là nữ, vậy nên người trước mặt chắc chắn là học khoa khác.
Lưu Hồng Mai im lặng một chút, sau đó lên tiếng: "Chào cậu, mình tên là Lưu Hồng Mai, tân sinh viên khoa kế toán."
Vương Thủy Hoa cũng bước tới giới thiệu với Lưu Hồng Mai, Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa làm thủ tục nhập học cùng một ngày, nên được xếp ở cùng phòng.
"Tuế Tuế, cậu ngủ giường trên hay giường dưới?" Vương Thủy Hoa nhìn Triệu Tuế Tuế, trong lòng có chút phấn khích, sau này họ sẽ là bạn cùng phòng suốt 5 năm, thật sự là rất vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mình ngủ giường trên." Triệu Tuế Tuế chọn một chiếc giường tầng sát cửa sổ, đắp chăn lên là người khác không nhìn thấy cô đang làm gì.
Phòng ký túc khá rộng, mọi người lần lượt bước vào.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Triệu Tuế Tuế. Không có cách nào, Triệu Tuế Tuế là người thấp nhất, nhỏ tuổi nhất, lại đáng yêu nhất, đứng trước một đám con gái, cô trông chẳng khác nào một cô em gái nhỏ.
"Triệu Tuế Tuế, cậu mấy tuổi bắt đầu đi học vậy?" Một bạn nữ hỏi.
"Năm tuổi, mình học thẳng lớp ba luôn." Triệu Tuế Tuế biết không thể trốn tránh mãi được, chi bằng nhân lúc mọi người đều có mặt ở đây nói rõ luôn, dù sao, nếu không có gì bất ngờ, họ sẽ là bạn cùng phòng suốt những năm tháng đại học.
Lời vừa dứt, mọi người liền bắt đầu tính toán, tiểu học ba năm, trung học hai năm, cấp ba hai năm, năm cộng bảy bằng mười hai, không sai vào đâu được.
"Học thẳng lớp ba, làm thế nào mà học được hay vậy?" Một bạn nữ khác tò mò nhìn Triệu Tuế Tuế.
Người có thể thi đỗ Đại học Quân sự, chắc chắn thành tích không phải dạng vừa.
"Tuế Tuế giỏi lắm, cấp hai và cấp ba năm nào cũng đứng nhất khối." Vương Thủy Hoa hiểu lầm bạn cùng phòng đang nghi ngờ thành tích của Triệu Tuế Tuế, vội lên tiếng minh oan cho bạn.
"Vương Thủy Hoa, cậu với Triệu Tuế Tuế là chỗ quen biết à?" Một bạn nữ lên tiếng hỏi.
Vương Thủy Hoa gật đầu rồi lại lắc đầu: "Bọn mình không cùng quê, nhưng học chung cấp hai và cấp ba, trước đó hai đứa ở cùng khu nhà tập thể quân đội."
"Quân đội? Triệu Tuế Tuế, ba cậu là quân nhân à?" Cô bạn lúc nãy nhìn Triệu Tuế Tuế với ánh mắt có chút ngưỡng mộ.
"Vâng, bố mình... bố mình đóng quân ở huyện Hà." Triệu Tuế Tuế gật đầu, đều là bạn cùng phòng với nhau, không có gì phải giấu giếm.
"Giỏi quá vậy, thế chẳng phải hai người nối nghiệp bố mình sao?"
Triệu Tuế Tuế đón nhận ánh mắt thiện cảm của các bạn cùng phòng, đáp: "Đúng vậy, bố mình là quân nhân, mình cũng muốn trở thành quân nhân."
Các bạn cùng phòng đến từ khắp mọi miền đất nước, có người phát âm tiếng phổ thông chưa được chuẩn, gây ra không ít chuyện cười.
Tiếng cười nói càng lúc càng lớn, kinh động đến cả huấn luyện viên: "Ồn ào cái gì thế, đây là trường quân đội chứ không phải cái chợ, tất cả..."
Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa từng sống trong môi trường quân đội, vừa nghe thấy tiếng quát liền theo phản xạ có điều kiện bật dậy, đứng nghiêm chỉnh.
Mấy cô bạn khác nhìn hai người Triệu Tuế Tuế với vẻ mặt khó hiểu.
Triệu Tuế Tuế chắp tay sau lưng, ra hiệu bằng mắt cho các cô bạn đang ngơ ngác kia mau đứng dậy.
Huấn luyện viên họ Khương thấy Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa đã đứng nghiêm, không nói gì thêm, tiếp tục quát: "Tất cả, đứng nghiêm!"
Giọng nói lần này còn vang dội hơn cả lần trước, những người còn lại cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng xuống giường, đứng nghiêm chỉnh như Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa.
"Đây là trường quân đội, là ký túc xá, ồn ào như vậy còn ra thể thống gì nữa, toàn bộ nữ sinh phòng 201, chạy 5 km ở sân tập." Huấn luyện viên Khương thẳng thừng đưa ra hình phạt.
"Sao lại thế ạ, em có nói gì đâu, là tại mấy bạn ấy nói chuyện, muốn phạt thì phạt mấy bạn ấy chứ."
Triệu Tuế Tuế nghe thấy vậy, chỉ hận không thể lao đến bịt miệng cô bạn kia lại.
Quả nhiên, huấn luyện viên Khương lạnh lùng lên tiếng: "6 km."
"Dựa vào đâu mà..."
"7 km." Huấn luyện viên Khương vẫn giữ nguyên biểu cảm lạnh lùng, tiếp tục tăng thêm quãng đường chạy, với khí thế chỉ cần ai đó nói thêm một tiếng nữa là sẽ tăng thêm 1 km.
Lúc này không ai dám hó hé gì thêm.
Triệu Tuế Tuế thấy mọi người vẫn đứng im, đành bước ra một bước.
Vương Thủy Hoa theo sát phía sau cô.
Những người khác thấy vậy, cũng đành lầm lũi bước theo.