Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 531



Lúc Triệu Tuế Tuế đi vào sân huấn luyện, phát hiện 10 sân đã có 5 sân có người chạy bộ. Cô thầm nghĩ đúng là nghiệp chướng mà.

Ngày đầu tiên đã bị phạt, đây chính là ra oai phủ đầu.

"Tuế Tuế, thật sự phải chạy bảy cây số sao?" Vương Thủy Hoa xoa bụng đói meo, sáu giờ nhà ăn mới ăn cơm tối, cô vẫn luôn chờ thời gian đi ăn cơm, không ngờ huấn luyện viên Khương như sát thần giáng lâm.

"Chạy thôi, ở đây giống với doanh trại lắm, chúng ta chạy nhanh không chừng còn có thể kịp bữa tối." Triệu Tuế Tuế nhét một miếng chocolate vào tay Vương Thủy Hoa rồi bắt đầu chạy.

Vương Thủy Hoa nhanh chóng ngậm kẹo vào miệng, chạy theo Triệu Tuế Tuế.

Lúc ở nhà họ Triệu, mỗi ngày Triệu Tuế Tuế phải chạy 5 km, có thể chạy một cách dễ dàng, bây giờ thêm 2 km cũng không sao.

Vương Thủy Hoa cũng vậy, chạy theo tốc độ của Triệu Tuế Tuế, chờ đến khi bạn cùng phòng 201 đến, hai người họ đã bắt đầu chạy vòng thứ hai.

Có lẽ là để thuận tiện cho việc phạt, một vòng sân huấn luyện vừa vặn có 1 km.

Chờ đến khi Triệu Tuế Tuế chạy đến vòng thứ năm, cô phát hiện sân huấn luyện trống không bên cạnh đang lục tục có người đi vào, trong đó có một người là anh trai cô.

Triệu Lập Võ mặt cau có đi vào sân huấn luyện, Nguyên Thịnh ghé vào tai cậu nói một câu, cậu quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy em gái ở sân huấn luyện số 6.

Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Lập Võ, cười khổ, ý bảo anh chạy nhanh lên.

Trước khi tiếng chuông tan học vang lên, Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa hoàn thành nhiệm vụ của huấn luyện viên Khương.

Huấn luyện viên Khương không nói gì thêm, để hai người họ tự do hoạt động.

Triệu Tuế Tuế biết rõ trong quân đội mà đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t thì sẽ bị huấn luyện viên phạt gãy lưng, cô định đi theo con đường vừa ngoan ngoãn vừa có chính kiến.

"Nhanh lên, chúng ta đi ăn cơm, muộn là đông người đó." Triệu Tuế Tuế nhìn đồng hồ lớn trên tòa nhà dạy học, còn 10 phút nữa là hết giờ.

Trong nhà ăn vắng tanh, Triệu Tuế Tuế kéo tay Vương Thủy Hoa chạy tới quầy lấy cơm.

Hai người vừa mới đứng vững, cửa sổ đã được mở ra từ bên trong, người đ.á.n.h cơm nhìn thấy Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa, cười nói: "Ồ, không ngờ tân binh năm nay là hai nữ binh đầu tiên đến lấy cơm."

"Chú ơi, cháu lấy cơm được chưa ạ?" Triệu Tuế Tuế cười cười với ông.

"Được rồi." Người đ.á.n.h cơm nhìn Triệu Tuế Tuế, thấy cô nhỏ người như vậy liền nghĩ lát nữa phải múc cho cô nhiều hơn một chút.

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy trong bát có ba cái bánh bao, nuốt nước miếng, đang định nói mình ăn không hết thì ông lại đưa thêm một cái bánh bao vào bát của cô.

Người đ.á.n.h cơm thấy Triệu Tuế Tuế nuốt nước miếng, tưởng cô chưa đủ, lại thêm cho một cái: "Đủ chưa cháu? Chưa đủ thêm nữa nhé, nhà ăn mình ăn bao no."

"Không..." Triệu Tuế Tuế đang định từ chối thì nghĩ đến anh trai còn đang chạy bộ, không biết lát nữa có được ăn cơm hay không, hay là mình lấy nhiều một chút, nói không chừng có thể mang cho anh, cô bưng bát cơm rời đi.

Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa ngồi xuống chưa được bao lâu thì quầy bán cơm đã xếp hàng dài.

"Chúng ta ăn trước đi." Triệu Tuế Tuế nghe tiếng bụng Vương Thủy Hoa réo ầm ĩ, bội phục nói.

Vị trí này là do Triệu Lập Văn chọn, dặn hai người về sau cố gắng ngồi ở đây hoặc là gần đây.

"Tuế Tuế, lâu rồi không gặp." Lưu Hạo Dương bưng cơm đi tới, đặt bát xuống bắt đầu ăn.

"Anh Hạo Dương, đã lâu không gặp." Triệu Tuế Tuế chào hỏi Lưu Hạo Dương, năm ngoái anh thi đậu Đại học Quân sự, hiện tại là sinh viên năm hai.

"Ăn nhanh lên, thời gian ăn uống có hạn, ăn không hết cũng không được mang ra ngoài, thừa một cái bánh bao trừ 1 điểm." Lưu Hạo Dương thấy Triệu Tuế Tuế ăn chậm rãi, liền lên tiếng nhắc nhở.

"Vâng, em ăn ngay đây." Triệu Tuế Tuế biết đi theo người từng trải sẽ không sai.

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy nhiên, dù ăn thế nào thì khẩu phần của Triệu Tuế Tuế cũng chỉ có 2 cái bánh bao, cô vẫn luôn tìm kiếm hai anh trai, nhưng không thấy đâu.

"Nhanh lên, Diêm Vương đến rồi!"

Không biết là ai nói, những người đang ăn cơm bắt đầu tăng tốc.

Triệu Tuế Tuế bị bầu không khí này lây nhiễm, đưa tay muốn ăn cái bánh bao thứ ba.

"Cho anh." Lưu Hạo Dương ba miếng hai ngụm ăn hết một cái bánh bao, lại nhét nốt cái còn lại vào miệng.

Tiếng còi vang lên, những người xung quanh đang ăn cơm lập tức đứng dậy.

Triệu Tuế Tuế đứng dậy theo, nhìn thấy Lưu Hạo Dương hai má phồng lên, trông rất buồn cười.

Không chỉ Lưu Hạo Dương, những người xung quanh đều ít nhiều còn đồ ăn trong miệng.

Huấn luyện viên Nghiêm dẫn theo hai người đi giữa các lối đi, hai người đi theo phía sau vừa đi vừa ghi chép, lúc đi ngang qua Triệu Tuế Tuế, họ liếc mắt nhìn rồi tiếp tục tuần tra.

Chờ ba người đi khỏi, Lưu Hạo Dương mới bắt đầu nhai bánh bao trong miệng một cách khó khăn.

"Anh Hạo Dương, uống nước đi." Triệu Tuế Tuế chạy đến chỗ lấy nước sôi, múc cho Lưu Hạo Dương một bát.

Cô nhìn anh nuốt miếng bánh bao cuối cùng, lần đầu tiên cảm thấy bánh bao khó nuốt đến vậy.

Lưu Hạo Dương dạo sạch miệng, thở phào một hơi: "Người vừa rồi là huấn luyện viên Nghiêm, quản lý kỷ luật đấy, ông ấy sẽ kiểm tra nhà ăn đột xuất, lúc ông ấy đến tốt nhất đừng để thừa đồ ăn, vì Diêm Vương kiểu gì cũng sẽ bắt lỗi để phạt."

"Cảm ơn anh, em còn tưởng có thể để dành cho anh trai em hai cái." Triệu Tuế Tuế biết Lưu Hạo Dương đã giúp cô ăn hết 2 điểm.

Lưu Hạo Dương xua tay: "Anh trai em bị giáo sư gọi đi rồi, không biết khi nào mới về."

"Hóa ra là vậy, thảo nào em không thấy anh hai đâu." Triệu Tuế Tuế biết anh trai đã nói là sẽ cùng ăn cơm, không thể nào lại không đến.

"Vậy những người bị phạt chạy ở sân huấn luyện thì sao?" Vương Thủy Hoa đóng cuốn sổ tay tân sinh viên lại, hỏi.

"Nhịn đói, lần trước anh cũng vậy, chắc là phải nhịn đến sáng mai." Lưu Hạo Dương dẫn Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa đi về phía sân huấn luyện, bên trong toàn là tân sinh viên đang chạy (hay đi bộ) tập tễnh.

"Anh hai!" Triệu Tuế Tuế thấy Triệu Lập Võ đi ra, vẫy vẫy tay.

"Tuế Tuế, còn cơm không?" Triệu Lập Võ đã nghe người ta nói nhà ăn đóng cửa, vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu trong ánh mắt chờ mong của Triệu Lập Võ: "Anh hai, đi theo em."

Triệu Lập Võ đi theo em gái đến một bụi cỏ vắng vẻ, đây là chỗ anh cả nói là ít người đến, là căn cứ bí mật để anh cả trốn ăn vụng.

"Cho anh, em giấu đấy." Triệu Tuế Tuế lấy bánh bao từ không gian ra, trong không gian của cô có rất nhiều loại bánh bao, đều là tối hôm qua anh cả đưa cho, tuy không giống với bánh ở nhà ăn 100% nhưng ít nhất cũng giống 90%.

Triệu Lập Võ cảm động suýt khóc, nhận lấy bánh bao, bắt đầu ăn ngấu nghiện, thật sự là quá đói. Phòng ngủ của anh có một người cứng đầu, vốn dĩ chỉ cần chạy 5 km, bị huấn luyện viên phạt thành 15 km,"Đúng là đáng ghét, liên lụy đến cả bọn."

"Anh hai, đây là tinh thần đồng đội, một người phạm lỗi thì cả tập thể đều bị ảnh hưởng. Giống như trên chiến trường, nếu đồng đội phạm sai lầm, rất có thể cả đội sẽ bị tiêu diệt." Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, vẫn nói ra.

Tại sao phải huấn luyện quân sự, bởi vì sự kiên cường, bất khuất, tự tin, nhẫn nại và tinh thần đồng đội của người lính đều được tôi luyện trong quá trình huấn luyện.

"Anh biết, chỉ là hơi khó thích nghi." Triệu Lập Võ gật đầu, những điều này lúc anh xuất phát đến thủ đô, cha anh đã dặn dò.

"Không sao đâu, em cũng vậy, chúng ta từ từ rồi sẽ quen."