Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 532



Hai anh em nói chuyện một lúc rồi tách ra ở dưới ký túc xá.

"Tuế Tuế, có gì ăn không?", từng người trong phòng nằm bò ra bàn, thấy Triệu Tuế Tuế trở về liền hỏi.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu, lật sổ tay tân sinh viên ra nhắc nhở: "Ngồi cho ngay ngắn, các cậu cứ nằm bò ra bàn thế này dễ bị bắt lắm."

Vừa dứt lời, những nữ sinh còn đang lười biếng nằm bò lập tức ngồi thẳng dậy. Vừa rồi có đàn chị khóa trên đến truyền đạt kinh nghiệm, ở trường bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắt đi chạy vòng.

"Đàn chị cũng quá đáng thật, bị phạt rồi mới nói.", Vương Thủy Hoa vừa đi lấy nước về, rót cho mỗi người chưa ăn tối một cốc nước. Tối nay xem ra chỉ có thể uống nước cho đỡ đói.

"Đàn chị khóa trước cũng thế mà, sao có thể bỏ qua cơ hội này được? Nếu là khóa sau, liệu chúng ta có nói cho các em ấy biết không nhỉ?", Triệu Tuế Tuế biết rõ, sinh viên khóa trên muốn nhìn sinh viên khóa dưới lặp lại những chuyện ngốc nghếch mà họ từng làm, suy cho cùng thì đàn chị bây giờ năm xưa cũng như vậy.

"Dĩ nhiên là không rồi. Không những không nói mà còn phải đến sân tập xem các em ấy chạy cho biết.", Lưu Hồng Mai vừa dứt lời thì cũng hiểu ra vì sao đàn chị lại làm vậy.

"Tắm rửa đi ngủ sớm thôi, giữ sức, tối nay có khi còn thổi còi tập hợp gì đó.", Triệu Tuế Tuế cảm thấy khả năng này rất cao.

"Sao lại thế được? Chúng ta đâu phải lính chiến đấu đâu."

"Văn binh cũng là binh mà.", Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa lấy quần áo đi tắm, chuẩn bị đi ngủ.

Triệu Lập Võ vừa về đến phòng đã bị Nguyên Thịnh nhào đến: "Lập Võ, cậu đi ăn gì đấy hả?"

"Không có.", Triệu Lập Võ hất tay Nguyên Thịnh ra, một cái bánh bao em gái cho lúc chiều làm sao mà đủ no được. Cậu định bụng đi tắm rửa, ngủ một giấc lấy sức.

"Chắc chắn là có. Cậu ăn bánh bao đúng không? Bánh bao bột mì!", Nguyên Thịnh vừa nói vừa ngửi ngửi Triệu Lập Võ. Bữa tối ở nhà ăn là bánh bao bột mì, chính là mùi này.

"Cậu lục đi, lục ra được gì thì đều là của cậu.", Triệu Lập Võ dang hai tay ra để mặc Nguyên Thịnh lục soát, dù sao cũng chẳng có gì để lục.

"Chắc chắn Tuế Tuế cho cậu đồ ăn rồi. Anh Tiểu Võ, em đói quá. Cho em xin một ít đi mà.", Nguyên Thịnh làm nũng. Trưa nay cậu ta đã không kịp ăn trưa, tối nay nhịn đói thì cũng được, nhưng vấn đề là cậu ta vừa chạy tận 17 cây số, bây giờ có thể ăn hết cả con lợn.

"Hết rồi. Muốn ăn thì mai bảo Lý Bản Nhuệ bớt nói nhảm đi.", Triệu Lập Võ vừa nói vừa tìm kiếm bóng dáng Lý Bản Nhuệ trong phòng.

Lý Bản Nhuệ đang nằm trên giường, bỗng dưng thấy lạnh sống lưng, vội nhắm mắt giả c.h.ế.t. Vừa nãy cậu ta vừa bị đám bạn cùng phòng đ.á.n.h cho một trận.

"Hừ, Lý ngốc, lần sau còn dám thế nữa thì đừng có trách!", Nguyên Thịnh không xin được đồ ăn, bèn trút giận lên đầu Lý Bản Nhuệ.

Lý Bản Nhuệ vẫn giả c.h.ế.t, mặc cho bình nước đập vào người cũng không nói tiếng nào.

"Nghe rõ chưa hả?", Nguyên Thịnh bực quá, nhéo người Lý Bản Nhuệ lắc mạnh.

Không còn cách nào khác, Lý Bản Nhuệ đành mở miệng: "Rồi, rồi. Tớ biết rồi."

Một đêm yên bình trôi qua, không hề có chuyện thổi còi tập hợp như Triệu Tuế Tuế tưởng tượng.

Chạy thể d.ụ.c buổi sáng xong, đám tân sinh viên như ong vỡ tổ ùa vào nhà ăn.

Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai mình hai tay hai chiếc đũa, mỗi chiếc gắp tận bốn cái bánh bao, tổng cộng là tám cái: "Anh, ăn không hết bị trừ điểm đấy, anh biết chưa?"

"Anh biết. Tối qua anh chưa ăn gì, bây giờ phải ăn bù.", Triệu Lập Võ vừa gật đầu vừa ăn.

Khóe miệng Triệu Tuế Tuế giật giật. Cái bánh bao bột mì mà tối qua cô cho anh xem ra đã "c.h.ế.t oan uổng" rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đồ ăn trong nhà ăn tuy không có nhiều dầu mỡ, nhưng bù lại rất no, chỉ cần không lãng phí là được.

Sinh viên nào lãng phí đồ ăn sẽ bị trừ điểm, những người có điểm thấp nhất sẽ bị phạt (hốt phân) ở ngoài ruộng của trường.

"Sao không thấy anh cả đâu nhỉ?", Triệu Tuế Tuế vừa ăn vừa tìm kiếm trong đám đông, nhưng không thấy bóng dáng anh cả đâu.

"Tìm làm gì, anh ấy không về đâu. Bình thường giờ này anh Lập Văn đã ăn rồi. Nếu không thấy thì chắc là đi theo giáo sư ra ngoài rồi.", Lưu Hạo Dương vừa ngồi xuống đã vội vàng ăn.

Triệu Tuế Tuế nhìn Lưu Hạo Dương ăn, không ngờ cậu ta lại thay đổi nhiều đến thế. Trước kia ở khu tập thể, cậu ta ăn uống rất lịch sự nho nhã, giờ nhìn lại anh trai mình, đúng là ăn nhanh hơn hẳn.

"Ăn nhanh đi, ở ngoài muốn ăn thế nào thì ăn, ở trong trường, lúc nào cũng có thể bị dừng lại đấy.", Lưu Hạo Dương liếc Triệu Tuế Tuế, giục cô ăn nhanh.

Ăn sáng xong, đám tân sinh viên di chuyển đến hội trường để dự lễ khai giảng. Triệu Tuế Tuế nhìn người đang phát biểu trên bục, giọng nói vang dội như sấm rền, chắc chắn là đã được rèn luyện qua nhiều năm tháng trên chiến trường rồi.

Hiệu trưởng Trần nhìn xuống hàng ngũ tân binh nhiệt huyết sôi trào phía dưới, ra hiệu cho huấn luyện viên của các trung đội dẫn người đi.

"Đi luôn thế ạ?", Vương Thủy Hoa không hiểu.

"Đi theo mọi người là được rồi.", Triệu Tuế Tuế nghe thấy tên mình, liền hô "Có" rồi bước đến vị trí quy định.

Huấn luyện viên Khương nhìn thấy Triệu Tuế Tuế nhỏ con, bèn bảo cô đứng đầu hàng để cầm cờ, kẻo lát nữa không nhìn thấy ai.

Chờ cả trung đội tập hợp xong, huấn luyện viên Khương yêu cầu mọi người quay về phòng mang theo chăn, màn, quần áo, vật dụng cá nhân: "Các cậu chỉ có 10 phút."

"Đi đâu ạ?", trong hàng ngũ có người lên tiếng, nhưng huấn luyện viên Khương không trả lời.

Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai một cái rồi chạy về ký túc xá thu dọn đồ đạc. Chăn, màn, quần áo, vật dụng cá nhân, hộp cơm, bình nước được cô cuộn gọn gàng thành hình vuông vức.

TBC

"Triệu Tuế Tuế, cậu cuộn giỏi thế, dạy tớ với!", bạn cùng phòng thấy Triệu Tuế Tuế đã cuộn xong, lại còn rất gọn gàng, bèn lên tiếng nhờ vả.

"Lần sau nhé, giờ không kịp nữa rồi. Hai cậu mau xuống tập hợp đi.", Triệu Tuế Tuế nhìn đồng hồ, chỉ còn ba phút nữa là hết giờ, vừa đủ để chạy đến điểm tập hợp. Cô kéo tay Vương Thủy Hoa, người đã thu dọn xong xuôi, chạy xuống dưới lầu.

"Triệu Tuế Tuế với Vương Thủy Hoa đều xuất thân trong gia đình quân đội mà, chắc chắn là được huấn luyện từ ở nhà rồi. Ghen tị thật!", Lưu Hồng Mai nhìn hai người đã chạy xuống tầng một, vội vàng tăng tốc tay.

Bên phía điểm tập hợp, mọi người đứng tản ra, sau khi tìm được vị trí của mình, Triệu Tuế Tuế đặt ba lô xuống đất, dựa lưng vào nghỉ.

Huấn luyện viên Khương nhìn ba lô của Triệu Tuế Tuế, định bắt bẻ mà không tìm được điểm nào để bắt bẻ, cuộn rất gọn gàng, vuông vức.

"Cộp, cộp, cộp."

Một chiếc bình nước xuất hiện trong tầm mắt Triệu Tuế Tuế. Cô đảo mắt nhìn, thấy một nam sinh đeo túi lớn túi bé trên lưng và hai tay, chắc là do không giữ được nên bình nước rơi ra.

Huấn luyện viên Khương nhìn thấy, khóe miệng giật giật, định bụng lấy cậu ta ra làm ví dụ điển hình, nhưng nhìn sang mấy người đến sau, thấy ai cũng trong tình trạng tương tự, bèn mắng: "Cậu thu dọn đồ đạc kiểu gì thế hả? Hành quân đ.á.n.h trận kiểu gì với cái kiểu này? 50 cái chống đẩy cho tôi!"

Mấy người kia nhìn nhau, nhưng rút kinh nghiệm từ hôm qua, không ai dám cãi lại, bởi vì cãi lại đồng nghĩa với việc hình phạt sẽ tăng lên gấp bội.

"Sao hả? Còn chờ tôi báo số cho các cậu chắc?", huấn luyện viên Khương quát, liếc nhìn đồng hồ, những tân binh nào đến muộn đều bị phạt đứng ngoài hàng, chống đẩy cùng với những người kia.

Chờ mọi người chống đẩy xong, huấn luyện viên Khương mở ba lô của mình ra, hướng dẫn cho các tân binh cách cuộn ba lô sao cho đúng: "Đồ đạc mà rơi là không có phát lại đâu. Hộp cơm mà rơi thì tự múc bằng tay mà ăn!"

Chờ tất cả đã chỉnh đốn xong xuôi, tân binh của trung đội 3 mà Triệu Tuế Tuế là lính, lên xe quân đội của trung đội.