Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 535



Rời khỏi bưu điện, Triệu Tuế Tuế thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Triệu Lập Văn: "Anh cả, khi nào nhà mình lắp điện thoại nhỉ?".

Không gặp mặt, nghe tiếng cũng được.

Triệu Lập Văn nhếch miệng: "Chưa biết".

Triệu Tuế Tuế cũng biết, lúc này lắp có khi còn chẳng có tiền để gọi, thôi vậy.

"Tuế Tuế, tôi đi vệ sinh." Vương Thủy Hoa ôm bụng từ lúc ở đầu ngõ, có vẻ rất gấp.

"Tôi cũng vậy." Nguyên Thịnh chạy theo Vương Thủy Hoa.

"Hai cậu nhớ đường về chứ?" Triệu Tuế Tuế gọi với theo.

"Nhớ!" Nguyên Thịnh phẩy tay, rẽ phải rồi mất hút ở góc đường.

Ba anh em Triệu Tuế Tuế và Chu Thiến Thiến về đến cửa nhà thì thấy một đám các bác đang đuổi theo một con chim, chắc là chim cảnh của nhà ai sổng chuồng.

Mọi người thở hổn hển, thấy đám thanh niên là Triệu Tuế Tuế, vội gọi lại nhờ giúp đỡ.

Triệu Tuế Tuế chỉ biết b.ắ.n chim chứ không biết bắt, b.ắ.n thì chỉ cần một hòn đá là xong, nhưng như thế chim không c.h.ế.t cũng bị thương nặng.

Thôi thì hàng xóm láng giềng nên giúp đỡ lẫn nhau, cô liền nhập bọn cùng đuổi theo con chim.

Triệu Lập Võ chạy lấy đà rồi leo lên tường, rón rén bước tới.

Mọi người ở dưới nín thở nhìn Triệu Lập Võ, mong anh tóm gọn được con chim.

"Chíp chíp chíp."

Triệu Lập Võ ra tay nhanh như chớp, tóm gọn con chim trắng, đang định mừng rỡ thì chân trượt, loạng choạng suýt ngã khiến mọi người ở dưới thót tim, vội giơ tay ra đỡ.

Vì căng thẳng nên anh vô tình nắm chặt tay, con chim kêu lên đau đớn, Triệu Lập Võ giật mình vội thả ra.

Con chim được tự do, lập tức sải cánh bay đi.

Nhưng vì vừa bị nắm đau nên nó cũng chẳng bay cao được.

Triệu Lập Võ thả chim xong cũng đứng vững lại được, mọi người thấy thế lại rượt theo con chim, không đuổi nhanh là nó bay mất dạng.

"Anh xuống đi." Triệu Tuế Tuế không đuổi theo, cô sợ nhỡ đâu con chim bực mình ị bậy lên đầu.

"Tiếc thật." Triệu Lập Võ chống tường nhảy xuống, nghĩ thầm đáng lẽ lúc nãy mình không nên thả ra.

"Nhiều người đuổi thế, chắc chắn bắt được." Triệu Tuế Tuế nhìn các cụ rượt theo con chim, thấy buồn cười thế nào.

Càng lúc càng nhiều người nhập hội, cả đám chạy vào một cái khu tập thể.

"Ai, ai làm vỡ cái chậu hoa nhà tôi thế này?" Một bà từ trong nhà đi ra, nhìn thấy cái chậu cảnh được chăm bẵm kỹ lưỡng giờ đã vỡ tan, bà tức giận quát hỏi.

Mọi người nhìn nhau, đông thế này, ai biết được là ai, thế là chẳng ai nói gì.

"Sao, đập vỡ chậu rồi định chuồn à? Không giải quyết cho tôi, giờ cơm nào tôi cũng sang nhà các người đấy." Thấy mọi người im lặng, bà ta chống nạnh dọa.

Lúc Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vào đến nơi thì vừa nghe thấy câu dọa giờ cơm sẽ sang nhà.

Giờ cơm mà sang nhà người khác thì đích thị là ăn chực, thời buổi này, ngay cả ở kinh đô cũng không phải nhà nào cũng đủ ăn.

"Chuyện này không phải tôi đâu, tôi đứng ở cửa, xa cái chậu nhà bà lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cũng không phải tôi, tôi cũng đứng xa."

"Không phải tôi..."

Mọi người vội vàng thanh minh, ai cũng sợ vạ lây.

"Không tìm ra ai thì tất cả cùng đền, cái chậu này của tôi là đồ cổ sáng... giá trị lắm đấy." Bà ta chạy ra chặn cửa khu tập thể, không cho ai ra.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ thấy bà ta chạy ra thì vội lùi lại, thoát thân trước đã.

"Đồ cổ cái gì, đồ cổ mà bà nỡ để ngoài đường à?" Bà Hai Long liếc xéo: "Không phải là muốn moi tiền đấy chứ?"

"Một cái chậu rách nát, bà nói là đồ cổ thì là đồ cổ à? Khinh người ta chưa thấy đồ cổ chắc." Ông Hai Quan cau mày, không đồng tình nhìn bà ta.

"Đồ cổ mà dám để ngoài sân, không sợ người ta cuỗm đi à?"

Mọi người thi nhau nói, bà ta vẫn khăng khăng là đồ cổ gia truyền, không đền không cho ai đi.

Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Lập Văn và Chu Thiến Thiến, cả hai đều lắc đầu.

"Nói nhiều làm gì, báo công an cho xong, để họ đến xem cái chậu này có phải đồ cổ thật không." Ông Bảy Bạch lên tiếng, con chim sổng chuồng là chim mới của ông, mới mua về chưa được bao lâu, chưa kịp quen chỗ ở đã bị thằng cháu nội lôi ra chơi rồi để sổng.

"Chuyện này... chuyện nhỏ này không cần phiền đến công an đâu, đưa 100 tệ coi như giải quyết riêng." Bà ta nghe thấy vậy thì chột dạ, cái chậu này là bà ta mua ở chợ đồ cũ, nhìn thì na ná đồ cổ chứ thực ra là được sản xuất trước giải phóng.

"Bà nói thế mà nghe được à? Cái chậu này của bà cùng lắm là 5 hào, thế mà dám đòi 100 tệ, đây là lừa đảo." Ông Hai Quan bế con mèo, tức giận nói.

"Đúng đấy, 100 tệ với 5 hào, thổi phồng lên gấp 200 lần, hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm, bà cũng nói được câu đấy." Bà Hai Long nhặt mảnh vỡ lên xem rồi khinh bỉ.

"Cái chậu này, trước tôi nhìn thấy ở chợ đồ cũ, ông chủ bán 5 hào, tôi thấy đắt nên không mua."

Triệu Tuế Tuế nghe mọi người tranh cãi, thấy chẳng có gì hay ho, định bỏ đi thì con chim trắng từ đâu bay tới chỗ bà chậu vỡ.

Triệu Lập Võ thấy vậy liền thủ thế, sẵn sàng bắt chim, con chim thấy nguy hiểm vội vàng lượn vòng lại.

Mọi người trong sân lại được phen nhốn nháo, nhưng lần này không ai dám manh động, sợ lại đụng vào cái gì là "đồ cổ".

Triệu Tuế Tuế đứng ngoài cửa, nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên trong, cô có cảm giác con chim này như thể có trí khôn, cố tình trêu ngươi mọi người, chứ thực ra nó muốn bay đi dễ như chơi.

"Ngốc, ngốc."

Đang yên lặng thì bỗng nghe tiếng c.h.ử.i từ con chim trên cao, mọi người như bị kích động, lại càng quyết tâm bắt cho bằng được.

"Hóa ra là vẹt biết nói." Triệu Tuế Tuế sờ cằm, không biết là giống gì.

Con vẹt thấy mọi người hung hăng quá, liền bay lên cao định chuồn, bỗng đâu có người giăng lưới, nó đành hạ thấp độ cao.

Triệu Tuế Tuế thấy con vẹt bay về phía mình, liền nhanh tay chộp lấy.

TBC

Con vẹt không ngờ lại bị bắt, vừa há mồm định c.h.ử.i thì bị Triệu Tuế Tuế nhanh tay bịt mồm.

"Ha ha, cô Triệu giỏi thật." Ông Bảy Bạch chạy tới nhận lại con vẹt đuôi trắng, con này ông ta bỏ cả đống tiền ra mua, may mà chưa bay mất.

Triệu Tuế Tuế đưa con vẹt cho ông ta: "Chờ cháu đi rồi ông hãy để nó nói chuyện."

"Hả? Ừ ừ." Ông Bảy Bạch ngẩn người, rồi nhớ ra con vẹt này chỉ biết nói mỗi câu "ngốc, ngốc", liền gật đầu.

Vậy là màn rượt đuổi chim đến đây là kết thúc, mọi người giải tán.