Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 536



Khi Triệu Tuế Tuế về đến nhà, trước cửa có 3 người đang đứng, theo thứ tự là Vương Thủy Hoa, Nguyên Thịnh và Lục Minh.

Trong tay ba người còn mang theo đồ, Vương Thủy Hoa cầm một con cá, Nguyên Thịnh cầm ruột lợn và dạ dày lợn, trong giỏ xe đạp của Lục Minh cũng có đồ.

"Mọi người đến lâu chưa?" Triệu Tuế Tuế móc chìa khóa ra mở cửa sân.

"Mới đến thôi, vừa tới." Lục Minh quả thật là vừa tới, nhà anh cách ngõ Cát Tường cũng chỉ 3km, đạp xe rất nhanh.

Triệu Tuế Tuế mở to cửa, để Lục Minh đẩy xe đạp vào, đợi mọi người vào hết mới đóng cửa sân lại.

"Cá nướng." Vương Thủy Hoa giơ con cá trắm cỏ trong tay lên, đây là con cá mà cô thêm tiền để đổi với người ta.

"Lòng và dạ dày lợn luộc." Nguyên Thịnh vui vẻ nhìn Triệu Lập Văn, anh vốn muốn đổi thịt nhưng không được nên đổi thành lòng và dạ dày lợn.

Triệu Lập Văn gật đầu, dẫn mọi người vào bếp,"Tuế Tuế, nhóm lửa lên đi."

Mỗi người đều có việc để làm, tối nay mọi người sẽ ăn đồ nướng ở trong sân.

"Khoai tây nướng thì em đã thấy rồi, nhưng khoai tây thái lát nướng thì đây là lần đầu tiên." Chu Thiến Thiến xiên hai lát khoai tây thành một xiên.

"Còn cà tím nướng, hẹ nướng nữa." Triệu Tuế Tuế chỉ vào rau củ trong giỏ, tất cả đều phải được xiên lại.

"Có 3 củ khoai tây mà đã xiên được nhiều như vậy rồi." Chu Thiến Thiến đặt khoai tây vừa xiên vào giỏ bên cạnh, nhìn cá nướng trên vỉ, nuốt nước miếng: "Tuế Tuế, sau này chúng ta mỗi tuần, à không, mỗi tháng đều ăn đồ nướng ở nhà cậu nhé."

"Nếu có điều kiện thì làm." Triệu Tuế Tuế không biết sau này có thể mở tiệc ở trong sân hay không, nên không dám đồng ý ngay.

Chờ đồ ăn đã chuẩn bị xong thì trời cũng tối.

Trong sân bật ba bóng đèn tạo nên một không khí rất tuyệt, xung quanh là khói bếp, có thể che đi phần nào mùi thịt trong sân.

"Bắt đầu thôi, chúng ta ăn thịt trước, lát nữa nướng rau sau." Triệu Lập Văn giơ chai nước ngọt lên tuyên bố bữa tiệc bắt đầu.

"Cạn ly." Mọi người giơ chai nước ngọt cụng vào nhau.

"Ngon quá." Vương Thủy Hoa dưới sự ra hiệu của Triệu Tuế Tuế, c.ắ.n một miếng lòng luộc, không ngờ lòng lợn luộc xong lại ngon như vậy, khen xong lại gắp thêm một miếng.

"Ngon thì ăn nhiều một chút." Triệu Tuế Tuế khó khăn lắm mới gắp được một miếng thịt ba chỉ, đúng là đói lâu rồi, một tháng ăn uống kham khổ, bây giờ cô cũng chẳng chê thịt mỡ béo ngậy nữa.

Nhà vệ sinh trong doanh trại đều không có cửa, chỉ có lúc đêm khuya thanh vắng, Triệu Tuế Tuế mới có thể trốn trong chăn ăn chút đồ ngon, trên núi toàn là binh sĩ đang huấn luyện, không biết họ ẩn nấp ở đâu, căn bản là không có cơ hội vào không gian.

Triệu Lập Văn thấy em gái ăn thịt mỡ, nhíu mày, gắp thịt bụng cá vào bát cho cô: "Nhìn em tội nghiệp quá, còn 3 tháng nữa, cố gắng lên."

Bụng cá trắm cỏ là chỗ ít xương nhất, Triệu Tuế Tuế gỡ xương lớn ra rồi cho vào miệng: "Còn 87 ngày."

Lúc ở doanh trại, ngày nào mọi người cũng tính xem khi nào được về nhà, Triệu Tuế Tuế nghe riết rồi cũng nhớ, còn bao nhiêu ngày nữa là cô đều ghi nhớ trong lòng.

"Được rồi được rồi, còn hơn 2 tháng nữa." Triệu Lập Văn biết ý em gái, lại gắp thêm một miếng cá cho cô.

Triệu Tuế Tuế hài lòng, ba tháng với hơn hai tháng cũng chẳng khác nhau là mấy, nhưng một cái bắt đầu bằng số 3, một cái bắt đầu bằng số 2, giống như siêu thị sau này bán hàng giảm giá 10 tệ với 9,99 tệ vậy, thiếu một xu là hiệu quả đã khác rồi.

Ăn hết cá nướng, lòng và dạ dày lợn luộc, chỉ còn lại rau chưa nướng và một đĩa thịt ba chỉ gần như còn nguyên.

Thịt ba chỉ là do Lục Minh mang đến, chuẩn bị để nướng cùng rau, như vậy rau sẽ không cần phết dầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chính là chỗ này, mùi thịt bay ra từ trong cái sân này."

Mấy người Triệu Tuế Tuế nghe thấy, không ai nói gì, ăn ý bưng đĩa thịt đã ăn hết vào bếp, ngay cả thịt ba chỉ cũng bưng đi hơn một nửa.

"Tuế Tuế, chúng ta có nên tiếp tục nướng không?" Chu Thiến Thiến nghe tiếng người bên ngoài, do dự hỏi.

"Nướng chứ, chẳng lẽ nướng rau cũng không được." Triệu Tuế Tuế đặt một xiên hẹ lên vỉ nướng, sau đó dùng cọ quét nước luộc thịt còn thừa lên để hẹ không bị khô.

"Woa, hẹ nướng kiểu này cũng có mùi thịt." Vương Thủy Hoa ngồi xổm bên cạnh ngửi mùi thịt thơm lừng, hít một hơi thật sâu.

Những người khác thấy vậy cũng bắt tay vào nướng, mùi thịt heo càng thêm nồng nặc.

Triệu Lập Văn không ngờ lại có người kém duyên như vậy, giờ cơm mà gõ cửa ở ngõ Cát Tường là phạm quy củ.

Cửa sân mở ra, bên ngoài có mấy bà đang đứng.

Thấy cửa sân mở, mấy bà ấy dướng cổ nhìn vào trong.

"Bác có chuyện gì vậy ạ?" Triệu Lập Văn không che chắn gì nhiều, nhường đường cho họ nhìn vào trong.

"Lập Văn à, nhà cháu làm gì mà thơm thế? Cả cái ngõ này toàn mùi thơm." Một bà thấy Triệu Lập Văn không mời vào nhà, bèn đứng ngoài cửa nhìn.

"Nhà cháu chỉ nướng rau thôi ạ." Triệu Lập Văn chỉ vào hai rổ rau trên bàn.

"Chỉ có rau thôi á? Không có thịt à?" Mũi của bà ấy ngửi thấy mùi thịt, biết ngay là Triệu Lập Văn đang nói dối.

"Nước chấm rau là nước luộc thịt đấy ạ. Chẳng là nhà cháu không có tem phiếu nên không mua được nhiều thịt, nghĩ ra cách này, không ăn được thịt thì chấm nước thịt cho đỡ thèm." Triệu Lập Văn đã quen với việc ứng xử tùy cơ, gặp người nào nói tiếng người nấy.

"Ồ, hóa ra là vậy, bọn trẻ các cháu giỏi thật đấy." Bà ấy cũng nhìn thấy trên vỉ nướng toàn là rau, sau khi phết nước lên thì mùi thịt càng nồng hơn, mới tin là trong đó không có bao nhiêu thịt.

"Cũng hết cách rồi ạ, một tháng có tí thịt, đâu dám ăn hết một lần." Triệu Lập Văn tỏ vẻ như nhà anh cũng không có nhiều thịt.

Triệu Tuế Tuế cố tình phết nhiều nước thịt, để than nướng hun cho bay mùi, như vậy ai cũng biết là nhà cô dùng nước thịt để tạo mùi thơm.

Triệu Lập Văn đợi những người hiếu kỳ giải tán hết mới đóng cửa sân lại, cuối cùng cũng được yên ổn.

Lúc mua căn nhà này anh cũng đã cân nhắc đến việc tường bao quanh sân đủ cao, có thể ngăn chặn được những ánh mắt tò mò.

"Anh, hay là mình cải tạo tường nhà mình đi, ví dụ như gắn mảnh chai lên ấy." Triệu Tuế Tuế nhìn tường nhà mình, cảm thấy có thể nâng cấp một chút.

"Cũng được đấy, mai làm luôn, nhà mình nhiều người, một ngày là xong." Triệu Lập Văn lúc này mới nhớ ra mình quên mất việc gì, xoa đầu em gái: "Sao em thông minh thế?"

Đuổi được người ngoài đi rồi, Triệu Tuế Tuế tiếp tục ăn, rau củ nướng có nước thịt ngon quá.

"Lần sau phải chuẩn bị nhiều hơn, anh cứ tưởng là ăn không hết." Triệu Lập Văn nhìn que tre đầy đất, tính toán lượng đồ ăn cho lần sau.

TBC

"Anh Văn, lần sau là khi nào thế?" Nguyên Thịnh xoa xoa bụng, đây là lần đầu tiên từ khi đến kinh đô anh được ăn no như vậy, chưa kể đến món thịt kho tàu buổi trưa nữa.

"Lúc nào được nghỉ thì đến." Triệu Lập Võ kéo Nguyên Thịnh dậy, không cho cậu ta nằm lên xích đu của em gái.

"Đến lúc đó tôi sẽ mang lương thực đến." Nguyên Thịnh giơ tay chào theo kiểu nhà binh với Triệu Lập Võ.