Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 537



Thu dọn sân xong, mọi người bắt đầu tắm rửa đi ngủ.

Trong sân có hai phòng tắm, một phòng được lắp đặt hệ thống giữ ấm, mùa đông có thể không cần phải ra nhà tắm công cộng.

"Tuế Tuế, nhà cậu tốt thật đấy, tớ cũng muốn có một căn nhà như vậy ở kinh đô." Chu Thiến Thiến vừa lau tóc vừa đi vào, giọng nói đầy ngưỡng mộ.

"Cái này... Cậu có tiền không?" Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, hỏi thẳng vào vấn đề quan trọng nhất, tiền.

"Không có, mình nghĩ sau này đi làm, đơn vị có thể phân nhà ở là được rồi." Chu Thiến Thiến biết một căn tứ hợp viện phải có giá trị cả nghìn tệ, không ngờ bố mẹ Triệu Tuế Tuế lại hào phóng như vậy, chỉ vì ba anh em Triệu Tuế Tuế có chỗ ở ổn định khi lên kinh đô mà bỏ hết tiền mua một căn tứ hợp viện.

"Sẽ có thôi, chúng ta bây giờ là sinh viên đại học, đơn vị sẽ phân phối mà." Triệu Tuế Tuế an ủi, bật máy sấy tóc, sấy tóc cho Vương Thủy Hoa.

"Bây giờ đã gần 10 giờ rồi mà vẫn có thể bật đèn dùng điện, hơi khó thích nghi nhỉ." Vương Thủy Hoa nhìn Triệu Tuế Tuế trong gương, cười nói.

"Trong nhà và trong quân đội đương nhiên là khác nhau rồi." Triệu Tuế Tuế sấy tóc cho Vương Thủy Hoa đến khi khô được một nửa thì gỡ tóc mình ra, bắt đầu sấy tóc cho bản thân.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế đúng 5 giờ đã thức giấc, một tháng sinh hoạt trong quân đội đã giúp cô hình thành thói quen.

Vương Thủy Hoa cũng đã thức dậy, chỉ chỉ Chu Thiến Thiến vẫn đang ngủ say.

Triệu Tuế Tuế nhỏ giọng nói: "Chúng ta ra ngoài trước, ra gian ngoài."

Triệu Tuế Tuế ngồi xuống giường đất ở gian ngoài, mở cửa sổ ra liền nhìn thấy anh trai mình đang tập võ dưới gốc cây táo.

Không biết bao cát được treo lên từ lúc nào, trông giống như bao cát tập boxing vậy, nghĩ đến tháng này phải bắt đầu tập luyện boxing, cô xem như đã thắng ngay vạch xuất phát, còn anh trai cô thì càng khỏi phải nói.

Triệu Lập Võ được chính bố mình huấn luyện, chắc anh ấy có thể đ.á.n.h thắng cả huấn luyện viên Khương.

TBC

Người cùng luyện tập với Triệu Tuế Tuế là bố và anh trai cô, thực lực cũng không tệ.

"Tuế Tuế, tập boxing không?" Triệu Lập Võ nhìn thấy em gái, vẫy tay với cô.

"Không tập đâu, em đang được nghỉ mà, nghỉ ngơi thì phải ra dáng nghỉ ngơi chứ, hai hôm nữa còn phải huấn luyện đấy." Triệu Tuế Tuế nằm nhoài lên bệ cửa sổ, chắc chắn là tối qua anh trai cô ăn nhiều quá nên bây giờ mới phải vận động mạnh như vậy.

Triệu Tuế Tuế cứ như vậy nhìn anh trai tập luyện một lúc, quay đầu lại thì nhìn thấy "học bá" Vương Thủy Hoa đang đọc tiểu thuyết tiếng Pháp, vừa đọc vừa tra từ điển, ghi chép.

Vương Thủy Hoa quyết tâm sẽ học xong tiếng Pháp trước khi vào đại học, đuổi kịp tiến độ của Triệu Tuế Tuế.

Triệu Lập Văn vừa bước ra khỏi phòng đã nhìn thấy em gái đang nằm nhoài trên bệ cửa sổ, anh nhíu mày: "Không lạnh à?"

"Không lạnh." Triệu Tuế Tuế lắc đầu.

"Buổi sáng hơi nước nhiều, mặc áo khoác vào đi." Triệu Lập Văn nói xong, đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng, thấy trong nồi là cháo kê đã được ninh nhừ, còn trong thau bên cạnh là bột mì đang ủ, anh hài lòng gật đầu.

"Tuế Tuế, anh muốn đến trạm thu mua phế liệu mua mảnh thủy tinh, em có muốn đi cùng không?" Triệu Lập Văn vệ sinh cá nhân xong, hỏi em gái.

"Đi chứ." Triệu Tuế Tuế lập tức xuống giường, mặc quần áo, chải đầu, đi giày một cách nhanh chóng: "Hoa Hoa, cậu có muốn đi không?"

"Mình không đi đâu, lát nữa mình phải đi hấp bánh bao." Vương Thủy Hoa không ngẩng đầu lên, tiếp tục ghi chép.

"Vậy thôi vậy." Triệu Tuế Tuế không khách sáo với Vương Thủy Hoa, Chu Thiến Thiến vẫn còn đang ngủ, cô không gọi "con heo lười" đó dậy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Văn dẫn em gái đến trạm thu mua phế liệu, nói rõ mục đích đến với quản lý đang trông coi.

"Vào trong đi, vừa hay có một lô mảnh thủy tinh vỡ mới được đưa đến." Quản lý Vương chỉ vào một căn phòng, bảo Triệu Lập Văn tự mình vào lấy.

Triệu Tuế Tuế đi đến, nhìn thấy mảnh thủy tinh vỡ là mảnh chai nước ngọt, hai thùng to toàn chai nước ngọt, hơn một nửa đã bị vỡ, những chai còn nguyên thì cũng bị nứt, chắc là do sơ suất trong quá trình vận chuyển.

Quản lý Vương lấy tượng trưng 3 hào rồi bảo Triệu Lập Văn bê mảnh thủy tinh đi.

Triệu Lập Văn đẩy xe ba bánh đi về, nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của em gái liền lên tiếng: "Chỉ cần bắt xe buýt đến bãi rác ở ngoại ô là có thể nhặt được mảnh chai, tiền xe buýt chỉ mất 2 hào. Ở bãi rác cũng có nhiều người nhặt nhạnh đồ đạc lắm, nhặt về sửa sang lại một chút là có thể mang ra chợ đồ cũ bán."

Triệu Tuế Tuế hiểu ý anh trai, anh đang nhắc nhở cô là đồ đạc ở chợ đồ cũ có thể là được nhặt về từ bãi rác.

Hai anh em về đến nhà, mọi người đều đã ngồi trong sân chờ ăn sáng.

Ăn sáng xong, mọi người bắt đầu làm việc, xi măng thì lần trước khi xây cửa, Triệu Lập Văn sợ làm giấy tờ thủ tục phiền phức nên mua dư ra mấy bao, bây giờ vừa hay dùng đến.

Triệu Lập Võ đã mượn được thang của hai nhà bên cạnh, vừa vặn sáu người, chia ra mỗi người leo lên tường xây xi măng và cắm mảnh thủy tinh, một người ở dưới đưa đồ.

"Lập Văn, cậu nghe nói gì chưa?" Ông Lý vừa dắt chim về đến nhà đã thấy Triệu Lập Văn đang cắm mảnh thủy tinh, liền hỏi.

"Nghe nói gì ạ?" Triệu Lập Văn nghi ngờ hỏi.

"Chậc, cậu chưa nghe nói gì à? Tối qua nhà bà bác gái bị trộm vào đấy." Ông Lý cứ nghĩ Triệu Lập Văn nghe được chuyện này nên mới sửa tường rào.

"Cháu chưa nghe nói gì ạ, vốn dĩ cháu đã định sửa tường rào rồi, vừa hay bây giờ mọi người trong nhà đều rảnh rỗi nên làm luôn một thể." Triệu Lập Văn nhớ đến hôm qua, bà bác có nói chậu hoa của bà là đồ cổ do tổ tiên để lại, anh lập tức hiểu ra vì sao nhà bà ta lại bị trộm viếng thăm.

"Mồm miệng không giữ kín, tự rước trộm vào nhà." Ông Lý thả con vẹt trong lồng ra.

Con vẹt rất biết ý chủ, bay đến đậu trên giá gỗ của mình, lắc lắc lông, nói: "Không giữ cửa, không giữ cửa."

"Bắt được chưa ạ?" Triệu Lập Văn hỏi.

"Chưa, đêm hôm khuya khoắt, cả nhà không ai thức giấc, sợ là khó mà tìm lại được, tiếc là cái chăn bông mới mà con gái bà ta mới làm, cả chăn hồi môn cũng bị trộm mất." Ông Lý rót một chén trà, nhìn Triệu Lập Văn cắm mảnh thủy tinh, ông cũng tính sẽ xây lại tường rào nhà mình.

"Không ngờ ở kinh đô mà cũng có kẻ trộm chăn." Triệu Tuế Tuế có chút cạn lời, mặc dù chăn cũng đáng giá, nhưng lại cồng kềnh, muốn trộm thì phải trộm tiền hoặc tem phiếu chứ, mấy thứ đó dễ mang đi hơn.

"Rừng nào thì chẳng có chim cú, trộm cắp quần áo là nhiều nhất." Triệu Lập Văn đưa cái rổ xuống, bảo em gái cho xi măng vào.

"Cậu xây kín mít như vậy, thằng bé Lập Minh vào bằng cách nào?" Ông Lý ngồi trên ghế tựa, nhìn Triệu Lập Văn xây bít cả chỗ Triệu Lập Minh thường hay trèo tường, bèn hỏi.

"Cháu đã lắp chuông cửa ở lối vào phòng làm việc rồi, sau này sẽ không làm phiền bác nữa." Trước đây Triệu Lập Văn không hề nghĩ đến chuyện lắp chuông cửa, chủ yếu là do anh chưa nghĩ đến, dù sao anh đến thế giới này cũng lâu rồi, nhưng chưa từng thấy nhà ai lắp chuông cửa, nhất thời không nhớ ra.

"Đúng rồi, sao anh Lập Minh không đến?" Triệu Tuế Tuế nghe anh trai trò chuyện với ông Lý hàng xóm, lúc này mới nhớ đến Triệu Lập Minh đang học ở Đại học Sư phạm Hoa Trung.

"Nó đi du lịch cùng bạn ở Thiên Tân rồi." Triệu Lập Văn nói cho em gái biết tung tích của em họ.

Bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng tường rào cũng được cắm đầy mảnh thủy tinh vỡ, độ an toàn tăng lên một bậc.

Triệu Tuế Tuế đi xung quanh tường rào một vòng, nghĩ đến việc anh em cô thường xuyên không có nhà, nơi này cũng không phải là khu tập thể của Đại đội Phú Hưng hay quân đội, có lẽ nên đặt thêm bẫy thú,"Anh, có cần đặt thêm mấy cái bẫy thú không anh?"