"Cha!" Triệu Tuế Tuế gọi to, chạy lên.
Nghe thấy tiếng con gái út, Triệu Quảng Thúc vội vàng đặt cậu con trai đang bám trên người xuống, bước tới ôm lấy Triệu Tuế Tuế, nhấc nhấc lên hỏi: "Nhớ cha không?"
"Nhớ, ngày nào con cũng nhớ." Triệu Tuế Tuế hai tay ôm lấy vai cha, cũng không nhõng nhẽo đòi xuống.
"Gầy đi rồi, lát nữa về nhà để anh trai bồi bổ cho." Triệu Quảng Thúc có chút xót xa, may mà con gái út không phải người hay nhõng nhẽo, ông cũng nghe nói chuyện của con bé ở đơn vị, trong lòng không khỏi tự hào.
"Vâng, con muốn ăn thịt." Cả tháng nay Triệu Tuế Tuế không được thấy một miếng thịt nào trong nhà ăn, thèm c.h.ế.t đi được, chỉ dám lén ăn vài miếng thịt khô trong chăn, cũng không dám ăn nhiều vì sợ bị người trong ký túc xá ngửi thấy.
Đừng coi thường khứu giác của con người, khi thèm thịt thì mũi còn thính hơn cả mũi chó, có lần cô ăn vài miếng liền bị Thẩm Tiểu Na bám riết lấy.
Thẩm Tiểu Na nói rằng chỉ cần ngửi mùi trên người Triệu Tuế Tuế là có thể cố gắng đến ngày được nghỉ phép ra ngoài. Triệu Tuế Tuế từ chối nhiều lần nhưng không lay chuyển được Thẩm Tiểu Na cứ bám riết như keo, từ đó về sau cô cũng ít ăn vụng thịt khô, chỉ khi nào thèm lắm mới dám ăn một miếng.
"Được, chúng ta về nhà." Triệu Quảng Thúc đặt con gái xuống, nắm tay cô bé đi ra xe.
Nguyên Bưu khoác vai con trai, vẻ mặt thân thiết đi theo sau.
Vương Minh Dương dắt con gái Vương Thủy Hoa định lên xe thì bị chặn lại, khó hiểu nhìn Triệu Quảng Thúc: "Sao thế?"
"Mấy người nhìn xem, xe chỉ có năm chỗ, hai người đi bộ đi." Nói xong, Triệu Quảng Thúc cho bốn đứa nhỏ lên xe, còn mình thì đi đến ghế lái khởi động xe.
TBC
"Chú Nguyên, chú Vương, nhà cháu ở ngõ Cát Tường số 31, đi xe buýt số 21 đến đường Danh Thắng rồi chuyển sang tuyến số 17 là đến đường Cát Tường." Triệu Tuế Tuế thò đầu ra từ ghế phụ, chỉ đường cho hai người họ.
Bỏ lại Nguyên Bưu và Vương Minh Dương đứng ngơ ngác, hóa ra là bị bỏ rơi rồi.
Trên đường đi, Triệu Tuế Tuế vui vẻ trò chuyện với cha, mới biết ông đang trên đường làm nhiệm vụ ghé qua kinh đô nghỉ ngơi, bèn hỏi: "Cha ở kinh đô bao lâu ạ?"
"Tối mai phải đi rồi." Nhiệm vụ của Triệu Quảng Thúc vẫn chưa hoàn thành, họ đến kinh đô nghỉ ngơi và nhận thêm trang bị.
"Vậy ạ." Triệu Tuế Tuế cảm thấy có thể gặp mặt một lần cũng tốt rồi.
Đây là lần đầu tiên Triệu Quảng Thúc đến căn nhà ở ngõ Cát Tường, cổng sân nhỏ, xe jeep không thể đi vào, chỉ đành đỗ ở ngoài.
Hàng xóm xung quanh thấy Triệu Quảng Thúc xuống xe liền tò mò nhìn sang.
"Ông Lý, đây là cha cháu." Triệu Lập Võ thấy ông Lý xách lồng chim về, vội giới thiệu.
Hàng xóm khác thì không sao, nhưng nhà ông Lý ở khu nhà thứ tư và nhà ông Quan ở khu nhà thứ nhất thì nhất định phải chào hỏi, dù sao cũng là hàng xóm trong cùng một sân.
"Chào chú Lý, cháu là cha của Tuế Tuế, tên là Triệu Quảng Thúc, mấy đứa nhỏ ở đây làm phiền chú giúp đỡ." Triệu Quảng Thúc chào hỏi ông Lý, xa thơm gần thối, ông không ở bên cạnh các con, đương nhiên phải giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm, đây cũng là lý do ông cố gắng thu xếp thời gian ghé qua.
Có một người cha là sĩ quan, mọi người cũng không dám xem thường con cái nhà ông, giống như chuyện ông nhờ hàng xóm thỉnh thoảng qua lại nhà chiến hữu ở vài ngày cũng là để tránh trường hợp vắng nhà lâu ngày, sân bị người khác chiếm mất.
Triệu Tuế Tuế lần lượt giới thiệu hàng xóm xung quanh cho cha, sau khi chào hỏi qua loa, cả nhà bước vào trong.
Đóng cửa sân lại, mọi người mới có thời gian đ.á.n.h giá chiếc xe jeep bên ngoài, trong lòng càng thêm phần kiêng dè với nhà họ Triệu.
"Đây là xe của lãnh đạo quân đội, tôi từng thấy ở tòa nhà ngoại hối, biển số cũng y hệt, chắc chắn không nhầm đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ôi chao, vậy phải là quan to cỡ nào."
Lúc Nguyên Bưu và Vương Minh Dương xách túi lớn túi nhỏ đến, vừa nhìn đã thấy chiếc xe jeep: "Ông ơi, đây có phải nhà của Triệu Tuế Tuế không ạ?"
"Đúng rồi, chính là cái sân này." Ông Quan chỉ vào cửa nhà Triệu Tuế Tuế.
"Cảm ơn ông." Nguyên Bưu nói lời cảm ơn, sau đó bắt đầu gõ cửa: "Nguyên Thịnh, mở cửa."
Nguyên Thịnh đang giặt quần áo trong sân, nghe thấy tiếng gọi liền chạy ra mở cửa: "Cha, sao cha đến nhanh vậy?"
"Tránh ra." Nguyên Bưu vẫn còn giận chuyện vừa rồi con trai bỏ rơi mình, tự ý lên xe đi mất.
Chờ mọi người vào nhà, tiếng xì xào bên ngoài vẫn tiếp tục, ai nấy đều biết thanh niên trong nhà là con cháu của sĩ quan quân đội, sau này không dám bắt nạt người ta nữa.
Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa đang tắm trong phòng tắm, phòng tắm được thiết kế có giường sưởi bên dưới, mùa đông tắm rửa không thành vấn đề, muốn ngâm bồn cũng được, nhưng ngâm lâu sẽ bị lạnh.
"Tuế Tuế, anh trai cậu thật khéo tay, xây phòng tắm đẹp thế này." Vương Thủy Hoa đang kỳ lưng cho Triệu Tuế Tuế, nhìn quanh phòng tắm với vẻ ngưỡng mộ.
"Tiếc là không thể ngâm lâu." Triệu Tuế Tuế tựa vào thành bồn, cô có thể cảm nhận được nước không còn nóng như ban nãy, nếu không có giường sưởi thì chắc giờ đã lạnh ngắt.
"Có thể tắm rửa đã là tốt lắm rồi, đến lượt cậu." Vương Thủy Hoa đưa khăn cho Triệu Tuế Tuế, rồi nằm xuống để cô kỳ lưng cho.
Tắm rửa xong, cả người nhẹ nhõm, Triệu Tuế Tuế ngồi bên bếp lò hong tóc, nhìn anh trai đang bận rộn, hỏi: "Anh, còn gì nữa không?"
"Hết rồi, chờ ăn thôi." Triệu Lập Võ dán chiếc bánh ngô cuối cùng vào nồi, coi như xong bữa tối.
Con ngỗng là do Vương Minh Dương mang đến, nặng chừng 10 cân, là đổi từ đội sản xuất ở ngoại ô, tám người ăn đến no căng bụng.
Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa gặm chân ngỗng, chẳng thiết ăn gì khác.
"Cha, con no rồi, cha ăn đi ạ." Triệu Tuế Tuế che bát cơm, ngăn cản cha gắp thêm thức ăn.
"Ăn thêm đi, kẻo về mẹ lại đau lòng khi thấy con gầy." Triệu Quảng Thúc gắp thêm một miếng khoai tây to vào bát con gái, ý bảo cô ăn thêm chút nữa.
Ăn cơm xong, Triệu Quảng Thúc bảo con trai làm chút bánh ngọt, ngày mai còn dùng.
Sáng hôm sau, những người cha dẫn con cái ra ngoài.
Triệu Quảng Thúc dẫn con trai út và con gái đến thăm thầy giáo cũ, người từng dạy ông thời còn đi học ở kinh đô, khi đó ông cũng đang theo học lớp bồi dưỡng của quân đội.
Khu nhà ở của trường Đại học Quân sự nằm ở con phố phía sau trường, Triệu Tuế Tuế còn nhìn thấy giáo sư Lư đi xe ngược chiều, nhưng ông ấy cúi đầu xem tài liệu nên cô không gọi.
"Cha, giáo sư Lư trên xe chính là thầy của Tuế Tuế đấy ạ." Triệu Lập Võ cũng nhìn thấy giáo sư Lư, quay sang nói với cha.
Triệu Quảng Thúc nhìn qua kính chiếu hậu thấy chiếc xe đã đi xa, tiếc nuối nói: "Lần sau có dịp phải đến thăm giáo sư mới được."
Xe dừng trước một tòa nhà nhỏ, Triệu Quảng Thúc dẫn con trai và con gái út lên tầng hai, ông hắng giọng rồi gõ cửa.
Rất nhanh sau đó, một bà lão tóc bạc phơ ra mở cửa.