"Quảng Thúc đến rồi, vào nhà ngồi đi." Viên Thủy Dao đón Triệu Quảng Thúc vào nhà, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đứng bên ngoài càng cười to hơn: "Đây là hai đứa nhỏ nhà bác à, mau vào đi."
Triệu Quảng Thúc giới thiệu con trai út và con gái út của mình cho Viên Thủy Dao, bảo hai đứa nhỏ chào hỏi.
"Cháu chào bà Viên ạ." Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đồng thanh.
"Ôi, hai đứa ngoan, uống nước đường đi." Viên Thủy Dao đặt cốc tráng men trước mặt hai người.
Triệu Tuế Tuế vừa uống nước vừa nhìn bức ảnh gia đình treo trên tường phòng khách, xem ra bà Viên có hai con trai, nhưng người đàn ông ở giữa trông quen quen.
"Sao Tiểu Văn không đến?" Viên Thủy Dao nắm tay Triệu Tuế Tuế, hỏi.
"Tiểu Văn và Vu giáo sư có việc phải ra ngoài ạ." Triệu Quảng Thúc cho Viên Thủy Dao biết con trai cả đang bận gì.
"Tốt quá, Tiểu Văn giỏi giang thật." Viên Thủy Dao nghĩ đến ông chồng mình rất ít khi khen ai, trong số đám trẻ chỉ có Triệu Lập Văn được ông khen ngợi.
"Nó cũng thích mấy thứ này mà." Triệu Quảng Thúc nghĩ đến con trai cả từ nhỏ đã thích mày mò những thứ kì lạ, ông chỉ có thể cố gắng hết sức tạo điều kiện tốt nhất có thể cho con.
"Tuế Tuế học ngoại ngữ phải không, nghe nói con bé rất nổi tiếng bên Đại đội Tân binh, giáo sư Long cứ tranh giành với giáo sư Lư muốn chuyển hồ sơ của con bé sang hệ Tác chiến." Viên Thủy Dao nhìn Triệu Tuế Tuế trắng trẻo lanh lợi, bà thấy con gái con đứa thì không nên ở trong quân đội, học ngoại ngữ là hợp lý nhất.
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Lưu Ái Hoa xách giỏ xuất hiện trước mặt Triệu Tuế Tuế và mọi người.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vội vàng đứng dậy theo cha.
"Chào sư phụ." Triệu Quảng Thúc chào Lưu Ái Hoa.
Lưu Ái Hoa gật đầu, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế thì nụ cười hiện trên môi,"Cháu gái tên gì?"
"Cháu tên Triệu Tuế Tuế ạ."
"Còn cháu là Triệu Lập Võ." Triệu Lập Võ cũng tự giới thiệu, lần này cậu đến là để bái sư.
Lưu Ái Hoa nhìn Triệu Lập Võ rồi gật đầu, sau đó quay sang Triệu Tuế Tuế,"Nghênh Phong từng nhắc đến cháu với cô, đúng là cô bé lanh lợi."
"Lưu Nghênh Phong, là bác Lưu ạ?" Triệu Tuế Tuế nhìn Lưu Ái Hoa, cuối cùng cũng nhớ ra bà giống ai, thì ra là giống thủ trưởng bộ đội Tung Sơn.
"Phải, là anh ấy đấy." Lưu Ái Hoa vui vẻ nói.
Triệu Tuế Tuế không ngờ lại có mối quan hệ này, Lưu Ái Hoa và Lưu Chấn Hoa là anh em ruột, người đàn ông trong bức ảnh kia chính là Lưu Dương Phong mà cô từng gặp trong đám cưới của Lưu Nghênh Phong, bỗng dưng thấy thế giới này thật nhỏ bé và kì diệu.
Cuối cùng Triệu Lập Võ không bái sư thành công, bởi vì Lưu Ái Hoa đã là sư phụ của Triệu Quảng Thúc, chỉ có thể coi như là sư tổ chỉ bảo cháu chắt.
"Hay cho Triệu Quảng Thúc, con trai mình không dạy lại muốn đẩy cho tôi." Lưu Ái Hoa nói vậy nhưng ánh mắt nhìn Triệu Lập Võ vẫn tràn đầy sự khen ngợi, là giáo sư của Đại học Quân sự nên bà cũng biết đôi chút về chuyện của tân sinh viên, huống hồ Triệu Lập Võ lại đăng ký vào hệ Tác chiến.
"Làm phiền sư phụ quá, đây là bánh đậu xanh Tiểu Võ tự tay làm, mời sư phụ nếm thử." Triệu Quảng Thúc đẩy đĩa bánh đậu xanh mà con trai út làm tối qua đến trước mặt Lưu Ái Hoa.
Lời nói của Triệu Quảng Thúc khiến ấn tượng của Lưu Ái Hoa với Triệu Lập Võ càng thêm phần tốt, đàn ông biết nấu nướng quả thực không tệ chút nào.
"Ồ, ngon đấy." Lưu Ái Hoa cầm một miếng bánh đậu xanh lên ăn thử, giòn tan mà không hề ngấy, ngon hơn hẳn bánh của Cung tiêu xã.
"Mẹ cháu dạy, cho ít mỡ lợn thôi ạ." Triệu Lập Võ nói.
Sau đó chủ yếu là Lưu Ái Hoa hỏi, Triệu Lập Võ trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bình thường ở nhà, Triệu Quảng Thúc cũng dạy con trai út một số kiến thức về tác chiến, cậu cũng đọc không ít sách về lý luận quân sự nên trả lời câu hỏi khá trúng trọng tâm.
Ba bố con Triệu Quảng Thúc ăn cơm trưa xong thì rời khỏi nhà Lưu Ái Hoa.
Rời khỏi khu tập thể của Đại học Quân sự, Triệu Quảng Thúc quay sang hỏi con gái nhỏ: "Tuế Tuế, con muốn đi đâu chơi không?"
"Dạ không ạ." Triệu Tuế Tuế không muốn đi đâu cả, ba ngày nay cô chỉ muốn ăn với ngủ, vừa rồi lại ăn cơm ở nhà giáo sư Lưu nên bây giờ bụng no căng rồi.
"Bố ơi, em muốn ăn vịt om bia." Triệu Lập Võ nhìn thấy chai bia ở nhà giáo sư Lưu liền nhớ đến lời em gái từng nói lúc huấn luyện.
"Con muốn ăn à?" Triệu Quảng Thúc nhìn con gái nhỏ.
"Vâng ạ, tối nay nhà mình ăn vịt om bia nhé." Triệu Tuế Tuế gật đầu với anh trai.
"Được, vậy chúng ta đi bắt vịt trời, không bắt được thì mua."
"Mùa đông này còn có vịt trời để bắt sao bố?" Triệu Lập Võ thắc mắc.
"Bên Đại đội Phú Hưng lạnh nên hiếm khi thấy vịt trời ở lại qua đông, nhưng ở thủ đô thì khác, rất nhiều vịt trời chọn cách sống qua mùa đông trên mặt băng." Triệu Quảng Thúc kể cho các con nghe về những lần đi săn vịt trời khi còn học ở trường Quân đội,"Vịt trời ở đây không ai nuôi nhốt cả, ai bắt được thì là của người đó."
"Vậy mùa hè cũng có thể đến đây bắt ạ?" Triệu Tuế Tuế hiểu ý của bố.
Cô nhớ đến những con vịt trời màu xanh lá mà cô từng nhìn thấy ở thủ đô khi còn sống ở kiếp trước, lúc đó luật bảo vệ động vật đã có hiệu lực, phần lớn vịt trời đều không được phép săn bắn.
"Đúng vậy." Triệu Quảng Thúc đ.á.n.h lái, chạy về hướng công xã Bạch Vân.
Triệu Tuế Tuế biết công xã Bạch Vân, nó nằm gần trường của Chu Thiến Thiến, lần trước cô mang gà đến chính là mua ở Đại đội Vân Tường trực thuộc công xã Bạch Vân,"Không biết hôm nay Thiến Thiến có học không, cũng hai tháng rồi chưa gặp cậu ấy."
"Vậy có cần gọi con bé đi cùng không? Hôm nay là chủ nhật, chắc là Trường sư phạm không học đâu nhỉ." Triệu Quảng Thúc nghĩ đến bạn thân của con gái, có thêm một người cũng chỉ thêm đôi đũa.
"Có chứ ạ, Thiến Thiến một mình ở Trường sư phạm, không biết có kết bạn được với ai không nữa." Triệu Tuế Tuế nói vậy nhưng với tính cách của Chu Thiến Thiến, chắc chắn cậu ấy có rất nhiều bạn mới.
Xe Jeep chạy bon bon trên đường, lúc này nước sông vẫn chưa đóng băng hoàn toàn, Triệu Tuế Tuế giơ ống nhòm quan sát mặt sông.
"Tuế Tuế!" Chu Thiến Thiến nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ngồi trên xe, cậu dụi mắt mấy lần mới dám xác định, sau đó vội vàng vẫy tay.
"A, Thiến Thiến, bọn tớ đang định đến Trường sư phạm tìm cậu đây." Triệu Tuế Tuế không ngờ lại gặp được Chu Thiến Thiến ở đây, cô vội vàng gọi bạn lên xe.
Chu Thiến Thiến chào tạm biệt bạn học rồi lên xe, nhìn thấy Triệu Quảng Thúc, cậu lễ phép chào: "Cháu chào bác Triệu ạ."
Triệu Quảng Thúc gật đầu, tiếp tục lái xe.
"Thì ra mọi người muốn đi săn vịt trời ạ, cháu biết một chỗ, vừa nãy cháu còn nhìn thấy rất nhiều vịt trời tụ tập trên mặt băng." Chu Thiến Thiến vừa biết mục đích của mọi người, cậu vừa chỉ đường.
"Kia kìa, tớ nhìn thấy rồi." Triệu Tuế Tuế nhìn thấy một đàn vịt trời chen chúc trên mặt băng qua ống nhòm.
Mùa đông ở thủ đô nhiệt độ rất thấp, những loài động vật sinh sống trong tự nhiên đều biết cỏ cây, rừng rậm và hang động là nơi ấm áp, nhưng nếu trốn ở những nơi đó thì rất dễ bị động vật săn mồi bắt gặp, vì vậy vịt trời thường chọn cách sống qua mùa đông trên mặt băng, chỉ cần một mảng băng nhỏ là chúng có thể chen chúc nhau ngủ qua đêm.
Ban ngày, chúng thường hoạt động trên băng và trong nước, chỉ tìm kiếm thức ăn vào sáng sớm và chiều tối, rất hiếm khi thấy chúng ở trên bờ trong thời gian dài.
TBC
"Xa quá." Triệu Lập Võ nhìn đàn vịt trời ở giữa sông, mặt băng vẫn chưa đủ dày để chịu được sức nặng của con người.