Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 551



"Cục trưởng hay phó cục trưởng?" Triệu Tuế Tuế thấy Chu Thiến Thiến nói chưa rõ, Cục Lương thực là đơn vị được nhiều người nhắm đến.

Chu Thiến Thiến sờ quả cầu đen trên mũ Triệu Tuế Tuế,"Đúng là chị em tốt, đương nhiên là phó cục trưởng rồi, hắc hắc."

Hai người vừa nói vừa cười đi tới cổng trường, trở lại ngõ Cát Tường bắt đầu đun nước vặt lông vịt, ba người Triệu Quảng Thúc muốn rời đi trước 7 giờ tối.

"Ơ, vịt rừng các cậu săn ở đâu thế, tớ cũng mua vịt quay Bắc Kinh này." Nguyên Bưu xách một túi giấy dầu lớn, ước lượng.

Triệu Quảng Thúc nhìn ba con vịt hoang đã được cắt tiết,"Hôm nay hầm một con, số còn lại để dành mai ăn."

"Bố, hầm hai con đi ạ." Triệu Tuế Tuế vốn định nói hầm cả ba con, cô sống trong quân đội ba tháng, biết thức ăn trong đó không có nhiều dầu mỡ, huống hồ là khi làm nhiệm vụ.

"Được, sau này muốn ăn thì bảo hai anh con đi săn." Triệu Quảng Thúc nói cho con gái một chỗ khác hay có vịt hoang lui tới.

Triệu Tuế Tuế lấy cuốn sổ mang theo bên người ghi chép lại, tiện thể ghi chú thêm những nơi có thể lên núi săn bắn.

Ăn uống no nê, Triệu Quảng Thúc dẫn con gái đi dạo tiêu thực trong ngõ Cát Tường.

Trời lạnh, chỉ những ai muốn đi nhà vệ sinh mới ra ngoài, Triệu Tuế Tuế được quấn chặt như cái bánh chưng, nghe bố kể chuyện huấn luyện quân sự.

Triệu Quảng Thúc dừng lại trước xe Jeep, xoa đầu con gái,"Được rồi, đến giờ rồi, bố về đây."

Đưa mắt nhìn bố rời đi, Triệu Tuế Tuế cầu mong bố hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi.

Khoảng thời gian sau đó, Triệu Tuế Tuế không ra khỏi cửa, nằm trên giường đất chơi bài, đ.á.n.h cờ với Chu Thiến Thiến và Vương Thủy Hoa.

"Cố lên, còn một tháng nữa là được về nhà rồi." Triệu Lập Văn đứng ở cửa sân động viên bốn đứa em sắp trở về đơn vị.

Vừa vào doanh trại, Triệu Tuế Tuế đã thấy có người trên sân tập, suy nghĩ một chút rồi đi tới.

"Báo cáo!"

"Về đội ngũ."

Triệu Tuế Tuế không biết huấn luyện viên Khương nổi cơn gì, nhưng cô đã quen nghe theo, bởi vì nếu không sẽ bị phạt.

"Triệu Tuế Tuế, ra khỏi hàng." Huấn luyện viên Khương nhìn đồng hồ, bắt đầu hạ lệnh.

Triệu Tuế Tuế thành thục nhận bảng điểm danh bắt đầu điểm danh, không ngờ lần này liên đội 3 đều có mặt đông đủ, chắc là sau đợt huấn luyện này sẽ được nghỉ phép nên mọi người có động lực hơn,"Báo cáo, tân binh liên đội 3 có mặt 152/152 người."

Huấn luyện viên Khương nghe xong, hừ lạnh một tiếng,"Toàn thể chú ý, sắp xếp hành lý, 20 phút sau tập hợp."

Vừa dứt lời, mọi người lập tức chạy về phía ký túc xá.

Triệu Tuế Tuế cứ tưởng ngày mai mới xuất phát huấn luyện, không ngờ lại phải đi vào đêm khuya thế này.

Trở lại sân tập, cô thấy có thêm một đống thùng gỗ, huấn luyện viên Khương cũng đã thay một bộ đồ khác, áo mưa đen và giày cao su đen.

Chắc là trong thùng gỗ là áo mưa và giày.

Huấn luyện viên Khương đi kiểm tra đội ngũ, thấy ba lô của mọi người đều được buộc gọn gàng, ông hài lòng gật đầu,"Mặc áo mưa, đi giày vào, mỗi người lấy một cái xẻng hoặc cuốc."

Triệu Tuế Tuế là người đầu tiên lên chọn, đừng thấy bây giờ cô chưa đầy 13 tuổi, nhưng trước đây từng là một cô bé mũm mĩm, dù hiện tại đã gầy đi nhưng tay chân vẫn đầy đặn, có thể đi giày cỡ 36 hoặc 37.

Chờ mọi người mặc đồ xong, huấn luyện viên Khương dẫn liên đội 3 rời khỏi doanh trại.

Triệu Tuế Tuế đi đầu hàng còn được phát một chiếc đèn pin, cường độ ánh sáng lớn hơn nhiều so với loại bán trên thị trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Họ cứ đi theo huấn luyện viên Khương mà không biết đích đến, bên cạnh và phía sau đội ngũ là các cán bộ phụ trách.

Ngay khi Triệu Tuế Tuế nghĩ rằng họ sẽ đi đến khi trời sáng, huấn luyện viên Khương đi đầu dừng lại trước một hang núi,"Nghỉ tại chỗ."

Hang núi này chắc hẳn thường được dùng để huấn luyện, Triệu Tuế Tuế chọn một góc rồi ngồi xuống.

Triệu Lập Võ ôm một bó rơm rạ tới,"Tuế Tuế, dậy đi, ngồi lên rơm cho đỡ lạnh."

Triệu Tuế Tuế vịn tay Vương Thủy Hoa đứng dậy, đợi anh trai trải rơm xong xuôi mới ngồi xuống. Bên trong hang động, mọi người đang qua lại, nhóm lửa ở khu vực giữa hang bằng cách xếp đá thành vòng tròn, trên đỉnh hang có lỗ thông hơi, Vương Thủy Hoa mang bình nước của mọi người đến gần đống lửa để hơ nóng.

"Anh, bây giờ là mấy giờ rồi?" Triệu Tuế Tuế nhắm mắt nghỉ ngơi, cô không biết mình đã đi bao lâu, đôi giày mới hơi cứng, may mà cô đã dán miếng dán vào chỗ dễ bị cọ xát.

Lúc huấn luyện không được đeo đồng hồ, trên đường đi, Triệu Tuế Tuế chỉ lo chú ý đến đôi giày mới, không để ý đến thời gian.

Triệu Lập Võ nhìn về phía cán bộ phụ trách, Nguyên Thịnh đang hỏi giờ,"Chờ Nguyên Thịnh về, cậu ấy vừa đi hỏi giờ đấy."

TBC

"Chuẩn bị xuất phát lúc 2 giờ sáng, ngủ nhanh đi." Nguyên Thịnh quay lại, báo giờ cho mọi người rồi dựa vào tường ngủ ngay lập tức.

Họ di chuyển liên tục, thỉnh thoảng trên trời lại rơi vài bông tuyết, nhưng không lớn lắm, cộng thêm có áo mưa che chắn nên dù tuyết rơi họ vẫn phải tiếp tục hành quân.

Rất nhanh sau đó, Triệu Tuế Tuế phát hiện họ vẫn quanh quẩn trong dãy núi này,"Thủy Hoa, cậu có thấy chúng ta đang đi lòng vòng không?"

"Hả?" Vương Thủy Hoa ngạc nhiên nhìn Triệu Tuế Tuế, thấy cô bạn gật đầu, liền ngẩng lên nhìn trời,"Chúng ta hãy nhớ kỹ ngọn núi kia, trên đỉnh có một cây cổ thụ nhô lên."

Triệu Tuế Tuế gật đầu, lúc nghỉ ngơi, cô nói với anh trai về suy đoán của mình.

"Anh cũng nhận ra rồi, tuy đường đi khác nhau nhưng những ngọn núi đều có nét gì đó quen quen." Triệu Lập Võ nói với em gái về một vài địa điểm đặc trưng mà anh đã đ.á.n.h dấu.

Lại một ngày trèo đèo lội suối, Triệu Tuế Tuế chắc chắn họ đang đi lòng vòng trong dãy núi này, không biết kiểu huấn luyện này là gì, nhưng dù sao thì 23 ngày nữa là được nghỉ phép rồi.

Buổi trưa, họ dừng lại nấu cơm ngay tại chỗ.

Không biết Thẩm Tiểu Na tìm được nấm ở đâu, sau khi rửa sạch sẽ, cô ấy định cho vào nồi cháo.

"Khoan đã, nấm gì đấy?" Triệu Tuế Tuế tinh mắt, nhìn thấy hành động của Thẩm Tiểu Na bèn lên tiếng ngăn cản.

"Nấm gan bò đấy, khó khăn lắm mới tìm được." Thẩm Tiểu Na đưa số nấm trên tay cho Triệu Tuế Tuế xem.

Triệu Tuế Tuế cau mày nhìn những cây nấm trong tay Thẩm Tiểu Na, nghi ngờ hỏi: "Tháng 12 này còn nấm gan bò sao?"

Thẩm Tiểu Na nghe vậy thì ngẩn người, đúng là trước đây vào tháng 12 cô chưa từng thấy nấm gan bò bao giờ, lúc nãy vì quá vui mừng khi tìm được nấm nên không để ý đến tháng,"Vậy tớ không cho vào nữa."

"Tớ biết loại nấm này, ăn vào bị tê lưỡi đấy." Lưu Hồng Mai ôm một bó củi trở về, thấy Triệu Tuế Tuế và Thẩm Tiểu Na đang đứng nói chuyện trước nồi cháo, bèn đi tới, nhìn thấy nấm trong tay Thẩm Tiểu Na liền lên tiếng.

"Sao cậu biết?" Thẩm Tiểu Na nhìn số "nấm gan bò" trong tay, chúng trông chẳng khác gì loại cô từng thấy trước đây.

"Tớ ăn rồi." Lưu Hồng Mai liếc nhìn Thẩm Tiểu Na.

Triệu Tuế Tuế thấy dái tai Lưu Hồng Mai hơi đỏ, bèn hỏi: "Lưu Hồng Mai, cậu là người Vân Nam phải không?"

Lưu Hồng Mai đang bẻ cành cây khựng lại, gật đầu,"Ừ."

"Bên đó có nấm gì mà ăn vào thấy ảo giác đúng không?" Triệu Tuế Tuế tò mò nhìn Lưu Hồng Mai, không biết ăn loại nấm đó vào có thực sự nhìn thấy ảo giác hay không.

"Có, luộc chín ăn ngon lắm, năm nay lên kinh đô học, tớ chưa được ăn lại." Lưu Hồng Mai nhìn số nấm bị vứt sang một bên, giá mà đó là nấm gan bò thật thì tốt, lâu rồi cô chưa được ăn nấm, thèm lắm rồi.