Sau khi đi lòng vòng trong dãy núi này một vòng, Triệu Tuế Tuế phát hiện bọn họ rốt cuộc đã rời khỏi.
"Thủy Hoa, cậu phát hiện ra chưa?"
Vương Thủy Hoa ngẩng đầu nhìn đỉnh núi xung quanh, xác định nơi này không phải là nơi bọn họ đi dạo một vòng,"Ừ, chắc là rời khỏi rồi."
Sau khi rời khỏi núi, bọn họ đi ngang qua dòng sông, cũng đi ngang qua ruộng hoa màu bị tuyết bao phủ. Nhìn thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát trước mắt, Triệu Tuế Tuế phỏng chừng bọn họ đã đến Ô Thị, thảo nguyên gần kinh đô nhất.
Ngân trang bao phủ, tuyết trắng ngập tràn, một mảnh tuyết nguyên hiện ra trước mắt.
"Tuế Tuế, giáo viên hướng dẫn nói để chúng ta tự tìm đồ ăn." Vương Thủy Hoa mím môi trở về, nói ra tin tức 7 ngày tiếp theo sẽ không được cung cấp đồ ăn.
Lập tức, trong đám người xôn xao một mảnh.
"Cánh đồng tuyết mênh mông, ngoài việc nấu tuyết thành nước uống, còn có thể tìm được cái gì?"
"Trên thảo nguyên có giấu đồ ăn và thả động vật từ trước, những thứ này đều phải dựa vào chính các bạn đi tìm, tìm không thấy thì uống nước, một tuần không ăn gì cũng không c.h.ế.t người được." Huấn luyện viên Khương đứng ở trên đài không biết được dựng từ lúc nào lên tiếng.
"Có thể cung cấp dụng cụ gì không ạ?" Triệu Tuế Tuế biết rõ sự tình không đơn giản như vậy, hiện tại trên tay cô chỉ có một cái xẻng.
"Có thể cưỡi ngựa vào rừng tìm, nhưng phải học cưỡi ngựa trước đã." Vương Thủy Hoa chỉ vào chuồng ngựa cách đó không xa, cô biết Triệu Tuế Tuế biết cưỡi ngựa, trước đó gia đình cô còn từng đi thảo nguyên chơi.
"Còn có ống nhòm và cung tên, những thứ này có thể dùng để săn bắn." Nguyên Thịnh cầm một cây cung tên trở về, xoay xoay nó trên tay.
"Không có s.ú.n.g sao?" Triệu Tuế Tuế hỏi.
"Không có, chỉ có cung tên và cung nỏ thôi." Nguyên Thịnh lắc đầu.
"Trong dòng sông có cá, chúng ta còn có thể đ.á.n.h cá." Triệu Tuế Tuế rốt cuộc cũng hiểu vì sao có người được phát xẻng, có người lại là cuốc, thì ra là để đục băng và đào đất.
"Tuế Tuế, năm người một nhóm, tớ có thể vào nhóm với các cậu không?" Thẩm Tiểu Na chạy tới, bàn chuyện lập nhóm với Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế nhìn về phía anh trai và mọi người, thấy bọn họ đều không có ý kiến liền gật đầu,"Được."
"Tuyệt quá!" Thẩm Tiểu Na hoan hô một tiếng, đi theo Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ chắc chắn sẽ có thịt ăn.
"Tuế Tuế, chúng ta đi dạo xung quanh một chút." Triệu Lập Võ muốn ăn thịt, ăn lương khô suốt mười ngày rồi, hiếm khi được tự do tìm đồ ăn như vậy, anh muốn đi săn.
"Vậy chúng ta dựng lều ở đây." Nguyên Thịnh không biết cưỡi ngựa, chỉ có thể làm công việc hậu cần trước.
Triệu Tuế Tuế dẫn một con ngựa nhỏ nhất, sau khi chạy một vòng trước mặt huấn luyện viên thì được cho phép rời đi.
Triệu Lập Võ cũng dẫn một con ngựa đi theo sau em gái.
Số người biết cưỡi ngựa trong trung đội ba chưa đến một phần mười tổng số người, xem như tỷ lệ khá thấp.
Chắc hẳn một trong những bài kiểm tra huấn luyện lần này có cả cưỡi ngựa, Triệu Tuế Tuế cưỡi ngựa nhỏ đến doanh trại của bọn họ, nói với Vương Thủy Hoa và những người khác rằng cưỡi ngựa có thể là một phần của bài kiểm tra.
"Hả? Tớ biết ngay là không đơn giản như vậy mà." Thẩm Tiểu Na lập tức nhăn nhó.
Triệu Tuế Tuế không nói thêm gì, đột nhiên nghĩ đến bố mình, có phải ông biết trong quân đội có bài kiểm tra cưỡi ngựa nên lần trước mới dẫn cả nhà đi du lịch thảo nguyên,"Mọi người dựng lều trước đi, mình và anh trai đi xung quanh xem sao."
Vương Thủy Hoa nhìn bóng lưng Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ cưỡi ngựa rời đi, cô bé rất ngưỡng mộ,"Tớ cũng muốn học cưỡi ngựa."
TBC
"Tuế Tuế, sao cậu ấy cái gì cũng biết vậy?" Thẩm Tiểu Na cũng hâm mộ không thôi.
"Đều là bố cậu ấy dạy đấy, b.ắ.n cung, luyện võ, cưỡi ngựa đều là bố dạy." Vương Thủy Hoa kể chuyện Triệu Tuế Tuế lúc ở khu nhà tập thể thường xuyên dùng ná cao su đi săn.
"Sao bố tớ không dạy tớ mấy thứ này nhỉ." Thẩm Tiểu Na bĩu môi, rõ ràng bố cô bé cũng biết những thứ này cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Về phía Triệu Tuế Tuế, cô nàng cưỡi ngựa phi nhanh trên thảo nguyên tuyết trắng, vượt qua một ngọn núi thì phát hiện trong rừng cây có bóng thỏ thấp thoáng,"Anh, bên kia có thỏ kìa."
Triệu Lập Võ nhìn theo hướng ngón tay của em gái,"Là thỏ tuyết, mau qua đó."
Triệu Tuế Tuế thúc ngựa phi nhanh về phía trước, nhìn thấy những khối băng treo ngược trên cây, cô nói: "Anh, chúng ta cưỡi ngựa vào rừng không tiện lắm đâu."
Trong rừng không có đường, đến lúc đó bọn họ thúc ngựa chạy nhanh sẽ rất dễ bị băng rơi trúng.
Triệu Lập Võ cũng nhìn thấy băng treo trên cây, cưỡi ngựa quả thật không tiện,"Vậy thì chúng ta buộc ngựa ở bên ngoài."
Vận may của bọn họ không tồi, Triệu Tuế Tuế vừa đi vào liền thấy trên cây treo một túi màu xanh quân đội.
"Anh, bên trong chắc chắn có đồ ăn." Triệu Tuế Tuế chỉ vào vật treo trên cây.
Triệu Lập Võ ngẩng đầu nhìn lên, vui mừng nói: "Để anh trèo lên xem."
Nói xong, Triệu Lập Võ ước chừng độ cao của cây, bắt đầu leo lên.
Triệu Tuế Tuế đứng phía dưới quan sát, qua ống nhòm, cô nhìn thấy một người lính đang ẩn nấp trên cây, đoán chừng là đến để bảo vệ và giám sát, cô không để ý nữa mà tiếp tục tìm kiếm xem có túi đồ nào khác không.
Triệu Lập Võ lấy được túi đồ treo trên cây, mở ra xem thì thấy bên trong toàn là bánh quy nén, anh hướng về phía em gái đang đứng dưới gốc cây hô lớn: "Tuế Tuế, cẩn thận, anh ném túi đồ xuống nhé!"
Triệu Tuế Tuế tìm một vị trí an toàn, vẫy tay với anh trai: "Ném đi!"
"Bịch!"
Túi đồ màu xanh quân đội rơi xuống đất, khiến một vài khối băng trên cây cũng bị chấn động rơi theo.
Đợi đến khi chắc chắn trên cây không còn gì rơi xuống nữa, Triệu Tuế Tuế mới chạy đến nhặt túi đồ lên, bánh quy nén bên trong đủ cho nhóm của cô ăn trong khoảng 3 ngày,"Anh, xuống nhanh lên!"
Lúc Triệu Lập Võ chuẩn bị trượt xuống thì nhìn thấy dấu vết của thỏ tuyết: "Tuế Tuế, hướng 6 giờ của em, có thỏ tuyết!"
Triệu Tuế Tuế lập tức xoay người, dùng ống nhòm tìm kiếm, sau đó phát hiện ra chú thỏ tuyết đang ẩn mình trong tuyết, cô lập tức đuổi theo.
Triệu Lập Võ thấy em gái đuổi theo một lúc thì dừng lại, vội vàng nói cho cô biết hướng di chuyển của thỏ tuyết: "Hướng 11 giờ!"
Triệu Tuế Tuế giương cung, sẵn sàng b.ắ.n bất cứ lúc nào, trong lòng thầm nghĩ sao không cấp s.ú.n.g cho bọn họ, sau khi dùng s.ú.n.g rồi mới thấy dùng s.ú.n.g săn b.ắ.n tiện hơn nhiều.
Triệu Lập Võ treo mình trên cây, vừa quan sát hướng di chuyển của con thỏ vừa chỉ cho em gái đường truy đuổi chính xác.
Cuối cùng, Triệu Tuế Tuế và con thỏ tuyết đã đối mặt với nhau.
Triệu Tuế Tuế không chút do dự b.ắ.n ra mũi tên, mũi tên xuyên qua thân thể con thỏ tuyết, đồng thời một mũi tên khác cũng đồng thời b.ắ.n trúng con mồi.
"Tuyệt quá, có thịt ăn rồi!"
Tề Chi Kỳ hoan hô một tiếng, chạy đến nơi thì thấy Triệu Tuế Tuế cũng ở đó: "Chà, cậu cũng ở đây à?"
"Ừ, con thỏ là do tớ b.ắ.n trúng." Triệu Tuế Tuế gật đầu, khẳng định con thỏ là do mình bắn, bởi vì mũi tên mà quân đội cung cấp đều giống nhau, không có dấu hiệu phân biệt.
"Cậu nói là cậu b.ắ.n thì là cậu b.ắ.n à? Rõ ràng là có hai mũi tên." Uông Khải khinh thường nhìn Triệu Tuế Tuế, anh ta luôn coi thường nữ binh, cho dù thành tích của Triệu Tuế Tuế có xuất sắc đến đâu cũng không lọt nổi mắt xanh của anh ta.
"Uông Khải!" Tề Chi Kỳ bất mãn nhìn Uông Khải, thành tích của Triệu Tuế Tuế ai cũng rõ, chỉ có Uông Khải là không chịu thừa nhận.
"Nếu đã có nghi ngờ, vậy thì để trọng tài làm chứng." Triệu Tuế Tuế nhún vai, Uông Khải chính là kiểu người mắc bệnh ung thư não giai đoạn cuối, nói nhiều cũng vô ích, cứ để trọng tài phân xử cho xong chuyện.
"Trọng tài? Chẳng lẽ là Triệu Lập Võ? Anh ta đâu có đủ tư cách làm trọng tài." Uông Khải nhìn thấy Triệu Lập Võ đang chạy về phía bọn họ, anh ta hừ lạnh một tiếng.
Triệu Tuế Tuế nhìn người lính đang ẩn nấp trên cây, cô chỉ tay lên đó: "Trọng tài đương nhiên không phải anh trai tôi, người ở trên cây kia kìa."