Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 564



Cứ như vậy, Triệu Tuế Tuế mang theo tình thương tràn đầy của Trần Tú Hòa bước lên xe lửa trở về kinh đô.

"Tiểu Văn, Tiểu Võ, trông chừng em gái." Trần Tú Hòa đi theo xe buýt, không yên tâm dặn dò.

"Mẹ, nghỉ xong con sẽ lập tức trở về." Triệu Tuế Tuế thò đầu ra cửa sổ, bảo mẹ cô không cần đi theo nữa.

Lần này xuất phát đi kinh đô có khá nhiều người, một chiếc xe Jeep căn bản là không đủ chỗ, mọi người đều nghĩ thanh niên trai tráng đã ra ngoài nhiều rồi, bèn để cho bọn nhỏ tự mình bắt xe buýt vào thành phố.

Sau khi Quan Tuyết xuống xe ở trường trung học số 2, nhìn xe buýt đi xa, trong lòng có chút tiếc nuối, nếu cô ấy không từ bỏ việc thi vào trường quân đội Đại học Hoa quốc, bây giờ chắc hẳn cũng đang ở trên xe buýt.

Triệu Tuế Tuế vừa lúc nhìn qua kính chiếu hậu thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Quan Tuyết, thở dài một hơi, ước mơ vào trường Đại học Hoa quốc thật tốt đẹp, nhưng cô ấy đã bỏ lỡ rồi.

"Nghe thầy cô nói, khả năng Quan Tuyết thi đậu vào trường quân đội năm nay rất cao." Chu Thiến Thiến cũng thấy Quan Tuyết ở phía sau, nói với Triệu Tuế Tuế những gì em trai cô ấy nói.

"Sao Chu Binh biết?" Triệu Tuế Tuế nhìn Chu Thiến Thiến, nghi ngờ hỏi.

"Chu Binh học cấp hai rồi, bảng điểm thi của trường cấp ba dán trực tiếp ở bảng tin, bây giờ Quan Tuyết là học sinh trọng điểm của trường." Chu Thiến Thiến tóm tắt tình hình trường trung học phổ thông số 2 cho Triệu Tuế Tuế nghe.

Việc Quan Tuyết từ bỏ suất trúng tuyển vào trường quân đội đã gây xôn xao dư luận ở trường trung học số 2, không học đại học cho đàng hoàng, thật sự là lãng phí, người khác muốn vào trường quân đội còn không có cơ hội.

Cả nhóm vừa cười vừa nói đi vào thành phố, vé xe lửa là nhờ người trong quân đội mua, đều là giường nằm.

Sau khi vào thành phố, Triệu Lập Văn thấy thời gian còn sớm, bèn rủ mọi người đến nhà ăn quốc doanh gần ga xe lửa ăn cơm rồi mới vào ga.

9 chàng trai cô gái trẻ trung, khỏe khoắn, lại mặc đồng phục quân đội màu xanh lá cây, thu hút không ít ánh mắt của người đi đường.

Vừa đến nhà ăn quốc doanh, nhân viên phục vụ đã mở cửa đón khách.

Triệu Lập Võ và Nguyên Thịnh xông vào giành chỗ trước, Triệu Lập Văn và Lưu Hạo Dương thì đi đến quầy gọi món.

Triệu Tuế Tuế vừa ngồi xuống liền cảm thấy mặt đất rung lắc, khoảng 10 giây sau mới dừng lại.

TBC

"Chuyện gì vậy?" Lục Minh buông chiếc ghế Triệu Tuế Tuế đang ngồi ra, trong lòng nghi ngờ nhưng không dám nói ra.

"Chẳng lẽ là động đất?" Triệu Tuế Tuế nói ra điều Lục Minh đang nghĩ.

"Không biết, chúng ta có nên ra ngoài lánh nạn không?" Lục Minh kéo Triệu Tuế Tuế định chạy ra ngoài, thà tin là có còn hơn là không.

Triệu Lập Văn bước nhanh tới, nói: "Ra ngoài xem sao đã."

Mọi người nghe vậy cũng nhao nhao đi ra ngoài, chỉ là một bữa cơm, không quan trọng bằng mạng sống.

Triệu Tuế Tuế đi theo ra ngoài, thấy trên đường có rất nhiều người đang bàn tán về trận động đất vừa rồi.

"Để anh gọi điện thoại, Tiểu Võ, em trông chừng Tuế Tuế." Triệu Lập Văn dặn dò xong, xoay người đi về phía bưu điện cách đó không xa.

"Tuế Tuế, ở huyện Hà trước đây có động đất bao giờ chưa?" Chu Thiến Thiến vừa xoa xoa cánh tay vừa run rẩy hỏi.

"Nếu chỉ là rung lắc như vừa rồi thì có lẽ là có, còn động đất lớn thì hình như là chưa từng." Triệu Tuế Tuế cũng không nhớ rõ lắm, cô chỉ nhớ mang máng ở kiếp trước, vào những năm 70 và những năm 2000 đã xảy ra hai trận động đất lớn, một là trận động đất Đường Sơn và một là trận động đất ở Vấn Xuyên.

Triệu Tuế Tuế còn chưa nói ra một điều, đó là trận động đất lần này có thể là do quân địch tấn công, chắc là anh cả đang gọi điện thoại xác nhận.

Triệu Lập Văn gọi điện thoại trực tiếp đến đơn vị, sau khi chuyển máy mấy lần mới có người nhấc máy.

Không phải quân địch tấn công, vậy thì khả năng rất lớn là động đất.

Nhưng mà chấn động không quá mạnh, có lẽ chỉ là động đất nhẹ.

"Tiểu Văn, nếu xe lửa không chạy, con về sớm một chút." Triệu Quảng Thúc dặn dò con trai cả xong bèn cúp máy, ông phải đi xác nhận xem có phải động đất hay không.

"Con biết rồi." Triệu Lập Văn cúp điện thoại, trả tiền rồi rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lưu Hạo Dương thấy Triệu Lập Văn quay lại, vội vàng hỏi: "Anh Lập Văn, có chuyện gì vậy?"

"Không phải quân địch tấn công, khả năng cao là động đất." Triệu Lập Văn nói xong, nhìn sang em gái.

Triệu Tuế Tuế hiểu ý anh trai, nhưng hiện tại không phải lúc nói chuyện này.

"Còn ăn cơm ở nhà ăn quốc doanh không? Hay là lên xe lửa rồi ăn?" Nguyên Thịnh hỏi.

"Ăn đi, chỉ là động đất nhẹ thôi mà, không sao đâu." Triệu Tuế Tuế cảm thấy cho dù có động đất thật thì thành phố H cũng sẽ không có vấn đề gì lớn.

Sau khi ăn cơm trưa xong, cả nhóm đi đến ga xe lửa.

Nếu xe lửa vẫn chạy bình thường thì chứng tỏ không có vấn đề gì lớn.

Triệu Tuế Tuế nhìn bảng thông báo trên tường, không có thông báo hoãn chuyến nào, xem ra không có vấn đề gì lớn.

"Tốt quá rồi, chuyến xe lửa của chúng ta bắt đầu soát vé rồi kìa." Trịnh Nguyệt nhìn thấy nhân viên soát vé cầm loa thông báo, chỉ tay về phía cửa soát vé.

"Vậy chúng ta qua đó thôi." Triệu Tuế Tuế nắm chặt ba lô, bước nhanh về phía trước.

Triệu Lập Văn kéo ba lô của em gái lại, nói: "Đợi ít người hơn rồi hẵng qua, thời gian còn nhiều mà."

Đợi khi vãn người, cả nhóm mới cùng nhau đi qua cửa soát vé.

Vé của 9 người đều mua cùng nhau, 4 cô gái dĩ nhiên là ở cùng một khoang.

Lục Minh, Lưu Hạo Dương và Nguyên Thịnh ngủ ở khoang bên cạnh.

Triệu Tuế Tuế ngồi ở giường tầng dưới, nhìn dòng người bên ngoài đang vội vã tìm khoang tàu, định đóng cửa sổ lại thì có người từ bên ngoài nhét vào một cái bao tải.

"Cô bé, con trai tôi ở khoang này, phiền cháu nhận giúp cái túi."

Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ, tuy biết người phụ nữ kia nhầm khoang nhưng vẫn nhận giúp.

Người phụ nữ lại tiếp tục nhét vào ba cái bao tải nữa, lúc này Triệu Tuế Tuế mới nhìn rõ mặt bà.

"Làm phiền cháu rồi, cảm ơn cháu nhé."

"Chỗ con trai bác không phải khoang này." Triệu Tuế Tuế sửa lại,"Khoang này đã đủ 6 người chúng cháu rồi."

"Hả? Đây không phải là khoang số 1 toa số 4 sao?"

Triệu Tuế Tuế nhìn lại chỗ của mình, đúng là giường tầng dưới khoang số 1 toa số 4,"Đúng là khoang số 1 toa số 4 mà."

"Vậy thì đúng rồi còn gì."

Triệu Lập Văn không biết người phụ nữ kia có nhớ nhầm chỗ hay không, bèn thu vé của mọi người lại, phòng trường hợp xảy ra tranh chấp.

Lúc này, Trương Phong đi tới, theo số vé trên tay tìm được chỗ ngồi, thấy một cô gái đang ngồi ở giường tầng dưới, bèn lên tiếng: "Này cô bé, cô ngồi nhầm chỗ của tôi rồi."

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến chuyện vé giả, thấy anh trai rời đi, chắc là đi tìm nhân viên, bèn nói: "Đây là chỗ của tôi."

"Đại Phong, có chuyện gì vậy?" Mẹ Trương đứng ngoài cửa sổ nghe thấy, liền hỏi.

Đúng lúc này, xe lửa bắt đầu lăn bánh, mẹ Trương bị nhân viên nhà ga chặn lại: "Bác gì ơi, xe lửa sắp chạy rồi, mời bác ra ngoài."

Trương Phong chen đến cửa sổ, vẫy tay với mẹ: "Mẹ, mẹ đừng lo, con sẽ giải quyết."

Triệu Tuế Tuế cất đồ xuống, chờ nhân viên đến giải quyết, vé xe là do quân đội mua, cô nghi ngờ Trương Phong mua phải vé giả hoặc là cố ý gây rối.