Mãi đến khi không nhìn thấy mẹ, Trương Phong mới bắt đầu xử lý chuyện chỗ ngồi.
"Số 1 toa 4, đúng là chỗ này trên vé của tôi, lấy vé của mọi người ra xem." Trương Phong cầm vé của mình lên, đưa cho Triệu Tuế Tuế và mọi người xem.
Triệu Tuế Tuế nhìn vé trong tay Trương Phong, vị trí đúng là ở đây, cô viết lên vé của mình số 6, rồi đưa cho Trương Phong xem,"Trùng hợp thật, vé của tôi cũng là số 1 toa 4, trên vé của tôi có ghi số 6."
Trương Phong tiến lên muốn xem kỹ hơn, định đưa tay chạm vào thì bị Triệu Lập Văn ngăn lại.
"Chỉ được nhìn bằng mắt thôi, không được chạm vào. Vừa rồi anh cũng không cho chúng tôi chạm vào vé của anh, nên anh cũng không được chạm vào vé của chúng tôi." Triệu Lập Văn chắn trước mặt em gái.
Trương Phong tự biết mình đuối lý, chỉ đành nhìn chằm chằm vào vé trong tay Triệu Tuế Tuế, phát hiện vé của mình giống y hệt vé trong tay cô,"Cái này... Sao có thể như vậy được, tôi bỏ tiền ra mua mà."
"Đợi nhân viên tới kiểm tra đi, vé của tôi là do bên quân đội mua giúp." Triệu Tuế Tuế nhấn mạnh hai chữ "quân đội", bảo Trương Phong làm dấu lên vé của mình để tránh nhầm lẫn.
Trương Phong nghe Triệu Tuế Tuế nói xong, trong lòng chột dạ, vé của anh ta là mua của phe vé, vì ngồi ghế cứng lên Thượng Hải mất khoảng hai ngày, mẹ anh ta đặc biệt nhờ người quen mua thêm 3 tệ mới có được tấm vé này, đều là người quen cả, không lẽ lại bị lừa?
Mặc dù trong lòng đã hoài nghi, nhưng Trương Phong vẫn cố giữ bình tĩnh, biết đâu vé của Triệu Tuế Tuế mới là giả.
Một lúc sau, nữ nhân viên đi cùng Triệu Lập Võ tới, hỏi: "Vé của ai có vấn đề?"
"Của tôi, vé của tôi giống với vé của cô bé này." Trương Phong giơ tay, đưa vé của mình cho nữ nhân viên kiểm tra.
Nữ nhân viên nhận lấy xem hồi lâu, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cô nhíu mày, lấy đèn pin soi kỹ vé của Trương Phong,"Tấm vé này có vấn đề."
Trương Phong nghe nữ nhân viên nói vậy, trong lòng bắt đầu hoảng sợ.
"Đồng chí nhân viên, đây là của tôi, có ký hiệu số 6." Triệu Tuế Tuế đưa vé của mình qua.
Sau khi kiểm tra, nữ nhân viên xác nhận vé của Triệu Tuế Tuế không có vấn đề,"Vé của cô không vấn đề gì."
"Vậy còn tôi?" Trương Phong ủ rũ, lắp bắp nhìn nữ nhân viên.
TBC
"Anh đi theo tôi." Nữ nhân viên nhìn Trương Phong, bảo anh ta đi theo mình.
"Tôi... Hành lý của tôi..." Trương Phong nhìn ba bao tải lớn của mình, không biết phải làm sao.
Nữ nhân viên nhìn ba bao tải to tướng trên sàn, hỏi: "Đều là của anh sao?"
"Vâng, ba bao tải đều là của tôi." Trương Phong gật đầu, đồ đạc quá nặng, để mang lên tàu, anh ta còn phải thuê thêm một người khuân giúp.
Ba bao tải trên sàn quả là nhiều đồ, nữ nhân viên suy nghĩ một chút,"Có quan trọng không? Có thể để lại đây không?"
Trương Phong không nói gì, nữ nhân viên nhìn về phía Triệu Lập Văn.
"Để lại thì được, nhưng chúng tôi không thể đảm bảo đồ đạc còn nguyên vẹn, lỡ như anh ấy quay lại phát hiện đồ đạc bị mất, tìm chúng tôi thì sao?" Triệu Lập Văn nói rõ nguy cơ, dù sao vé của Trương Phong cũng có vấn đề, không thể đảm bảo anh ta có quay ra gây sự hay không.
"Anh Trương Phong, anh nghĩ sao?" Nữ nhân viên nhìn Trương Phong, nếu anh ta không đồng ý, cô chỉ có thể gọi đồng nghiệp đến hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi... Tôi phải đi đâu?" Trương Phong cũng không tin tưởng mấy người Triệu Lập Văn, tuy rằng đồ trong bao tải không đáng giá lắm.
Nữ nhân viên đang định đi gọi đồng nghiệp đến hỗ trợ thì thấy tổ trưởng Lý của tổ phục vụ xuất hiện, cô vội vẫy tay xin hỗ trợ: "Tổ trưởng Lý, bên này cần hỗ trợ."
Tổ trưởng Lý đi tới, sau khi hiểu rõ sự việc, ông kiểm tra hai tấm vé,"Anh Trương Phong, vé tàu của anh là giả."
"Cái này... Vậy... Tôi bỏ tiền ra mua của người quen, còn mất thêm 3 tệ cơ mà." Trương Phong khổ sở, đúng là xui xẻo.
Triệu Tuế Tuế nhìn tình huống trước mắt, lại nhìn cách ăn mặc của Trương Phong, trên tay còn đeo đồng hồ, không giống người trốn vé.
Chắc hẳn anh ta bị phe vé lừa, người bình thường muốn mua được vé giường nằm phần lớn đều phải đi xếp hàng từ tối hôm trước, có khi còn phải ngủ lại chỗ bán vé cả đêm, cũng giống như cảnh chen chúc mua lương thực thời kỳ trước, rất nhiều phe vé lợi dụng điều này để kiếm lời, họ thường mang theo chăn màn đến xếp hàng từ đêm hôm trước.
"Bây giờ, tôi cần kiểm tra giấy giới thiệu của anh." Tổ trưởng Lý cũng là lần đầu tiên xử lý trường hợp vé giả, trước đây ông chỉ nghe đồng nghiệp kể lại, không ngờ hôm nay lại gặp phải.
Trương Phong biết tổ trưởng Lý bắt đầu nghi ngờ mình, anh ta vội vàng lục tìm ba lô, càng lúc càng luống cuống,"Rõ ràng tôi để ở đây mà, sao lại không thấy đâu?"
Tổ trưởng Lý nhìn dáng vẻ của Trương Phong, khuôn mặt vốn bình tĩnh bỗng nhăn lại, ông bất động thanh sắc cùng đồng nghiệp kẹp chặt Trương Phong, những người có mặt ở đây đều là thanh niên trẻ tuổi.
"Tôi không tìm thấy giấy giới thiệu, thẻ sinh viên được không? Hôm nay tôi phải về kinh đô để học." Trương Phong nói xong, liền lấy từ trong túi áo ra thẻ sinh viên của trường Sư phạm Kinh đô.
"Cho tôi xem." Tổ trưởng Lý không hề lơ lỏng cảnh giác, đưa tay muốn kiểm tra thẻ sinh viên của Trương Phong.
Chu Thiến Thiến nghe nói đối phương cũng là sinh viên của trường Sư phạm, liền vươn đầu ra xem thẻ.
Tổ trưởng Lý cẩn thận xem xét xong, không nói gì, đưa cho đồng nghiệp tiếp tục kiểm tra.
"Có vẻ là thật." Nữ nhân viên đã tiếp xúc với không ít thẻ sinh viên, thẻ của Trương Phong nhìn không có vấn đề gì, cô gật đầu.
"Cho tôi xem, tôi cũng là sinh viên trường Sư phạm." Chu Thiến Thiến lấy thẻ sinh viên của mình ra, chứng minh lời mình nói là thật.
"Đây." Nữ nhân viên đưa thẻ sinh viên cho Chu Thiến Thiến.
Chu Thiến Thiến nhận lấy, so sánh với thẻ của mình, xác nhận không có vấn đề, cô lại đưa cho Triệu Lập Văn kiểm tra.
Triệu Lập Văn cẩn thận đối chiếu, sau đó lên tiếng: "Giống nhau."
"Bây giờ anh có thể mua lại vé giường nằm hoặc vé ghế cứng, tấm vé giả này tôi sẽ thu hồi." Tổ trưởng Lý xem sổ ghi chép mang theo bên người, chuyến này vẫn còn vài chỗ giường nằm,"Hoặc là đến ga sau anh có thể ngồi chuyến ngược lại về thành phố H, không mất tiền."
Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô từng nghe nói nếu lỡ đi quá ga trên tàu cao tốc thì có thể tìm nhân viên giải thích, không cần ra khỏi ga, có thể ngồi chuyến ngược lại theo sự sắp xếp của nhân viên, điều kiện tiên quyết là chưa ra khỏi ga, đã ra khỏi ga rồi thì không được miễn phí nữa.
Trương Phong rất bất đắc dĩ, quay về là không thể nào, bây giờ có cơ hội mua giường nằm, cho dù có quay về cũng phải mua vé lại, chẳng khác nào mất gấp đôi tiền, trong lòng anh ta rất không cam tâm,"Tôi chọn mua vé giường nằm."
Cuối cùng, ba người rời khỏi khoang của Triệu Tuế Tuế.
"Vé giả làm cũng giống thật đấy." Chu Thiến Thiến nói sau khi ba người kia đã đi.
"Trung Quốc rộng lớn như vậy, có người làm được vé giả cũng không có gì lạ, hơn nữa nhân viên kiểm vé bận rộn, đôi khi sơ suất cũng là điều dễ hiểu." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến tiền giả trong phim, đều là do họa sĩ tỉ mỉ vẽ ra, hơn nữa vé tàu thời đại này cũng rất dễ làm giả.