Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 570



Giữa trưa, hai anh em nấu vội bát canh sườn.

Bên ngoài vang lên tiếng chiêng, Triệu Tuế Tuế nhìn đồng hồ, lúc này đã 1 giờ chiều.

Chẳng bao lâu sau, đội trưởng xách theo một chiếc chiêng đồng đến trước cửa.

"Nghe nói các cháu muốn sửa cửa nhà?" Đội trưởng không bước vào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào trong, thấy hai đứa nhỏ dọn dẹp gọn gàng, không giống hai thanh niên lần trước.

"Vâng, cửa phòng bên cạnh bị hỏng rồi ạ." Triệu Lập Võ gật đầu.

"Bây giờ cả đội đang bận cày bừa vụ xuân, không có thời gian lên núi đốn cây, hai đứa không phải anh em sao, giường rộng thế này, kê thêm một cái bàn vào giữa là thành hai giường rồi." Đội trưởng biết Triệu Tuế Tuế mới 13 tuổi, ngủ chung giường với anh trai cũng chẳng có gì phải kiêng dè, trong đội nhiều nhà cả gia đình cũng ngủ chung một giường.

"Vậy... sau khi cày bừa vụ xuân xong, đội có thể cử người đến sửa cửa cho chúng cháu được không ạ?" Triệu Tuế Tuế nhận ra đội trưởng không muốn sửa.

"Đến lúc đó rồi tính." Đội trưởng Hoa nhớ đến bao t.h.u.ố.c lá Thượng Hải sáng nay, bèn ôn tồn đáp.

Triệu Tuế Tuế hiểu ý của đội trưởng, biết nếu cô bỏ tiền ra thì lúc nào cửa cũng sửa được, nhưng cô đột nhiên không muốn bỏ tiền nữa, dù sao ở chung phòng với anh trai cũng chẳng sao,"Vậy phiền đội trưởng khi nào sắp xếp người đến ạ."

Đợi đội trưởng rời đi, Triệu Tuế Tuế liền sang phòng bên cạnh bê chiếc bàn thấp sang kê giữa giường đất,"Anh, như thế này là ngủ được rồi."

"Ừ, giống như hồi mùa đông hai đứa mình ấy." Triệu Lập Võ vốn muốn em gái ngủ chung với mình, sắp xếp hiện tại đúng ý cậu.

"Bây giờ rảnh rỗi, chúng ta đi nhặt củi hay là đi công xã?" Triệu Tuế Tuế thu dọn đồ đạc xong, cúi đầu nhìn đồng hồ, lúc này đã 2 rưỡi chiều.

"Em muốn đi đâu?" Triệu Lập Võ không có gì cần mua, đi đâu cũng được.

Triệu Tuế Tuế cảm thấy hai anh em vừa đến, chưa nên vội đến Cung Tiêu Xã mua đồ,"Đồ đạc mang theo đều đủ dùng rồi, chúng ta đi nhặt củi đi."

Triệu Lập Võ không có ý kiến, lấy ổ khóa mang theo ra khóa cửa phòng.

Trong bếp có sẵn 3 chiếc gùi, hai anh em mỗi người đeo một chiếc rồi ra ngoài.

Hai anh em đi một mạch đến chân núi, những người đang làm việc trên ruộng nhao nhao ngoái nhìn, đợi Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ lên núi mới bắt đầu bàn tán.

"Mấy đứa thành phố lần này đến khác với lần trước nhỉ, đeo gùi lên núi, không phải là đi nhặt củi đấy chứ?"

"Chắc chắn là đi nhặt củi rồi, trên núi ngoài rau dại, cỏ dại thì chỉ còn củi để nhặt thôi."

"Cũng không hẳn, còn có thú dữ nữa, c.h.ế.t thật, đừng để hai đứa nhỏ gặp phải lợn rừng đấy."

"Nhanh nhanh nhanh, lên núi gọi chúng nó xuống."

Tuy người dân trong đội Thu Phong không ưa gì đám học sinh được cử xuống, nhưng cũng không muốn thấy chúng gặp chuyện.

Người ghi công thấy mọi người có ý định trốn việc, vội vàng lên tiếng ngăn cản,"Ai không hoàn thành nhiệm vụ thì trừ điểm công đấy."

Lời này vừa thốt ra, những người định lên núi bèn quay lại ruộng làm việc.

Đội trưởng vừa lúc đi đến, nghe nói Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ lên núi, ông suy nghĩ một chút, rồi gọi cháu gái lên núi tìm người, đừng để ngày đầu tiên đến đội Thu Phong đã xảy ra chuyện.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vừa đi vừa nhặt củi, đi được nửa đường thì gặp mấy cô gái cũng rủ nhau đi nhặt củi.

Mấy cô gái nhìn thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ thì có vẻ sợ hãi.

Triệu Tuế Tuế định mở lời chào hỏi, nhưng chưa kịp nói gì thì họ đã vội vàng tránh đi,"Mình đáng sợ lắm sao?"

"Đừng để ý đến họ, nhặt củi tiếp thôi." Triệu Lập Võ nhét đầy cành củi khô vào gùi, thấy chỉ gùi thôi thì chưa đủ, bèn lấy dây leo buộc thêm một bó nữa, chất lên trên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế nhìn chiếc gùi cao ngang ngửa mình, khóe miệng giật giật,"Anh, chúng ta vừa đến, nếu để lộ sức khỏe phi thường của anh ra, e là ngày mai đội trưởng sẽ điều anh sang nhóm lao động nam mất, chúng ta chỉ cần kiếm đủ lương thực ăn là được rồi, điểm công nhiều cũng không được tính thành tiền cho anh đâu."

Lúc đến đây, hai anh em đã được biết đội sản xuất chỉ phân phát lương thực, còn tiền thì đừng mơ.

"Thế bó củi này phải làm sao bây giờ, buộc cũng buộc rồi." Triệu Lập Võ nhìn chiếc gùi của mình, hỏi.

"Để đây, lát nữa chúng ta quay lại lấy sau." Triệu Tuế Tuế sắp xếp lại cành củi trong gùi, chuẩn bị trở về.

"Lát nữa anh tự mình lên lấy là được rồi, em không cần lên đâu." Triệu Lập Võ giúp em gái đeo gùi lên, sau đó dễ dàng vác gùi của mình lên.

Hai anh em cõng gùi đầy ắp củi xuống núi, lại một lần nữa thu hút sự chú ý của mọi người.

"Cô gái, trong núi sâu có lợn rừng đấy, sau này đi nhặt củi thì đừng đi vào sâu trong núi nhé." Thím Dương thấy Triệu Tuế Tuế xinh xắn đáng yêu, rất mực quý mến, bèn lên tiếng nhắc nhở.

"Cháu biết rồi, cảm ơn thím." Triệu Tuế Tuế cười đáp, trong lòng âm thầm tính toán phải tìm cơ hội lên núi xem sao, xem có con thú nào khác không.

TBC

"Thím họ Dương, cháu cứ gọi thím là thím Dương là được." Thím Dương cười nói.

"Cháu tên là Triệu Tuế Tuế, đây là anh trai cháu, Triệu Lập Võ." Triệu Tuế Tuế nhận thấy thím Dương không có ý xấu.

"Anh trai? Anh trai ruột à?" Thím Dương quay sang nhìn Triệu Lập Võ, lúc này mới phát hiện hai anh em rất giống nhau.

"Vâng, đây là anh trai cháu ạ." Triệu Tuế Tuế gật đầu, chào hỏi thím Dương rồi rời đi.

Thím Dương nhìn theo bóng Triệu Tuế Tuế, cô bé này thật tháo vát, gùi củi nặng trĩu mà dáng đi vẫn ngay ngắn vững vàng, đúng là con bé khỏe mạnh, tiếc là lại là sinh viên.

"Sao thế, ưng con bé nhà người ta rồi à?" Thím Đỗ trêu chọc.

"Ưng thì có ích gì, con bé nhà người ta là con gái thành phố, sao thèm để mắt đến đám trai quê chúng ta chứ, cứ tìm một cô gái ngoan ngoãn thật thà mà cưới vợ cho thằng con thì thiết thực hơn." Thím Dương thật ra cũng có ý với Triệu Tuế Tuế, nhưng trong lòng biết rõ cô chỉ là đến đây dạy một tập thời gian ngắn, con trai bà không giữ được cô đâu, thật đáng tiếc.

Hoa Tiểu Liên tìm kiếm khắp một lượt trên núi mà không thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đâu, cô nhìn về phía núi sâu nhưng không dám đi tiếp, đành phải quay về nhà báo cáo với ông nội trước.

"Tiểu Liên, cháu lên núi làm gì thế?" Hồ Chiêu Đệ đang lười biếng làm việc thì thấy Hoa Tiểu Liên từ trên núi đi xuống, bèn cười hỏi.

Hoa Tiểu Liên vốn không ưa gì Hồ Chiêu Đệ, cô biết tỏng bà ta đang ủ mưu gì, bèn hậm hực đáp,"Chẳng phải ông nội bảo cháu lên núi tìm hai sinh viên mới đến hay sao."

Hồ Chiêu Đệ tự động bỏ qua giọng điệu khó chịu của Hoa Tiểu Liên, nói,"Hai người đó ấy à, họ xuống núi lâu rồi."

Hoa Tiểu Liên nghe vậy thì càng thêm bực bội, cô đã cất công tìm kiếm trên núi cả buổi mà không thấy ai, ai ngờ họ đã xuống núi từ bao giờ,"Xuống núi cũng không nói tiếng nào, hừ."

Triệu Lập Võ tiếp tục leo lên núi để vác bó củi lúc nãy để lại xuống, lúc đi đến chân núi thì gặp Hoa Tiểu Liên, nhưng cậu không để ý đến cô, tiếp tục đi về phía trước.

"Chính là anh ta đấy, anh ta chính là sinh viên mới đến." Hồ Chiêu Đệ bĩu môi, ra hiệu cho Hoa Tiểu Liên.

Hoa Tiểu Liên thấy Triệu Lập Võ, người mà cô đã cất công tìm kiếm bấy lâu nay, định tiếp tục leo lên núi, cô vội vàng chạy đến,"Dừng lại."

Triệu Lập Võ nghe thấy tiếng gọi nhưng không quay đầu lại, cô ta có gọi tên cậu đâu, hơn nữa cậu còn có việc phải làm.

"Này anh kia, Chu Lập Võ, tôi bảo anh dừng lại cơ mà!" Hoa Tiểu Liên thấy Triệu Lập Võ không chịu dừng lại, bèn dậm chân, chạy đuổi theo.

Triệu Lập Võ quay đầu lại nhìn Hoa Tiểu Liên,"Tôi không phải Chu Lập Võ, tôi tên là Triệu Lập Võ."

"Hừ, Triệu Lập Võ phải không, ông nội tôi dặn là không được đi vào sâu trong núi, trên đó có lợn rừng, ch.ó sói đấy." Hoa Tiểu Liên thuật lại nhiệm vụ mà ông nội giao phó.

"Tôi biết rồi, cảm ơn cô, tôi chỉ nhặt củi ở sườn núi thôi." Triệu Lập Võ biết ông nội trong miệng Hoa Tiểu Liên chính là đội trưởng, bèn gật đầu cảm ơn.