Hoa Tiểu Liên nhìn Triệu Lập Võ tiếp tục đi lên núi, xem ra sinh viên lần này đến đây rất lễ phép,"Không khách khí."
Buổi tối, Triệu Tuế Tuế ngồi trên giường đọc sách, trên bàn là một chiếc đèn bàn nhỏ, là tác phẩm của anh trai cô, một lần sạc đầy có thể sử dụng gần nửa tháng.
Triệu Lập Võ sau khi xem xong sách lý luận trong tay liền khép lại,"Đi ngủ thôi, muộn rồi."
"Đợi chút, em xem đã." Triệu Tuế Tuế lật xem từ điển, cô đang xem đến đoạn cao trào, phải xem hết đoạn này mới ngủ được.
Triệu Lập Võ cầm lấy laptop của em gái, chữ Ả Rập trên đó giống như nòng nọc, trước mắt anh thành thạo nhất là tiếng Anh và tiếng Nga, do em gái nên anh cũng biết chút ít tiếng Pháp.
Ngày hôm sau, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ còn chưa sáng đã thức dậy, ăn sáng đơn giản xong thì đến trụ sở đại đội tập hợp.
"Đại Triệu, Tiểu Triệu, lại đây." Đại đội trưởng chắp tay sau lưng đi vào, vừa hay nhìn thấy Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế lần lượt từ cửa sau trụ sở đi vào, liền vẫy tay gọi.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ ngẩng đầu nhìn về phía đại đội trưởng, dưới sự ra hiệu của ông ta đi lên bục đứng.
Đại đội trưởng hắng giọng,"Hai vị này là sinh viên của Đại học Quân sự, đến đại đội chúng ta để thực hiện công tác xã hội, mọi người làm quen một chút."
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ giới thiệu đơn giản tên tuổi và thông tin của mình rồi lui sang một bên, chờ đợi sắp xếp.
"Hai người đi theo Tiểu Liên trước đi, để con bé hướng dẫn cho." Đại đội trưởng nhìn mọi người, phân Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ cho cháu gái mình trước.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ liếc mắt nhìn nhau, không nói gì, đi đến bên cạnh Hoa Tiểu Liên.
Hoa Tiểu Liên nhìn Triệu Tuế Tuế nhỏ hơn mình 2 tuổi, có chút tò mò, nhưng vẫn dẫn hai người đi nhận dụng cụ.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ nhận giỏ và cuốc nhỏ, đoán rằng họ sẽ đi nhặt đá và cỏ dại.
"Nhiệm vụ buổi sáng của chúng ta là nhặt hết đá và cỏ dại trên ba thửa ruộng này, mỗi người phụ trách một thửa." Hoa Tiểu Liên dẫn Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ tới một mảnh đất, chỉ vào nơi được phân công: "Cuốc đất thì nam được 12 công điểm, nữ được 10 công điểm, chúng ta làm việc này chỉ được 6 công điểm thôi."
Triệu Tuế Tuế gật đầu, đại đội trưởng từng nói dựa theo 6 công điểm một người, so với lương thực thu hoạch vụ hè năm ngoái thì gần như đủ ăn no, đại đội trưởng sắp xếp như vậy có lẽ là vì thấy họ mới đến, nên bố trí công việc vừa sức,"Cảm ơn cậu."
Nói xong, Triệu Tuế Tuế đưa cho Hoa Tiểu Liên một viên kẹo trái cây, lúc đến cô có mang theo một cân kẹo, 100 viên đủ để cô dùng rồi.
Gia đình Hoa Tiểu Liên tuy khá giả, nhưng cũng chỉ dịp lễ Tết mới được ăn kẹo trái cây, bình thường phải nịnh bà nội lắm mới được cho viên kẹo cứng, nhận lấy viên kẹo Triệu Tuế Tuế đưa,"Không có gì."
Triệu Tuế Tuế đưa kẹo xong liền bắt đầu làm việc, lấy bao tay ra đeo vào rồi bắt đầu nhặt đá.
Hoa Tiểu Liên vốn định đứng bên cạnh hướng dẫn, không ngờ Triệu Tuế Tuế làm cũng khá tốt,"Hóa ra cậu biết làm ruộng đấy."
"Cũng biết chút ít, hồi bé tôi cũng sống trong đội sản xuất." Triệu Tuế Tuế vừa làm việc vừa trả lời.
Hoa Tiểu Liên thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ làm việc nhanh nhẹn, bóc viên kẹo trái cây ăn rồi cùng nhặt đá.
Dì Dương nghe nói Triệu Tuế Tuế trước kia cũng là người trong đội sản xuất, ý nghĩ trong lòng lại nhen nhóm.
Triệu Tuế Tuế nhận thấy ánh mắt của dì Dương, lập tức cảm thấy không được tự nhiên, không rõ bà ta đang có ý đồ gì, cau mày tiếp tục làm việc.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ để người ghi điểm ghi lại là có thể tan làm, Triệu Tuế Tuế không có ý định làm việc chậm.
Những người xung quanh thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ làm việc nhanh nhẹn, thỉnh thoảng lại nhìn về phía hai người, đều đang đoán xem khi nào thì Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ kêu mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tuế Tuế biết mình và anh trai đang bị người khác xem như khỉ trong rạp xiếc, nghĩ thầm chờ thêm vài ngày nữa họ hết tò mò là được, nên không hề giảm tốc độ.
TBC
Đại đội trưởng làm việc xong đi tới xem hai sinh viên thích nghi thế nào, kết quả nhìn thấy một đám người đang làm việc uể oải, còn hai sinh viên đã làm được quá nửa,"Còn đứng ngây ra đó làm gì, không muốn ăn cơm trưa nữa à?"
Được đại đội trưởng nhắc nhở, những người đang làm việc chậm chạp mới vội vàng bắt tay vào làm.
Triệu Lập Võ làm xong phần việc của mình, đi đến chỗ em gái giúp cô làm nốt phần còn lại.
"Không ngờ hai người làm việc nhanh nhẹn đấy, làm xong việc này thì nghỉ ngơi đi, chiều tiếp tục." Đại đội trưởng gọi người ghi điểm đến, bảo ghi lại công điểm cho Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ, sau đó đưa hai người rời đi.
Trở lại trụ sở đại đội, đại đội trưởng trực tiếp dẫn Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vào văn phòng.
"Ngũ Thuận, phát lương thực cho hai đứa nhỏ này mấy tháng tới, đến mùa hè thu hoạch sẽ trừ vào công điểm."
Kế toán của đại đội Phong Châu tên là Hoa Ngũ Thuận, nghe đại đội trưởng nói xong liền ngẩng đầu lên, ghi tên Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vào trang cuối của cuốn sổ, sau đó ghi số lương thực ứng trước và số cân,"Lương thực trong kho đều là dư lại từ vụ thu hoạch năm ngoái, toàn là lương thực thô."
Triệu Tuế Tuế không bất ngờ, còn lương thực là may rồi, nếu không họ phải đi mượn lương thực của người trong đại đội hoặc tự đi mua,"Có gì chúng cháu lấy nấy ạ, làm phiền bác rồi."
Hoa Ngũ Thuận ghi chép xong, để Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ xác nhận xong thì lấy chìa khóa định đi ra kho, thấy hai người tay không, bèn hỏi: "Các cháu có mang theo túi không? Không có túi thì phải tự mua hoặc trừ vào công điểm đấy."
Thời buổi này túi đựng lương thực thường là túi vải hoặc bao tải, lương thực ít thì dùng túi vải, lương thực thô thường dùng bao tải.
"Chúng cháu có mang, bác chờ chút." Triệu Lập Võ nghĩ đến bao tải mình mang theo, nói một tiếng rồi đi ra sân sau.
Cửa kho có hai ổ khóa, một cái do đại đội trưởng giữ, một cái do kế toán giữ, hai người lần lượt mở cửa kho.
Bên trong kho trống huơ trống hoác, chỉ có một góc chất đống bao tải và vài bao tải lương thực, còn có một cái cân lớn.
Vừa vào đã ngửi thấy mùi đặc trưng của kho lương thực, tuy không có mùi mốc, nhưng cũng không dễ ngửi.
Ba người đợi không khí lưu thông rồi mới đi vào.
Triệu Tuế Tuế cầm túi, lương thực thô trong kho đều là ngô, đậu tương, đậu đen, đậu xanh.
Ngô đều đã phơi khô bóc hạt, từng hạt một chưa xay vỡ.
Triệu Tuế Tuế nghĩ đến cối xay đá trong sân, bèn hỏi: "Bác ơi, muốn xay ngô thì ra cái cối xay đá lớn ngoài kia xay ạ?"
"Đúng rồi." Đại đội trưởng gật đầu, chỉ chỗ xay gạo cho Triệu Tuế Tuế, nếu muốn ăn gạo thì có thể ra đó đổi thóc với người trong đội.
Trong kho chủ yếu là ngô, còn lại là các loại đậu.
Sau khi nhận lương thực xong, tiếng chuông tan ca vang lên.
"Thôi được rồi, cho đến mùa hè thu hoạch, trong đội sẽ không chia lương thực cho các cháu nữa, hai đứa liệu mà ăn." Đại đội trưởng dặn dò Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ xong liền đi về nhà.
Triệu Lập Võ vác bao tải lên, bên trong là lương thực của hai anh em trong hơn bốn tháng tới, với sức ăn của hai người thì nhiều nhất cũng chỉ đủ ba tháng, nhưng họ còn có lương thực khác, không cần phải dựa vào chỗ này.
Triệu Tuế Tuế nhấc bao tải nhỏ lên, đi theo sau.