Thu dọn đồ đạc xong, Mã Tiểu Linh nhìn Triệu Tuế Tuế muốn nói lại thôi.
"Có việc à?", Triệu Tuế Tuế không thích dây dưa, trực tiếp hỏi.
"Cái kia, mọi người ăn cơm như thế nào?", Mã Tiểu Linh nghĩ đến sáng mai phải xuống ruộng làm việc, bánh bông lan và bánh quy mình mang theo cũng không trụ được bao nhiêu ngày, muốn hỏi Triệu Tuế Tuế xem có thể góp chung bữa ăn không.
"Tự nấu cơm, có nhà bếp, nhưng củi trong bếp là anh trai tôi nhặt, mọi người có thể dùng trước, sau đó trả lại.", Triệu Tuế Tuế vừa mới tiếp xúc với Mã Tiểu Linh, nhưng vẫn nói rõ ràng mọi chuyện trước, tránh sau này khó xử.
"Nhà bếp chỉ có một cái nồi đất lớn, là dùng để đun nước đúng không?", Mã Tiểu Linh nói vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía cái nồi sắt nhỏ ở góc lò sưởi.
"Nồi sắt là của tôi mang đến, mấy ngày nay có thể cho cậu mượn, về sau cậu cần phải tự đi mua, thanh niên tri thức không phải là phải ở lại đây đến mùa thu gặt sao?", Triệu Tuế Tuế nghe Hoa Tiểu Liên kể chuyện của Mã Tiểu Linh và Kim Đại Dân, biết bọn họ ít nhất phải đến sau vụ Thu Phong mùa thu mới có thể rời khỏi.
Mã Tiểu Linh còn đang suy nghĩ xem liệu có thể góp chung bữa ăn với anh em Triệu Tuế Tuế không, nghe Triệu Tuế Tuế nói vậy, cô cũng hiểu là không được, nhưng vẫn hỏi thử: "Vậy trước khi hai người rời khỏi đây, có thể cho tôi góp chung bữa ăn được không? Yên tâm là tôi có mang theo lương thực, sẽ không ăn bám đâu."
Triệu Tuế Tuế nhìn mấy bao tải ở góc tường, bên trong chính là lương thực của Mã Tiểu Linh, cô ăn không giống Mã Tiểu Linh, cũng không muốn vì chuyện ăn uống mà phải diễn "Hậu cung Chân Hoàn Truyện", nên từ chối thẳng thừng: "Không được, nếu ăn chung, nhỡ đâu tôi ăn nhiều của cậu thì ngại lắm, mà anh trai tôi ăn rất nhiều."
Mã Tiểu Linh có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại cũng đúng, Triệu Lập Võ nhìn là biết người ăn nhiều, nhỡ đâu mình bị thiệt thì không hay, bèn nói: "Vậy được rồi."
"Hay cậu đến hỏi ban quản lý sản xuất xem sao, hình như nồi sắt lớn của nhà ăn vẫn còn.", Triệu Tuế Tuế đột nhiên nhớ đến lời Hoa Tiểu Liên nói lúc trước, nhà ăn có ba cái nồi sắt lớn, như vậy Mã Tiểu Linh và Kim Đại Dân sẽ không phải chờ cô dùng xong nồi sắt mới có thể nấu cơm được.
"Thật sao?", mắt Mã Tiểu Linh sáng lên, tại sao cô không nghĩ đến nhỉ.
"Cậu thử đi hỏi xem, tôi cũng không chắc nữa.", Triệu Tuế Tuế không biết có được hay không, dù sao đây không phải mượn vài ngày, mà là mượn nửa năm.
"Cảm ơn cậu.", Mã Tiểu Linh cảm thấy tuy không thể góp chung bữa ăn, nhưng Triệu Tuế Tuế có thể chỉ cho cô một con đường cũng tốt.
"Tuế Tuế, đi tắm thôi.", Triệu Lập Võ từ trong sân gọi vào.
"Ừ, đợi em một chút.", Triệu Tuế Tuế lấy quần áo ra, xách theo chậu men rời khỏi phòng.
Tắm rửa xong, Triệu Tuế Tuế lại tiếp tục công việc dịch thuật, giáo sư Lư yêu cầu cô phải hoàn thành trước kỳ nghỉ, hơn nửa tháng nữa là bắt đầu vụ Thu Phong mùa hè, đến lúc đó chắc chắn cô sẽ không có thời gian, cho nên phải tranh thủ dịch xong trước khi vào vụ mùa.
"Cái đèn bàn này của cậu là mua ở cửa hàng mậu dịch quốc doanh sao?", Mã Tiểu Linh nhìn thấy đèn bàn trên bàn Triệu Tuế Tuế, vậy mà không cần cắm điện, chắc là hàng nhập khẩu từ nước ngoài.
Đại đội Thu Phong chưa có điện, Mã Tiểu Linh vốn đang định viết báo cáo dưới ánh nến, đột nhiên bị ánh sáng của chiếc đèn bàn thu hút, có thể mua được đèn bàn ngoại quốc, gia đình đó chắc chắn phải rất giàu có.
"Không phải mua, là anh cả tôi tự làm.", Triệu Tuế Tuế không ngẩng đầu lên, tiếp tục ghi chép.
"Triệu Lập Võ làm sao?", Mã Tiểu Linh nghĩ đến dáng vẻ của Triệu Lập Võ, không ngờ anh ta lại khéo tay như vậy, quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
"Không phải, người ở cạnh nhà là anh hai tôi, tôi có hai anh trai.", Triệu Tuế Tuế nghĩ ngợi một chút, vẫn quyết định nói rõ ràng.
Mã Tiểu Linh nhìn Triệu Tuế Tuế với ánh mắt ngưỡng mộ, biết cô đang bận nên không nói gì nữa, thổi tắt nến rồi dịch người đến gần Triệu Tuế Tuế để "hưởng ké" ánh sáng.
10 giờ tối, Triệu Tuế Tuế mới tắt đèn đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Lập Võ đang nấu bữa sáng.
Triệu Tuế Tuế phơi quần áo xong, vào bếp thì thấy Kim Đại Dân cũng đang ở đó: "Anh hai, cơm chín chưa ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chờ một lát nữa.", Triệu Lập Võ cho thêm hai cành củi khô vào bếp lò, đợi củi cháy hết là có thể ăn cơm.
"Sao lại có mùi khoai lang nướng nhỉ?", Triệu Tuế Tuế hít hít mũi, ngửi thấy trong không khí có mùi khoai lang nướng thoang thoảng.
"Là của anh Kim Đại Dân, anh ấy nhờ anh nướng giúp, ở dưới bếp lò đấy.", Triệu Lập Võ vừa nói vừa lấy khoai lang và khoai tây ở dưới bếp lò ra.
Kim Đại Dân nhận thấy ánh mắt của Triệu Tuế Tuế, ngẩng đầu lên nhìn cô, cười ngại ngùng.
Ăn sáng xong, Triệu Tuế Tuế và mọi người đi đến sân tập trung.
Hôm qua, đội trưởng đã giới thiệu Mã Tiểu Linh và Kim Đại Dân cho mọi người trong đội, thấy mấy người Triệu Tuế Tuế đi ra mà không xảy ra cãi vã, có vẻ như bốn người họ ở chung khá hòa thuận.
Công việc hôm nay của Triệu Tuế Tuế là bẻ mầm ngô, bẻ những chồi non mọc ra từ nách lá, chỉ giữ lại thân chính để bắp ngô phát triển tốt hơn, cho ra những bắp ngô to đều.
Mã Tiểu Linh cũng được phân công làm việc bên cạnh Triệu Tuế Tuế. Nhìn Triệu Tuế Tuế che chắn kín mít từ đầu đến chân, cô còn nghĩ Triệu Tuế Tuế làm quá, cho đến khi trên mặt, cánh tay và bàn tay cô chi chít những vết xước do lá ngô cứa vào mới thấy Triệu Tuế Tuế thật sự cao minh.
Hoa Tiểu Liên vẫn được phân công dẫn dắt người mới, thấy Mã Tiểu Linh bị thương không ít, liền nói: "Đồng chí Mã Tiểu Linh, hay cô về thay quần áo đi, mặc áo dài tay vào, che mặt và cổ lại nữa, cứ như vậy, mặt cô sẽ toàn sẹo đấy."
Nghe Hoa Tiểu Liên nói vậy, Mã Tiểu Linh đưa tay sờ lên mặt, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào trên mặt đã có thêm hai vết xước, rát bỏng, liền nói: "Vậy tôi về thay quần áo trước."
Chờ Mã Tiểu Linh đi rồi, ruộng ngô mới trở nên sôi nổi.
TBC
"Người mới đến kia làm việc còn kém xa đồng chí Tiểu Triệu, vậy mà cũng là công nhân nhà máy dệt ở tận Kinh Đô đấy."
"Thật sao?"
"Thật chứ, bộ đồ công nhân cô ta mặc chính là của nhà máy dệt, hôm qua tôi nhìn thấy đã thấy quen quen, đến tối mới nhớ ra là giống hệt bộ đồ của chị họ tôi, không sai được, trên áo còn thêu chữ "Nhà máy dệt Kinh Đô" to chà bá lửa."
"Bác gái, không phải bác mù chữ sao?"
"Đúng vậy, làm sao bác biết chữ thêu trên áo?"
"Là chị họ tôi dạy tôi đấy, tôi nhớ kỹ lắm."
"Chị họ gì chứ, họ hàng xa tít mù khơi cũng gọi là chị họ được à? Lần trước nhờ chị họ mua cho một tấm vải, dây dưa cả buổi trời, làm tôi uổng mất hai quả trứng gà."
"Haha, đúng rồi, toàn là họ hàng xa lắc xa lơ."
"Này... Đồng chí Tiểu Triệu, cháu nói xem trên áo đồng chí Mã Tiểu Linh có phải thêu chữ "Nhà máy dệt Kinh Đô" không?", bác gái họ Đỗ bị mọi người vạch trần, vừa lúc nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đi ra khỏi ruộng ngô, bèn hỏi.
"Trên áo đồng chí Mã Tiểu Linh đúng là có thêu chữ "Nhà máy dệt Kinh Đô" ạ.", Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô đã hoàn thành nhiệm vụ, phải về nhà.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đi ngang qua bờ sông, thấy Mã Tiểu Linh đang vùng vẫy dưới nước, vừa mới đến ngày thứ hai đã gặp chuyện xui xẻo rồi.
"Tuế Tuế, có người rơi xuống nước kìa.", Triệu Lập Võ mắt tinh, nhìn thấy có người nhảy xuống nước ở phía thượng nguồn, hình như là đàn ông.
"C.h.ế.t rồi, là Hoa Ma Tử!", Triệu Tuế Tuế kinh hô, vội vàng chạy đi tìm cây sào tre mà lần trước bọn họ đã dùng.