Triệu Lập Võ nhắm chừng Mã Tiểu Linh còn có thể chống đỡ một lúc, cởi áo xong liền nhảy xuống nước ngăn cản Hoa Ma Tử.
Mã Tiểu Linh giãy giụa trong nước, nhìn thấy Triệu Lập Võ xuống dưới càng thêm kích động, nhưng kích động này lại uống không ít nước. Kết quả Triệu Lập Võ căn bản là không có ý định tới cứu cô, trực tiếp lướt qua cô bơi lên trên,"Cứu... Ọe... ở đây."
Triệu Lập Võ giống như không nghe thấy, tiếp tục bơi về phía trước.
Ngay tại lúc Mã Tiểu Linh tuyệt vọng, thanh âm Triệu Tuế Tuế như tiếng trời giáng xuống.
Triệu Tuế Tuế đem cây gậy trúc đưa vào trong nước, để cho Mã Tiểu Linh bắt lấy,"Mã Tiểu Linh, bình tĩnh! Bắt lấy cây gậy trúc là sống được đấy!"
TBC
Mã Tiểu Linh vốn không có sức lực nghe được Triệu Tuế Tuế nói có thể sống, nháy mắt bộc phát ra khí lực, dùng sức nắm lấy cây gậy trúc, theo cây gậy trúc bò về phía trước.
Triệu Tuế Tuế bên này cũng dùng sức kéo Mã Tiểu Linh lên.
"Anh muốn làm gì?" Hoa Ma Tử thấy Triệu Lập Võ bơi tới, thấp thỏm nói.
Chuyện lần trước muốn chiếm tiện nghi Triệu Lập Võ, bị anh đè đ.á.n.h Hoa Ma Tử vẫn còn nhớ rõ.
"À, hóa ra anh không rơi xuống nước, lo lắng vô ích." Triệu Lập Võ vặn vẹo hai tay, phát ra âm thanh bốp bốp bốp, xoay người bỏ đi.
Mã Tiểu Linh bò lên bờ liền thoát lực, nằm úp sấp ở trên đất không dậy nổi.
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy mọi người tới lục tục, có nam có nữ, hẳn là đi nhà xí hoặc là tan ca, nhìn nhìn quần áo của anh trai mình, cởi quần áo của mình khoác trên người Mã Tiểu Linh, Triệu Tuế Tuế thì mặc quần áo của anh trai.
"Ơ, đồng chí Mã đây là rơi xuống nước sao?" Thím Dương nhìn thấy Mã Tiểu Linh nằm rạp trên đất không ngừng ho khan, tiến lên muốn đỡ cô dậy.
"Khụ, không... Cần, để tôi nằm sấp... Một lát." Lúc Triệu Tuế Tuế khoác áo cho mình, Mã Tiểu Linh đã biết bây giờ mình không thích hợp đứng trước mặt mọi người, nằm úp sấp còn tốt hơn.
Các chị em phụ nữ sau khi nhìn thấy cũng hiểu Mã Tiểu Linh ngại ngùng, lúc rời khỏi đuổi đi đám đàn ông muốn tiếp tục vây xem.
Đợi mọi người đi rồi, Mã Tiểu Linh nói với Triệu Tuế Tuế là cô bị người ta đẩy xuống sông.
"Thật sao?" Triệu Tuế Tuế hỏi lại.
"Thật sự là vậy, tôi đang ở bờ sông rửa mặt, sau lưng bị người ta dùng sức đẩy xuống." Mã Tiểu Linh gật đầu thật mạnh, sau khi xác nhận xung quanh không có ai, liền đứng lên vắt khô nước trên quần áo.
"Việc này phải nói với đội trưởng mới được, lúc tôi tới, chị đã vùng vẫy trong nước rồi, ngoại trừ Hoa Ma Tử nhảy từ trên bờ xuống, không nhìn thấy ai khác." Triệu Tuế Tuế nghĩ nghĩ, xác định lúc ấy không có người thứ năm xuất hiện trong tầm mắt.
"Hoa Ma Tử?" Mã Tiểu Linh nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy người đàn ông xa xa lên bờ, trừ Triệu Lập Võ còn có một người đàn ông khác.
"Ừ, trên mặt có khá nhiều mụn, chị nhìn thấy là biết ngay." Triệu Tuế Tuế thật đúng là không biết tên thật của Hoa Ma Tử, chỉ biết biệt danh của anh ta.
Trở lại trụ sở đội sản xuất, vừa vặn đụng phải đội trưởng ngậm tẩu t.h.u.ố.c đi ra.
Mã Tiểu Linh nhìn thấy đội trưởng, lập tức chạy tới cáo trạng,"Đội trưởng, có người muốn hại con!"
Đội trưởng nghe được Mã Tiểu Linh nói, da mặt co rút,"Cái này... Cô rơi xuống sông?"
"Tôi bị người ta đẩy xuống sông." Mã Tiểu Linh nắm thật chặt quần áo Triệu Tuế Tuế, kể lại chuyện vừa rồi cho đội trưởng nghe.
"Cô không nhớ nhầm chứ." Đội trưởng ngay lập tức nghi ngờ Mã Tiểu Linh là tự mình không cẩn thận rơi xuống, nếu đội sản xuất của ông xuất hiện tội phạm g.i.ế.c người, về sau thanh niên trong đội kết hôn cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tuyệt đối không nhớ nhầm, tôi chính là bị đẩy xuống sông." Mã Tiểu Linh giơ tay lên thề độc, mình tuyệt đối không nói dối.
Ở thời đại này, lời thề độc là rất linh nghiệm.
Mã Tiểu Linh thề độc khiến đội trưởng không thể không coi trọng.
"Có ai khác nhìn thấy không?" Đội trưởng hỏi.
"Không biết, sau khi tôi bị đẩy xuống nước, vẫn luôn giãy giụa lên bờ, là đồng chí Triệu Tuế Tuế đi ngang qua cứu tôi lên." Mã Tiểu Linh cũng bất đắc dĩ, lúc ấy mình sao không quay đầu lại nhìn xem là ai hại mình, có thể nhìn thấy bóng lưng cũng được.
"Lúc tôi đi ngang qua, trừ đồng chí Mã Tiểu Linh cùng Hoa Ma Tử ở đằng xa, không nhìn thấy ai khác." Triệu Tuế Tuế kể lại tình huống vừa rồi một lần nữa.
Đội trưởng nghe xong, nhíu mày,"Vậy tôi đi hỏi Hoa Ma Tử."
Nói xong, đội trưởng chắp tay sau lưng rời đi, đi về phía nhà Hoa Ma Tử.
Mã Tiểu Linh luôn cảm thấy bóng lưng đội trưởng có chút nhẹ nhàng,"Tuế Tuế, tôi cảm thấy đội trưởng vốn không để chuyện của tôi ở trong lòng."
"Đồng chí Mã Tiểu Linh, không có nhân chứng, đội trưởng chắc sẽ lấy cớ không tìm thấy người gây hại để lừa gạt cho qua, chị phải biết nơi này là đội sản xuất của họ Hoa." Triệu Tuế Tuế đoán sự việc sẽ không giải quyết được gì, cho dù Mã Tiểu Linh tố cáo lên xã, chắc cũng vô dụng, trừ phi có nhân chứng đứng ra làm chứng.
Mã Tiểu Linh ngây ngốc nhìn Triệu Tuế Tuế,"Chẳng lẽ chính nghĩa không thể thắng sao?"
"Chị có thể đi thử một lần, tôi đoán công an tới cũng không tra ra cái gì, hơn nữa chị cũng không có việc gì." Triệu Tuế Tuế không phản đối Mã Tiểu Linh đi tìm công an tới điều tra, biết đâu còn có thể tìm được người gây hại,"Chị có thể đi hỏi mấy đứa trẻ con xem sao, cho chúng mấy viên kẹo, biết đâu có bất ngờ đấy."
Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện lần trước mình bị trộm quân trang.
"Còn có thể như vậy à, vậy tôi đi hỏi thử xem." Nghe được chuyện quân trang của Triệu Tuế Tuế, Mã Tiểu Linh lập tức dấy lên ý chí chiến đấu.
"Cố lên!" Triệu Tuế Tuế cổ vũ.
"Đúng rồi, vừa rồi cảm ơn em, cũng cảm ơn anh trai em." Mã Tiểu Linh đi theo Triệu Tuế Tuế về tới sân sau, cô biết Triệu Lập Võ không cứu cô là vì cái gì.
"Không sao, lần sau ở bờ sông phải chú ý, có thể đừng đi một mình thì tốt hơn." Triệu Tuế Tuế xua tay.
"Vậy... Tôi có thể cùng em đi làm không?" Mã Tiểu Linh mong đợi nhìn Triệu Tuế Tuế.
Triệu Lập Võ trở lại sân sau liền nghe thấy Mã Tiểu Linh muốn cùng em gái mình hợp tác, không chút nghĩ ngợi liền từ chối,"Không được, em gái tôi muốn đi cùng tôi, chị làm việc chậm như vậy, theo không kịp tốc độ tan ca của chúng tôi đâu."
"À, nhiệm vụ hôm nay của tôi còn chưa hoàn thành, phải bị trừ điểm công rồi." Mã Tiểu Linh đang định nói Triệu Lập Võ keo kiệt, liền nghĩ đến mình còn phải về thay quần áo, vội vàng chạy vào trong phòng thay quần áo, cô là phần tử tích cực muốn gia nhập Đảng, không thể ngày đầu tiên đã bị trừ điểm công.
Triệu Tuế Tuế cởi quần áo của anh trai ra, đưa cho anh,"Này."
"Để ở đây đi, lát nữa còn phải giặt." Triệu Lập Võ đã được anh trai rèn luyện, trong điều kiện cho phép nên thường xuyên thay quần áo.
Sau khi Mã Tiểu Linh thay quần áo xong, lập tức đi ra ngoài tiếp tục làm việc,"Tuế Tuế, buổi trưa tôi giặt quần áo giúp em nhé."
"Không cần, chị bị rơi xuống nước rồi, có thể nghỉ ngơi buổi chiều làm cũng được, hiện tại cũng sắp đến giờ tan ca rồi." Triệu Tuế Tuế đề nghị.
"Vậy không được, tôi... Hắt xì." Mã Tiểu Linh bị gió đột nhiên thổi vào trong sân, lập tức hắt xì một cái.
"Bây giờ chị có thể đi mượn nồi sắt lớn của đội sản xuất, hiện tại cơ hội mượn được là rất lớn." Triệu Tuế Tuế đề nghị, mặc kệ tìm được hay không tìm được hung thủ, bồi thường vẫn phải đòi.