"Bác Dương tam, có muốn cháu mời bác sĩ cho người không ạ?" Triệu Tuế Tuế cách cửa phòng nhìn vào bên trong.
Dương tam thúc mang theo t.h.u.ố.c về thì nghe thấy Triệu Tuế Tuế muốn tìm bác sĩ cho mình, ông hắng giọng một cái: "Không cần."
Triệu Tuế Tuế quay đầu nhìn Dương tam thúc, lập tức biết mình đã nhầm,"Bác Dương, cháu còn tưởng rằng người bên trong là bác."
"Sau này cháu đừng tùy tiện tới chỗ này, người bên trong là phần tử xấu từ trong thành phố đưa xuống." Dương tam thúc nhắc nhở Triệu Tuế Tuế và Lục Thiền, để hai người ít đến chỗ này.
Đây là lần đầu tiên Triệu Tuế Tuế gặp phải tình huống này,"Bên công an thành phố ạ?"
"Không phải, trước kia là giáo sư của Đại học H." Dương tam thúc lắc đầu, muốn đuổi Triệu Tuế Tuế và Lục Thiền rời đi.
Triệu Tuế Tuế còn tưởng người bên trong là Dương phó cục trưởng, may mà không phải, trước khi Dương tam thúc mở miệng xua đuổi, cô nói ra mục đích đến đây: "Bọn cháu đến tìm Diệu Diệu, một bé mèo lông màu cam."
Giáo sư Lý trong phòng nhìn hai con mèo, thì ra là người nhà của Kim Hoa tìm tới,"Khụ, Kim Hoa để con bé... Diệu Diệu rời khỏi đi."
Triệu Tuế Tuế nghe được tiếng người nói chuyện bên trong, nhìn chằm chằm cửa phòng thủng lỗ chỗ.
Quả nhiên, không bao lâu, một con mèo cam lớn mang theo Diệu Diệu đi ra.
Con mèo cam còn hướng về phía Diệu Diệu meo meo kêu, tiếp theo Diệu Diệu ba bước quay đầu một lần trở về bên cạnh Lục Thiền.
Lục Thiền ôm Diệu Diệu lên, giận dỗi vỗ vỗ đầu nó,"Cho mày chạy loạn, chạy nữa sẽ không cho mày ăn cá khô."
Diệu Diệu không có động tĩnh gì, chỉ dùng hai mắt nhìn con mèo cam lớn trên mặt đất.
Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, mở miệng hỏi,"Nha Nha, Diệu Diệu được nhận nuôi từ đâu thế?"
Lục Thiền đang dạy dỗ Diệu Diệu, nghe Triệu Tuế Tuế hỏi, ký ức trở về cảnh Diệu Diệu ngày đầu tiên đến nhà,"Mẹ của Diệu Diệu là người trong thành phố... Không phải con mèo cam lớn này chính là mẹ của Diệu Diệu chứ?"
Triệu Tuế Tuế nhìn mèo cam lớn và Diệu Diệu, không thể nói giống hệt, có thể nói là y đúc, nếu không phải Diệu Diệu đeo chuông nhỏ trên cổ thì cô cũng không nhận ra,"Chắc không phải mẹ cũng là họ hàng, sao khu tập thể và Đại đội Hướng Dương xa như vậy mà cũng có thể tìm được?"
Mèo con không sống cùng mẹ, bình thường tách ra mấy tháng sẽ không nhớ rõ nhau.
Tiểu Hôi có thể tìm tới là vì khứu giác của ch.ó rất nhạy, hơn nữa dù cho chia tay năm sáu năm, ch.ó cũng có thể lập tức nhận ra đó có phải mẹ mình hay không.
Dù sao câu ch.ó ngửi thấy mùi là có thật.
"Tìm được mèo con thì về đi, thời tiết này cũng rất lạnh rồi." Dương tam thúc mở miệng đuổi người, người bên trong còn đang chờ uống thuốc.
Triệu Tuế Tuế chỉ có thể dẫn Lục Thiền trở về, không biết người bên trong có thể sống qua mùa đông này hay không, nhưng nhìn Dương tam thúc có vẻ hiền lành.
"Chị Tuế Tuế, người bên trong nếu không uống t.h.u.ố.c thì bệnh tình sẽ nặng thêm." Lục Thiền ôm Diệu Diệu một lúc rồi để nó tự đi, Diệu Diệu bị cô bé cho ăn béo quá rồi.
Triệu Tuế Tuế nhướng mày, trung y của Lục Thiền được truyền từ ông ngoại, vọng văn vấn thiết đều học rất tốt,"Có thể là Dương tam thúc đã đi lấy t.h.u.ố.c giúp rồi."
Lúc này mọi người đều ở nhà tránh rét, lúc này Dương tam thúc ra ngoài, khả năng rất lớn là đi mua t.h.u.ố.c giúp.
Hai người cùng nhau quay đầu lại, liền nhìn thấy Dương tam thúc mở cửa căn phòng Diệu Diệu vừa đi ra bước vào.
"Chị Tuế Tuế, mẹ em cũng sợ, bà ấy bảo em trước tiên đừng học trung y nữa." Lục Thiền không phải trẻ con, tình huống hiện tại của ông ngoại có chút nguy hiểm, nếu không phải vẫn luôn điều trị cho các vị lãnh đạo được họ che chở, nói không chừng cũng bị lôi ra đấu tố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TBC
"Vậy trước tiên em đừng để lộ chuyện em biết trung y, sau này hãy nói." Triệu Tuế Tuế biết bây giờ trung y cũng là mục tiêu bị nhắm đến, những thứ ông cha truyền lại đều bị coi là rác rưởi, đúng là đáng tiếc.
Lục Thiền có chút chán nản, cô bé thích trung y hơn tây y, nhưng cha mẹ lại muốn mình không được để lộ ra ngoài, cô bé chỉ có thể nghe lời: "Em biết rồi ạ."
"Đúng rồi, khu tập thể có không ít gương mặt xa lạ, những người này đều là đến theo quân đội sao?" Triệu Tuế Tuế nhớ tới buổi sáng đi cửa hàng mậu dịch gặp được phần lớn đều là gương mặt xa lạ, cô hỏi.
Lục Thiền lắc đầu,"Đều là... đến lánh nạn, trong nhà ít nhiều đều gặp chuyện không hay."
Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế hiểu ra, tình hình cũng giống khu tập thể của Đại học Quân sự.
Ngày hai mươi tám tháng Chạp, Lục Thiền đưa Diệu Diệu đến nhà Trịnh Tinh nuôi, năm nay cha của Trịnh Tinh không được nghỉ phép, nên không làm phiền Triệu Tuế Tuế giúp đỡ nuôi nữa.
"Tớ sẽ chăm sóc Diệu Diệu thật tốt, cậu yên tâm." Trịnh Tinh vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Đến ngày hai mươi chín tháng Chạp, Triệu Lập Văn mới lái xe Jeep trở về.
"Hôi quá, anh mấy ngày rồi không tắm vậy?" Triệu Lập Võ vừa lại gần đã ngửi thấy mùi mồ hôi trên người anh trai, hiếm khi có cơ hội liền bắt đầu ghét bỏ.
"Nếu như mày không tắm mười ngày thì chắc chắn còn hôi hơn anh." Triệu Lập Văn cốc đầu em trai một cái, cầm chậu thau và quần áo đi về phía nhà tắm.
Triệu Lập Võ thấy anh trai muốn đi tắm, vội vàng đi theo: "Anh, đợi em với, em cũng muốn đi."
Triệu Tuế Tuế nhìn chiếc xe Jeep dừng bên ngoài sân, biển số xe là của Kinh Đô,"Mẹ, mùng năm chúng ta về thành phố Bình Ninh có phải là có thể đi ô tô rồi không ạ?"
Trần Tú Hòa lúc này mới sực nhớ ra, bà gật đầu: "Chắc là được, chờ anh con về thì hỏi."
Triệu Tuế Tuế nghĩ, chờ khi xe hơi phổ biến, nhất định cô phải mua một chiếc, như vậy đi đâu cũng tiện.
Đêm giao thừa năm nay, chỉ có bên quân đội thả pháo, khu tập thể không nhà ai đốt pháo.
Năm nay là năm đầu tiên Triệu Quảng Thúc lên chức phó sư, sáng sớm ông đã dẫn vợ con đi chúc Tết lãnh đạo quân đội, sau đó không ra ngoài nữa, bởi vì đều là mọi người đến nhà Triệu Tuế Tuế chúc Tết.
Hách Văn Học dẫn Tống Xuân Ni và Hách Lễ, Hách Cường đến cổng khu tập thể, trong nhà chỉ có Triệu Tuế Tuế là rảnh rỗi nhất, nên cô được cử ra đón khách.
Sau khi đăng ký xong ở chỗ bảo vệ, Triệu Tuế Tuế ngồi ở ghế phụ chỉ đường,"Bác Hách, dừng ở đây là được ạ."
Triệu Tuế Tuế dẫn cả nhà Hách Văn Học về nhà, vừa hay gặp người từ trong nhà đi ra, hai bên chào hỏi nhau.
"Xuân Ni đến rồi à, vào nhà đi." Trần Tú Hòa bưng cốc nước đi ra, thấy nhà Hách Văn Học, bà gọi bọn họ vào phòng khách ngồi.
Hôm nay những người đến nhà chúc Tết đều được tiếp đón ở phòng khách, nhà Hách Văn Học chắc chắn là sẽ ở lại ăn cơm, Trần Tú Hòa bảo con gái dẫn khách vào phòng bên cạnh.
Vừa vào phòng, Hách Lễ đã thấy Triệu Lập Văn đang mày mò linh kiện,"Anh Lập Văn, anh đang làm gì vậy?"
"Máy cát-sét, phải dùng loại băng từ đấy." Triệu Lập Văn hàn xong mạch điện, bắt đầu lắp ráp.
Triệu Tuế Tuế ngồi bên cạnh chống cằm nhìn anh trai làm máy cát-sét cho mình, cô thấy anh trai mình đúng là tài giỏi.
Triệu Lập Văn kỳ thực không phải tài giỏi, kiếp trước lúc đi anh hắn từng nghịch không ít máy cát-sét, cộng thêm kiến thức chuyên ngành ở kiếp này, sau khi nghiên cứu một hồi liền thử làm, thấy em gái mong chờ, anh không dám chắc chắn nhất định có thể làm được, nên hạ thấp kỳ vọng xuống,"Không biết có được hay không, cửa hàng bách hóa có bán máy cát-sét to bằng cuốn sách đấy."