"Anh cả, cố lên, anh làm được." Triệu Tuế Tuế nắm tay cổ vũ.
Triệu Lập Văn cười cười, tiếp tục dựa theo linh kiện máy ghi âm mượn được từ nhà Lưu thủ trưởng mà lắp đặt.
Hách Cường nhìn máy ghi âm bị tháo rời, bên trong cơ bản trống không, linh kiện lớn nhất là loa hai bên,"Ở giữa trống nhiều vị trí như vậy để làm gì?"
"Có một nguyên nhân là để tản nhiệt." Triệu Lập Văn cũng không hiểu lắm, nhưng trước kia cậu dùng máy cát-sét mini thời gian dài sẽ nóng lên, đặc biệt là chỗ loa, quá nóng có thể khiến máy cát-sét bị treo máy.
"Vì đắt nên mới lớn, không thì người mua máy ghi âm sẽ thấy thiệt." Triệu Lập Võ cảm thấy bỏ ra 300 tệ mua một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, người mua sẽ thấy không đáng, to một chút mới chấp nhận được.
Năm người thảo luận về chiếc máy ghi âm ở phòng phía tây, Triệu Quảng Thúc và Hách Văn Học thảo luận tình hình thời sự ở phòng khách, Trần Tú Hòa dẫn Tống Xuân Ni làm đồ thêu thùa ở phòng phía đông.
"Vườn nhà bác thật tốt, có thể tự trồng rau." Tống Xuân Ni lần đầu tiên đến chúc Tết ở khu tập thể, nghe Trần Tú Hòa nói có thể tự trồng rau, trồng lúa thì hâm mộ không thôi.
"Đều là trồng để ăn thôi, à, cây lê trong vườn năm nay kết được nhiều lê đông lạnh lắm, lát nữa em mang một túi về nhé, ngọt lắm." Trần Tú Hòa gấp xong bộ quần áo may cho Triệu Chi Chi, để gọn sang một bên.
Triệu Lập Văn loay hoay mất mấy ngày mới sửa xong chiếc máy ghi âm,"Xong rồi, thử nào."
Triệu Tuế Tuế nhận lấy chiếc máy ghi âm to bằng cuốn sổ, cho cuộn băng vào rồi ấn nút phát, vài giây sau, giọng nói của anh cả khi thử máy vang lên, cô lại ấn nút ghi âm rồi bắt đầu hát, hát được vài câu thì dừng lại.
"Sao không hát tiếp?" Triệu Lập Văn thấy em gái hát khá hay.
"Dùng máy ghi âm cho anh nghe này." Triệu Tuế Tuế tua lại cuộn băng, ấn nút phát.
"Một con sông lớn sóng vỗ dạt dào, gió đưa hương lúa thơm ngát đôi bờ, nhà tôi ở trên bờ sông..."
"Cũng được, hơi rè một chút, nhưng vẫn dùng được." Triệu Lập Văn gật gù, ngay cả máy ghi âm nhà Lưu thủ trưởng cũng có tiếng rè.
Thời gian đến mùng năm Tết, cả nhà Triệu Tuế Tuế lên đường trở về thành phố Bình Ninh.
Nửa năm qua, Triệu Lập Văn đã tích được kha khá ngày nghỉ, có thể ở nhà chơi đến sau Tết Nguyên tiêu rồi mới về kinh đô.
Triệu Tuế Tuế ôm Tiểu Hôi để sưởi ấm, trên xe không có điều hòa, mọi người đều mặc rất dày, tay còn ôm thêm bình nước nóng.
Lúc đến thành phố Bình Ninh đã là nửa đêm.
Bác bảo vệ ở khu tập thể gọi mãi mới dậy, sau khi kiểm tra thông tin xong thì cho nhà Triệu Quảng Thúc vào.
Triệu Quảng Trọng ôm chầm lấy em trai, đã hai năm rồi họ mới gặp lại nhau,"Ha ha, đi đường có thuận lợi không?"
"Thuận lợi." Triệu Quảng Thúc nhìn thấy anh hai đã có vài sợi tóc bạc: "Nhà có nhiều việc lắm à?"
Triệu Quảng Trọng gật đầu,"Lo chuyện gả con gái mệt lắm, mấy hôm trước khi cưới, anh mất ngủ mấy đêm liền."
Nghe vậy, Triệu Quảng Thúc liền nghĩ đến cô em gái út của mình, sắc mặt hơi trầm xuống,"Nhà trai?"
"Không phải, là anh không nỡ gả con bé đi, vốn định tổ chức lễ đính hôn trước, vài tháng sau mới cưới, ai ngờ lại phải cưới sớm hơn dự định, haiz, con gái nuôi lớn rồi gả đi nhà người ta, đúng là "con gái là con người ta"." Triệu Quảng Trọng gọi em trai đi vào nhà.
Triệu Tuế Tuế bị Triệu Chi Chi kéo vào phòng từ sớm, vì sắp cưới nên trong phòng Triệu Chi Chi có rất nhiều đồ,"Ba món lớn, anh rể chịu chi thật đấy."
TBC
"Anh ấy đối xử với chị rất tốt, nếu không nhà anh ấy muốn cưới sớm, chị cũng chẳng dễ dàng đồng ý đâu." Nghĩ đến chồng sắp cưới, nụ cười trên môi Triệu Chi Chi không ngừng nở rộ.
Triệu Tuế Tuế nghe Triệu Chi Chi kể về chuyện tình yêu của cô và Lý Tuấn Phong, cảm giác như cả người Triệu Chi Chi đang tỏa ra bong bóng màu hồng, đây đúng là kết hôn vì tình yêu, gia cảnh Lý Tuấn Phong cũng không tệ, hy vọng tình yêu của họ sẽ luôn bền chặt,"Tặng chị này, không biết chị thiếu gì, em mua cho chị đôi giày da."
Đôi giày Triệu Tuế Tuế mua là kiểu giày da cổ điển, không bao giờ lỗi mốt, màu đen, gót thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Chi Chi cầm lấy đôi giày ướm thử,"Vừa chân lắm, cảm ơn em nhé."
"Không có gì, chị thích là em vui rồi." Triệu Tuế Tuế cười nói.
Hôm sau, Triệu Tuế Tuế theo bố mẹ đến nhà ông bà ngoại.
Ông Trần trò chuyện với con gái một lúc, sau đó nhìn sang cháu ngoại,"Tiểu Văn, khi nào cháu dẫn bạn gái về ra mắt ông bà?"
Nghe ông ngoại hỏi, Triệu Lập Văn định chuồn ngay lập tức, nhưng bị bố dùng ánh mắt ngăn lại,"Năm sau ạ."
"Thật à?"
Cả nhà đồng thanh hỏi.
"Cháu sẽ cố gắng." Triệu Lập Văn không muốn bàn về chuyện này, hiện tại cậu chỉ muốn tập trung làm việc, định bụng sang năm rồi tính tiếp.
Trần Tú Hòa hơi hụt hẫng, bà có thể nhìn ra con trai lớn đang tìm cách thoái thác,"Con đừng có như chú Lưu của con là được."
"Co sẽ cố gắng." Triệu Lập Văn không thấy Lưu Nghênh Phong lớn tuổi, kiếp trước, những người hơn ba mươi tuổi chưa kết hôn nhiều lắm.
Vì có xe nên Triệu Quảng Thúc chở cả nhà đi chúc Tết khắp nơi.
Triệu Tuế Tuế ăn uống linh đình mấy ngày liền, cảm thấy mình tăng ít nhất năm cân, cô khéo léo từ chối chiếc kẹo tai mèo mà Triệu Chi Chi đưa cho,"Em không ăn đâu."
"Giòn tan ngon lắm, chẳng phải em thích ăn loại này sao?" Triệu Chi Chi vừa ăn vừa chỉ vào đống đồ ăn vặt trên bàn: "Tất cả đều là anh rể mua cho em đấy."
Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế lập tức hứng thú, anh rể muốn lấy lòng cô đây mà, cô mở túi giấy ra xem, toàn là bánh kẹo, còn có cả ô mai và hạt khô,"Chắc chắn là chị nói với anh rể là em thích ăn mấy thứ này đúng không?"
"Đương nhiên rồi, anh ấy rất quan tâm đến chị, cũng rất quan tâm đến người nhà chị." Triệu Chi Chi cười nói, cô cảm thấy tháng này mình cười còn nhiều hơn cả năm ngoái cộng lại.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến ngày Triệu Chi Chi xuất giá.
Ông nội Triệu dẫn người nhà chi trưởng và chi thứ tư đến khu tập thể của nhà máy thép.
Vì ngày mai Triệu Chi Chi sẽ về nhà chồng nên tối nay, bốn người Triệu Tuế Tuế, Trần Tú Hòa, Tiền Xuân Phân và Triệu Chi Chi sẽ ngủ chung phòng với cô, còn cánh đàn ông ngủ ở phòng Triệu Lập Minh và Triệu Quảng Trọng.
Lưu Chiêu Đệ nhìn căn phòng của nhà em chồng ở thành phố, hai mắt sáng rực, bà ta định mở miệng nói gì đó nhưng bị chồng giữ lại.
Triệu Lập Thương cũng là lần đầu tiên vào thành phố, cậu ta ngẩng đầu nhìn ngó xung quanh, suýt nữa thì vẹo cổ.
Ông nội Triệu dặn con trai cả trông chừng vợ con cho cẩn thận, nhà thông gia không phải người tầm thường, lẽ ra ông không muốn dẫn con dâu cả theo.
Triệu Vi Vi nhìn quần áo của Triệu Tuế Tuế và Triệu Chi Chi, trong lòng dâng lên cảm giác tự ti,"Tuế Tuế, anh ở kinh đô có biết bao giờ khôi phục thi đại học không?"
Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Vẫn chưa có thông báo gì cả."
"Thật là sốt ruột quá đi mất, thi đại học thì hoãn vô thời hạn, cũng chẳng thông báo khi nào thi lại, giờ Vi Vi nhà tôi chẳng biết phải làm gì nữa." Dư Giai Giai thản nhiên lên tiếng.
Triệu Quảng Trọng biết Dư Giai Giai đang muốn hỏi chuyện tuyển dụng của nhà máy thép,"Chuyện đó vẫn chưa có thông báo gì, khi nào có, tôi sẽ báo cho."
Dư Giai Giai hài lòng gật đầu, bà ta không dám mơ tưởng đến nhà máy thép ở thành phố, chỉ mong con gái vào được phân xưởng ở huyện là tốt lắm rồi.
Triệu Vi Vi không muốn vào nhà máy thép, cô muốn thi đại học, nhưng mẹ cô nói cho dù có thi đại học thì cũng không ảnh hưởng đến chuyện vào nhà máy thép, nếu thi đậu vào nhà máy thép thì cứ vào làm trước, đợi khi nào khôi phục thi đại học, cô thi đậu thì nhường lại suất đó cho Dư Giai Giai, như vậy nhà họ có thể chuyển hộ khẩu đến huyện Bình Cao.