Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 642



Đến ngày hôm sau, trên bảng thông báo của khu tập thể đã dán thông báo Lương Ngọc là gián điệp.

Trương Tiểu Thảo vất vả lắm mới đọc xong thông báo, cộng thêm những lời bàn tán xung quanh, trong lòng cô bỗng chốc lạnh toát, cảm giác như sắp ngất đến nơi.

Cũng không trách Trương Tiểu Thảo phản ứng gay gắt như vậy, hai năm nay cô và Lương Ngọc qua lại khá thân thiết, bản thân Trương Tiểu Thảo lại luôn bị các chị em phụ nữ khác cô lập nên cô luôn coi Lương Ngọc là bạn thân, không ngờ Lương Ngọc lại là gián điệp.

Mọi người xung quanh thấy vậy cũng chẳng ai dám nói gì kích động cô, chỉ sợ nói thêm câu nào nữa là Trương Tiểu Thảo ngất xỉu ngay tại chỗ.

Triệu Tuế Tuế từ cửa hàng bách hóa đi ra, thấy mọi người đang túm tụm quanh bảng thông báo, rồi Trương Tiểu Thảo loạng choạng như người say rượu đi ra, ngã lăn ra đất cách đó 5 mét.

"..."

Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Triệu Tuế Tuế chính là: Giả vờ ngất xỉu ăn vạ đây mà.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi." Chủ nhiệm Chu dán xong thông báo quay lại thấy Trương Tiểu Thảo ngất xỉu, vội vàng chạy tới đỡ cô ta dậy.

Triệu Tuế Tuế nhìn một đám người khiêng Trương Tiểu Thảo chạy về phía bệnh viện, người lớn cả rồi, một đứa trẻ con như cô chẳng cần phải xen vào.

Chuẩn bị xong xuôi, Triệu Tuế Tuế lại lên đường về thủ đô.

Tiểu Hôi tự cõng số thịt khô tích trữ được trong kỳ nghỉ hè, oai phong lẫm liệt đi theo sau Triệu Tuế Tuế.

Lần này về thủ đô, cả đoàn người họ vừa đủ một khoang, Triệu Tuế Tuế dặn Tiểu Hôi không được tự ý ra khỏi khoang, nếu không sẽ bịt mõm bằng rọ tre.

Về đến thủ đô, Triệu Lập Võ giúp Trịnh Nguyệt khuân hành lý lên xe lửa đi Thiên Tân, hành lý của Trịnh Nguyệt không nhiều, chủ yếu là đồ cô mang hộ Chu Thiến Thiến.

Hiện tại Chu Thiến Thiến vẫn đang ở nông trường làm ruộng, chắc phải đến khi thu hoạch vụ mùa xong mới được trở về trường.

Trịnh Nguyệt nhận hành lý từ cửa sổ vào, sắp xếp xong xuôi thì vẫy tay với Triệu Lập Võ: "Được rồi, cậu về đi."

Triệu Lập Võ nói một câu "Thuận buồm xuôi gió" rồi rời khỏi sân ga, anh về thẳng trường quân đội làm thủ tục.

Triệu Tuế Tuế vừa về đến trường đại học đã nhận được nhuận bút tòa soạn gửi tới, tổng cộng 72 tệ, chia cho Vương Thủy Hoa một nửa, cô còn 36 tệ, bằng hai tháng trợ cấp của trường,"Hoa Hoa, cậu xem này."

Vương Thủy Hoa cầm lấy xem, mừng rỡ khôn xiết: "Oa, thật sự có nhuận bút này."

"Hay là lần sau chúng ta đến bưu điện rút tiền rồi đi ăn một bữa linh đình nhỉ." Triệu Tuế Tuế nhớ đến con gà nướng mà Lưu Hạo Dương đã mua cho mình lần trước, ngon thật đấy, đến lúc đó rủ cả Lưu Hạo Dương đi.

"Ừ, nhất định phải đi." Vương Thủy Hoa xem lại tờ phiếu chuyển tiền, đây là lần đầu tiên cô kiếm tiền bằng chính kiến thức của mình.

-Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định nhảy cóc thẳng đến năm 1968-

Sau hai năm biến động, học sinh trung học trên cả nước bị tắc nghẽn ở trường quá lâu, không thể thi đại học, cũng không có việc làm, thanh niên nhàn rỗi nhiều quá sẽ gây bất ổn xã hội, cấp trên liền phát động phong trào thanh niên tri thức về nông thôn tiếp thu giáo d.ụ.c của giai cấp nông dân nghèo.

Học sinh trung học nhao nhao tốt nghiệp, hưởng ứng lời kêu gọi lên núi xuống biển, học sinh cấp 2 thì chưa cần.

Hôm đó, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ về ngõ Cát Tường lấy đồ, thấy một nhóm thanh niên đeo hoa đỏ rực rỡ trước n.g.ự.c đứng trên xe tải quân dụng,"Bác Lý ơi, bọn họ đi đâu đấy ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nghe nói là đi cắm đội vùng núi tỉnh Hà Bắc." Bác Lý nhìn những người trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, cắm đội là chuyển hộ khẩu về đội sản xuất, chuyển thì dễ, lúc quay về thì biết làm thế nào?

Triệu Tuế Tuế không nói gì, nhìn theo chiếc xe tải rời đi, những người trên xe đâu biết những gì mình sắp phải đối mặt, họ vẫn đang hát vang những bài ca cách mạng.

Triệu Tuế Tuế đang nấu cơm thì nghe tiếng gõ cửa.

"Để anh ra xem." Triệu Lập Võ đặt con d.a.o trong tay xuống, cũng chẳng cởi tạp dề vội chạy ra mở cửa.

Ngoài cửa là Mã Tiểu Linh, đã lâu không gặp.

"Triệu Lập Võ, đã lâu không gặp, Tuế Tuế có nhà không?" Mã Tiểu Linh nhìn Triệu Lập Võ đeo tạp dề, trông còn ra dáng phụ nữ hơn cả mẹ cô.

Triệu Lập Võ nghiêng người nhường đường cho Mã Tiểu Linh,"Có."

Triệu Tuế Tuế cho mẻ bánh bao đã nặn xong vào nồi, đậy vung lại thì thấy Mã Tiểu Linh đứng ở cửa bếp,"Đã lâu không gặp, sao hôm nay cô lại đến đây?"

"Tôi đến để hỏi thăm tình hình ở quê cô." Mã Tiểu Linh nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, kể chuyện em trai cô sắp phải xuống nông thôn.

Nhà Mã Tiểu Linh có ba anh em, trên cô là anh trai Mã Tiểu Quân, dưới là em trai Mã Tiểu Ngư, năm nay Mã Tiểu Ngư tốt nghiệp cấp 3, đang định xin vào nhà máy làm việc thì con cái nhà lãnh đạo cũng hùa theo phong trào xuống nông thôn, không biết ai khởi xướng mà con cái nhà lãnh đạo đều hăng hái tham gia, cấp dưới như bố Mã Tiểu Linh cũng không thể tụt lại phía sau.

Thế là tự dưng lại thành ra nhà nào không hưởng ứng phong trào là không ủng hộ lãnh đạo, con cái nhà nào đủ điều kiện là phải tống đi hết.

"Nếu đã xung phong đi thì có thể chọn nơi đến, người thân nhà tôi đều ở thủ đô cả, bàn bạc mãi rồi quyết định cho em trai tôi lên vùng Đông Bắc, ít nhất mùa đông còn được nghỉ ngơi." Mấy hôm nay, Mã Tiểu Linh cũng hỏi thăm nhiều đồng nghiệp lắm, hôm nay đi qua ngõ Cát Tường, nhớ đến Triệu Tuế Tuế nên ghé vào hỏi thăm.

"Những nơi khác tôi không rõ, tôi chỉ biết tình hình ở quê tôi và nông trường bên huyện Hà thôi, đội trưởng đội sản xuất và quản đốc nông trường đều là người tốt." Triệu Tuế Tuế cũng không dám chắc chắn, dù sao cô là người nhà họ Triệu ở đội Phúc Hưng, ở nông trường Tung Sơn có bố cô, chẳng ai dám bắt nạt cô.

Nếu là Mã Tiểu Ngư thì cô không dám chắc.

"Chán c.h.ế.t đi được, nhà tôi đã sắp xếp cho nó vào nhà máy rồi, tự dưng lại..." Mã Tiểu Linh không nói tiếp.

Thật ra bố mẹ nào mà chẳng muốn con cái xuống nông thôn chịu khổ, bây giờ đang hừng hực khí thế từ bỏ hộ khẩu thành phố, đến lúc muốn quay về thì chưa chắc đã được.

Đến lúc đó, đám thanh niên trẻ tuổi này sẽ nhận ra những lời hô hào giúp đỡ nông thôn xây dựng chỉ là lời sáo rỗng, ngay cả một sinh viên đại học xuống nông thôn cũng chưa chắc đã giúp được nông dân nâng cao sản xuất, chứ đừng nói đến đám học sinh cấp 3 chỉ có lý thuyết suông này (biết đâu lý thuyết cũng chẳng có), đến lúc đó, hiện thực sẽ cho bọn họ một bài học nhớ đời.

Người phản ứng nhanh thì nhờ người nhà tìm cách xin việc làm trong thành phố, chuyển hộ khẩu về, người phản ứng chậm thì chỉ có nước ở lì đội sản xuất cho đến khi nào thi đại học hoặc là lấy vợ lấy chồng ở luôn nông thôn.

"Haizz, nói vậy thì vào nông trường vẫn hơn, tốt nhất là nông trường do quân đội quản lý." Nghe Triệu Tuế Tuế phân tích, Mã Tiểu Linh cũng thấy cho em trai vào nông trường là hơn.

"Quản lý ở nông trường quân đội nghiêm ngặt hơn, nhưng mà chắc là ít xảy ra chuyện bắt nạt người khác." Triệu Tuế Tuế cảm thấy đội sản xuất chưa chắc đã an toàn, nông trường quân đội thì yên tâm hơn.

TBC

"Cảm ơn cô nhé." Mã Tiểu Linh ngửi thấy mùi bánh bao thơm phức bốc ra từ bếp, biết đã đến giờ cơm của Triệu Tuế Tuế nên đứng dậy chào tạm biệt,"Thôi, tôi về đây, không làm phiền cô nữa."

Triệu Tuế Tuế tiễn Mã Tiểu Linh ra cổng, nhìn cô ấy đi khuất mới đóng cửa lại.

Vừa ăn cơm trưa xong, cửa viện lại bị gõ vang.