Triệu Tuế Tuế mở cửa ra, sau đó phát hiện bên ngoài không có ai, cho rằng có người gõ nhầm cửa nên trực tiếp đóng lại.
"Ai vậy?" Triệu Lập Võ rửa bát xong từ trong bếp đi ra, hỏi.
TBC
"Không có ai, có thể là gõ nhầm cửa." Triệu Tuế Tuế đi đến bên cạnh xích đu ngồi chưa được bao lâu, cửa viện lại bị gõ vang.
Triệu Tuế Tuế chỉ có thể tiếp tục đi mở cửa, nhưng trước khi mở cửa, cô nhìn ra bên ngoài qua khe cửa, bên ngoài không có ai, sau khi mở cửa cũng giống như vừa rồi, chỉ có ông Quan cưỡi xe đạp cũ kỹ quay về.
"Ông Quan, vừa rồi ông có thấy ai gõ cửa nhà cháu không?"
Ông Quan nghe Triệu Tuế Tuế hỏi, nghĩ nghĩ, lắc đầu,"Không có."
Triệu Tuế Tuế nói lời cảm ơn với ông ta, đóng cửa sân lại.
Nhưng lần này Triệu Tuế Tuế không trở vào nhà, cô trực tiếp bê thang, trèo lên tường viện ngồi chờ.
Đứng trên cao nhìn xa, Triệu Tuế Tuế phát hiện trong ngõ Cát Tường có hai người đàn ông đang rượt đuổi nhau, chạy tán loạn khắp ngõ.
Chờ sau khi người đàn ông bị đuổi theo bỏ lại được người kia, liền gõ cửa sân nhà khác, náo loạn lâu như vậy nên nhà nào cũng theo thói quen khóa cửa sân.
Còn chưa kịp đợi cửa viện mở ra, người đàn ông kia đã bị ép buộc phải tiếp tục chạy trốn, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy mẹ Long Nhị mở cửa viện ra rồi lại hùng hổ đóng sầm lại, cô liền biết cửa viện nhà đó đã bị gõ vang mấy lần.
Rất nhanh, người đàn ông lại một lần nữa thoát khỏi truy đuổi, tiếp tục gõ vang cửa sân nhà Triệu Tuế Tuế.
Triệu Lập Võ ngẩng đầu nhìn về phía em gái, thấy cô lắc đầu liền không mở cửa.
Triệu Tuế Tuế cứ như vậy nhìn hai người đàn ông kia chạy mãi, cho dù là kiệt sức vẫn là một người chạy một người đuổi.
Cuối cùng, người đàn ông bị đuổi theo trốn vào nhà mẹ Long Nhị.
"Không sao rồi." Triệu Tuế Tuế trèo xuống thang, không còn chú ý đến chuyện bên ngoài nữa.
Mục đích của hai người đàn ông bên ngoài rất rõ ràng, đều là vì muốn có được bọc đồ trong lòng n.g.ự.c của người đàn ông kia, đồ vật không biết tốt hay xấu, Triệu Tuế Tuế không muốn rước họa vào thân.
Buổi tối, Triệu Lập Văn lái xe về.
Triệu Lập Võ sau khi mở cửa ra, ngẩn người một lúc,"Anh cả?"
"Sao vậy, hai tháng không gặp không nhận ra anh à?" Triệu Lập Văn đưa đồ vật trong tay cho Triệu Lập Võ, bảo cậu mang đồ vật trong xe vào nhà.
Triệu Tuế Tuế đang sấy tóc, nghe thấy tiếng động trong sân cũng đi theo ra: "Anh cả, râu của anh?"
"Để râu trông trưởng thành hơn." Triệu Lập Văn sờ sờ bộ râu có chút lôi thôi, suy nghĩ một chút vẫn quyết định cạo đi.
Triệu Tuế Tuế nghe anh trai nói, quả thật anh trông trưởng thành hơn không ít,"Anh mà đứng chung một chỗ với bố thì thành anh em rồi."
Trong ấn tượng, Triệu Tuế Tuế gần như chưa từng thấy bố cô để râu.
Triệu Lập Văn liếc em gái một cái,"Anh đi tắm."
Triệu Lập Võ đặt hành lý anh cả mang về vào Đông phòng, đồ ăn mang về thì xách đến phòng em gái.
"Cái này là gì vậy?" Triệu Lập Võ cầm một miếng kẹo lên, bên trong có rất nhiều loại hạt: "Có hạt đào, nho khô, vừng đen, táo đỏ, đây là hạnh nhân sao?"
Triệu Tuế Tuế nhìn miếng bánh trong tay, ở thời hiện đại một nhát d.a.o cắt xuống là giá trị đã lên đến vài trăm tệ: "Không phải hạnh nhân, hẳn là loại hạt bên tỉnh mới, cùng loại với hạnh nhân."
Triệu Tuế Tuế biết bên trong chắc là loại nhân như hạt Badam, bánh này ở thời cổ đại là nguồn dinh dưỡng quan trọng trên con đường tơ lụa, thể tích nhỏ dễ mang theo, một miếng nhỏ có thể cung cấp không ít calo và vitamin.
"Ừm? Ngon đấy, chỉ là hơi cứng." Triệu Lập Võ c.ắ.n một miếng, bắt đầu nhận xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nướng lên một chút là mềm ngay, bây giờ trời lạnh nên nó thế." Triệu Tuế Tuế c.ắ.n một miếng nhỏ, sau đó đặt miếng bánh lên bếp lò để hâm nóng.
Tiểu Hôi vốn đã ngủ, nghe thấy tiếng ăn bên tai cũng tỉnh theo.
Triệu Tuế Tuế bẻ một miếng nhỏ ném lên, Tiểu Hôi nhảy một cái, há miệng ngậm gọn, sau đó tiếp tục nằm trên giường đất, nếu không phải miệng nó còn đang động đậy, căn bản không nhìn ra là nó đang thức.
Chuyến công tác lần này của Triệu Lập Văn là đến tỉnh mới, đồ vật mang về đều là đặc sản bên đó.
Triệu Lập Văn rửa mặt xong liền đi sang phòng em gái, thấy hai đứa em đang ăn,"Đây là kẹo Mã Nhân của tỉnh mới, ăn một miếng no bằng một bát cơm đấy."
"Vậy là em ăn năm bát rồi." Nói xong, Triệu Lập Võ bắt đầu ợ.
"Anh hai, anh còn ăn một cái bánh nướng nữa." Triệu Tuế Tuế cười nói.
"Cái bánh nướng đó cứng quá, em uống bao nhiêu nước mới nuốt trôi, giờ bụng vẫn còn no đây này." Triệu Lập Võ vỗ vỗ bụng, nằm im trên giường đất.
Triệu Tuế Tuế lúc này mới phát hiện anh trai đã cạo râu,"Vẫn là không có râu thì đẹp trai hơn."
Nói xong, Triệu Tuế Tuế dường như hiểu ra vì sao anh trai lại để râu,"Có nhiều chị gái xinh đẹp ở tỉnh mới lắm sao?"
Triệu Lập Văn nhìn em gái một cái, không trả lời,"Gói này em mang đi biếu thầy Lưu đi, chắc thầy cũng thích ăn đấy."
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy đều là bánh được gói trong giấy, gật đầu.
Ba anh em ngồi nói chuyện với nhau, chủ yếu là Triệu Lập Văn nói, kể cho hai đứa em nghe về phong tục tập quán bên tỉnh mới.
Ở kiếp trước, Triệu Tuế Tuế chưa từng đến tỉnh mới, chỉ biết bên đó hoa quả rất nhiều, gái đẹp cũng rất nhiều.
"Anh cả, vậy sau này anh còn đi công tác nữa không?" Triệu Lập Võ tương đối quan tâm vấn đề này, sau khi tốt nghiệp, anh trai gần như đi khắp cả nước, rất ít khi ở kinh đô.
"Chắc là ít đi, sắp tới anh sẽ làm việc ở kinh đô." Công việc tiếp theo của Triệu Lập Văn là tham gia dự án mới của giáo sư Vu.
"Tốt quá." Triệu Lập Võ vui mừng nói.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ dẫn Tiểu Hôi trở về trường.
Lúc đi ngang qua nhà mẹ Long Nhị, hai người phát hiện bên trong có không ít người đeo băng đỏ trên cánh tay.
Mẹ Long Nhị đang khổ sở miêu tả người đàn ông hôm qua xông vào nhà bà ta trông như thế nào, đi lúc nào.
"May mà hôm qua không mở cửa cho người đó, nếu không hôm nay người bị hỏi cung chính là chúng ta." Triệu Tuế Tuế thầm khen ngợi sự cơ trí của mình, trong những năm sắp tới vẫn phải cẩn thận lời ăn tiếng nói thì hơn.
Thời gian có chút gấp gáp, Triệu Tuế Tuế bảo Tiểu Hôi ngậm túi giấy chạy về khu tập thể, còn cô thì đi đến cổng trường.
Ở cổng trường, cô gặp Quan Tuyết, Quan Tuyết sau khi tòng quân ở kinh đô một năm, cuối cùng cũng thông qua kỳ thi tuyển sinh riêng của quân đội, vào được Đại học Quân y, hiện tại là sinh viên năm nhất.
Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn phải nhập ngũ trước rồi mới được học đại học, lãng phí mất hai năm.
Nếu Quan Tuyết không làm loạn, hiện tại đã là đàn chị năm ba giống như Triệu Tuế Tuế rồi, hơn nữa khoa y phải học sáu năm mới tốt nghiệp.
Triệu Tuế Tuế đến phòng nhận thư ở cổng trường lấy thư, có một bức thư của nhà xuất bản, có lẽ là nhuận bút, một bức thư của Triệu Bảo Châu.
Mở thư của Triệu Bảo Châu ra, bên trên là hỏi cô có muốn tham gia đoàn văn công hay không, hiện tại Triệu Bảo Châu đang rảnh rỗi ở nhà, các nhà máy trong huyện không có thông báo tuyển dụng, vừa hay đoàn văn công thành phố một thời gian nữa sẽ tuyển người mới, Triệu Bảo Châu muốn hỏi ý kiến của Triệu Tuế Tuế.
Đoàn văn công thời đại này là công việc được biên chế, không giống như thời kỳ cắt giảm biên chế bị ảnh hưởng.
Nhà máy ở huyện Bình Cao tuyển dụng công nhân, hộ khẩu nông thôn vốn không có nhiều lợi thế cạnh tranh, phải âm thầm tham gia thi tuyển nội bộ mới có cơ hội, năm đó Triệu Quảng Quý cũng là thông qua hình thức thi tuyển nội bộ này mà vào được nhà máy, Triệu Vi Vi sau khi tốt nghiệp trung học vẫn luôn chờ tin tức của Triệu Quảng Trọng để đi thi vào nhà máy hoặc là thi đại học.