"Còn dám nữa không?" Hồ Tây Lai ghì chặt Hồ Bắc Lai, hung hăng nói.
"Bà nội ơi, mau giúp cháu với, cháu đau quá." Hồ Bắc Lai không để ý đến Hồ Tây Lai, mẹ cậu bé nói có chuyện gì cũng có thể tìm bà nội, cả nhà bác cả đều nghe lời bà, chỉ cần bà nội đứng về phía cậu ta là có thể sai khiến cả nhà bác cả.
Hồ bà tử cố gắng giãy khỏi tay con dâu nhưng không được,"Cô buông ra, có con dâu nào như cô sao?"
TBC
"Vậy cũng không có bà nội nào như bà, ăn của nhà tôi, uống của nhà tôi, còn muốn bắt nạt con trai tôi, phải dạy dỗ lại thôi." An Hân không chịu nhượng bộ, lần này nhất định phải dạy cho Hồ Bắc Lai - cái gai trong mắt cô - một bài học.
"Cái gì là của cô, tất cả đều là do con trai tôi kiếm được, tôi ngay cả quyền xử lý một viên kẹo cũng không có sao?" Hồ bà tử không hề cảm thấy mình sai.
"Hồ Bắc Lai muốn ăn kẹo thì tự tìm cha nó, tìm anh trai ba nó làm gì." An Hân tiếp tục giữ c.h.ặ.t t.a.y mẹ chồng, như phát hiện ra điều gì thú vị, cô ghé vào tai bà ta nói nhỏ.
Hồ bà tử nghe xong lập tức hét lên, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Triệu Tuế nhìn thân thể run rẩy của Hồ bà tử, đột nhiên rất muốn biết An Hân đã nói gì với bà ta, chắc chắn là một chiêu rất lợi hại, nếu không Hồ bà tử sẽ không im lặng ngay lập tức như vậy.
"Có thể về rồi." Chu chủ nhiệm nhận được tin nhắn của Cố chủ nhiệm, thông báo cho mọi người trong hầm trú ẩn giải tán về nhà.
Lập tức, mọi người trong hầm trú ẩn lục tục đứng dậy rời đi, không còn ai để ý đến tình hình của nhà Hồ đoàn trưởng nữa.
Triệu Tuế đi theo sau anh trai, đột nhiên bị vật gì đó làm vấp suýt ngã về phía trước. Do có quá nhiều người nên cô bé không xoay người lại được, định sẽ bám vào người anh trai.
Lưu Hạo Dương kéo Triệu Tuế Tuế đang lao về phía Triệu Lập Võ lại,"Cẩn thận một chút."
Vừa dứt lời, cậu đã nghe thấy tiếng người ngã.
Triệu Tuế Tuế phát hiện dưới chân mình có mấy viên bi thủy tinh, không biết là của ai đ.á.n.h rơi, cố ý hay vô ý.
Ngoài ra còn có hai người nữa bị ngã, Triệu Tuế Tuế nhìn qua thấy một người là Trương Tiểu Thảo, người còn lại cô bé không quen, nhưng hình như đang mang thai.
"Tránh ra, tránh ra."
Mọi người xung quanh thấy t.h.a.i p.h.ụ bị ngã, vội vàng nhường đường.
Trần Tú Hòa chen vào thì phát hiện giữa hai chân Dương Tuyết đang chảy máu. Dương Tuyết mới m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, phải đưa đến bệnh viện ngay lập tức,"Tiểu Võ, mau lại đây."
Triệu Lập Võ bảo em gái tự mình về nhà, sau đó chen qua đám người đi về phía mẹ.
Lúc này, Dương Tuyết đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Cô biết mình không thể ngủ, phải cố gắng gượng. Trong cơn mê man, cô như nhìn thấy Triệu Lập Văn xuất hiện, nhất thời không biết có phải ảo giác hay không, chỉ biết mình như được "Triệu Lập Văn" ôm chạy.
Mọi người trong hầm trú ẩn vội vàng nhường đường cho Triệu Lập Võ đưa t.h.a.i p.h.ụ đi trước.
Sau khi mọi người đã giải tán gần hết, Trương Tiểu Thảo thấy không còn ai để ý đến mình bèn lớn giọng,"Của ai đấy? Viên bi của ai đấy? Làm người ta ngã mà không cần chịu trách nhiệm à?"
Vừa dứt lời, mọi người dừng lại, nhìn về phía đám trẻ con, bởi vì bi là đồ chơi của trẻ con.
Triệu Tuế Tuế nhìn xung quanh, tinh ý phát hiện Hồ Bắc Lai đang rụt cổ trốn sau lưng bà nội, xem ra thủ phạm đ.á.n.h rơi bi chính là cậu ta.
"Cháu biết, viên bi đó là của Hồ Bắc Lai, hôm qua cậu ta còn cướp của cháu hai viên."
"Cậu ta cũng cướp của cháu."
Nghe đám trẻ tố cáo, An Hân hận không thể nói không quen biết Hồ Bắc Lai.
"Là do Bắc Bắc nhà tôi không cẩn thận, tôi xin lỗi cô." Hồ bà tử biết tính Trương Tiểu Thảo nên vội vàng xin lỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỉ xin lỗi thôi sao? Bồi thường đâu?" Trương Tiểu Thảo nghĩ mình đã bị ngã, thế nào cũng phải bắt Hồ bà tử bồi thường một cân trứng gà bồi bổ.
Thái độ đòi bồi thường trắng trợn như vậy khiến Triệu Tuế Tuế chợt cảm thấy Trương Tiểu Thảo sống thật thoải mái, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, đôi khi khiêm tốn nhún nhường cũng chẳng mang lại lợi ích gì thực tế.
"Ừm... hay là tôi đền cô mười quả trứng gà nhé?" Hồ bà tử nghĩ dù sao bà cũng không có tiền, muốn bồi thường thì để con dâu trả, với lại Trương Tiểu Thảo mặt dày như vậy, nếu không bồi thường, chắc chắn cô ta sẽ ngày nào cũng đến nhà ăn chực.
An Hân biết mẹ chồng đang nghĩ gì, bèn dắt con trai bỏ đi, trước khi đi còn để lại một câu,"Con ai gây họa thì người đó tự giải quyết, bệnh viện còn có một sản phụ đang chờ kia kìa."
Trương Tiểu Thảo không quan tâm ai bồi thường, cứ thế đi theo sau Hồ bà tử, đến khi nào lấy được bồi thường mới thôi.
Bên phía bệnh viện, Triệu Lập Võ đặt Dương Tuyết lên giường cấp cứu, mọi chuyện còn lại giao cho bác sĩ xử lý.
Trần Tú Hòa xem xét quần áo của con trai, thấy không bị dính m.á.u của Dương Tuyết, bà nói: "May mà không bị dính máu, con về trước đi, mẹ còn phải đợi một lát mới về được."
"Mẹ, để con mang cơm đến cho mẹ." Triệu Lập Võ biết mẹ phải đợi Dương Tuyết ổn định mới có thể về nhà.
"Ừ, con tiện thể nấu một bình nước đường đỏ gừng cho mẹ nhé." Trần Tú Hòa gật đầu, sau đó đi theo bác sĩ.
Triệu Lập Võ về đến nhà, phòng nào cũng không có ai, cậu đi vào bếp thì thấy em gái đang rửa nồi,"Để anh làm cho."
"Chị Dương Tuyết sao rồi ạ?" Triệu Tuế Tuế đưa cái chổi cọ nồi cho anh trai, hỏi.
"Anh cũng chưa rõ, chị ấy là vợ của Quản phó doanh, mà anh ấy lại đang đi làm nhiệm vụ." Triệu Lập Võ vừa đổ dầu vào nồi, chuẩn bị xào ớt, vừa kể cho em gái nghe những thông tin mình biết,"Nhưng mà m.á.u của chị ấy chảy không nhiều lắm, chắc là không có vấn đề gì lớn."
"Quản phó doanh là của đoàn nào vậy anh?" Triệu Tuế Tuế gật gù, Quản phó doanh đi làm nhiệm vụ, nếu nhà Dương Tuyết không có ai, chắc là phải nhờ đến cơ quan của anh ấy lo liệu.
"Đoàn 3." Triệu Lập Võ vừa cho ớt vào xào, vừa trả lời. Mùa đông, nhà bọn họ thường ăn ớt, vì ăn ớt sẽ thấy ấm người hơn.
Ớt xào cùng đậu đen và đậu nành là món khoái khẩu của Triệu Tuế Tuế. Tuy ớt sau khi rã đông sẽ dễ bị hỏng, nhưng vẫn có thể dùng để xào được.
Hai anh em ăn cơm tối xong, Triệu Tuế Tuế mang cơm đến bệnh viện cho mẹ.
Cô bé tìm đến khoa sản, thấy mẹ đang ôm một cái bọc gì đó đi theo sau một chiếc giường bệnh.
"Mẹ!" Triệu Tuế Tuế gọi.
"Nhanh vậy sao?" Trần Tú Hòa thấy con gái đến, nhìn đồng hồ mới phát hiện từ lúc bọn họ đến bệnh viện đến giờ đã được hai tiếng rồi.
"Bên này cũng nhanh thật đấy ạ." Triệu Tuế Tuế nhướng mày, chắc chỉ mất khoảng hai tiếng là đã sinh xong rồi.
Trần Tú Hòa hiểu ý con gái. May mà Dương Tuyết không sao, tuy sinh non nhưng bác sĩ nói đứa bé không có vấn đề gì. Lúc còn trong bụng, đứa bé đã phát triển rất tốt, nếu sinh muộn một tháng nữa, có lẽ sẽ còn to hơn, đến lúc đó, việc sinh nở sẽ càng khó khăn hơn."Vào trong đi con."
Trong phòng bệnh, y tá vừa thu xếp ổn thỏa cho Dương Tuyết xong thì rời đi.
Triệu Tuế Tuế mở hộp cơm, bảo mẹ ăn cơm trước.
Trần Tú Hòa đặt đứa bé vừa sinh ra nằm cạnh Dương Tuyết, sau đó cầm lấy hộp cơm, bà phát hiện không có thìa cũng chẳng có đũa,"Thìa với đũa đâu rồi?"
"Không có sao ạ?" Triệu Tuế Tuế nghi ngờ hỏi, đồ trong túi lưới là do anh trai cô bé bỏ vào mà.
Lúc này, Dương Tuyết bị cơn đau ở vùng kín làm tỉnh giấc. Cô mở mắt ra, thấy bên cạnh có một đứa bé đang nằm.
"Cô tỉnh rồi à?" Trần Tú Hòa đặt hộp cơm xuống, bước đến bên giường hỏi.
"Tôi..." Dương Tuyết còn chưa kịp nói gì thì thấy Triệu Lập Võ bước vào,"Triệu Lập Văn?"