Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 654



"Cậu biết anh trai tôi à?" Triệu Lập Võ nghi hoặc hỏi.

"Triệu Lập Văn là anh trai của cậu?" Dương Tuyết nhìn người trước mắt, chăm chú nhìn, quả thật có chút khác biệt.

Triệu Tuế Tuế nghe Dương Tuyết nói, quay đầu nhìn anh trai mình. Hai anh em cô gần như hình với bóng, không nhìn kỹ thật không nhận ra, anh trai cô càng lớn càng giống anh cả.

Triệu Lập Võ và Triệu Lập Văn bây giờ ngoại trừ nước da khác nhau, những chỗ khác gần như giống hệt, nhìn riêng rẽ rất khó nhận ra, phải đặt cạnh nhau mới thấy rõ. Triệu Lập Võ đen hơn Triệu Lập Văn một chút, không biết có phải do hồi bé hay phơi nắng không, nhưng nhìn riêng Triệu Lập Võ thì cũng rất trắng, chỉ là Triệu Lập Văn còn trắng hơn mà thôi.

"Vâng, tôi là Triệu Lập Võ." Triệu Lập Võ gật đầu, không biết Dương Tuyết quen anh trai mình như thế nào.

Đã nhiều năm Dương Tuyết không gặp Triệu Lập Văn, đang định lên tiếng thì đứa bé bên cạnh ọ ẹ.

Trần Tú Hòa thấy Dương Tuyết lóng ngóng, bèn tiến tới chỉ cho cô cách bế em bé cho thoải mái: "Phải, như vậy đó. Tã không ướt, chắc là con đói rồi, cô xem có thể cho con b.ú được không."

Triệu Lập Võ thấy sản phụ cho con bú, đặt đũa mình mang đến lên hộp cơm: "Tuế Tuế, về thôi."

Mãi đến 10 giờ tối, Trần Tú Hòa mới cầm đèn pin về đến nhà.

Trong nhà phía đông còn một ngọn đèn sáng, Triệu Tuế Tuế nằm bò ra bàn chờ mẹ.

"Mẹ." Triệu Tuế Tuế đang ngủ mơ màng, cảm nhận được có người đến gần, mở mắt ra thì thấy mẹ đang cởi áo khoác.

"Ngủ đi con, mai mẹ còn phải đi đổi ca với dì Tạ." Trần Tú Hòa vừa nói vừa cởi áo len cho con gái, tĩnh điện khiến tóc cô bé dựng hết cả lên.

Dương Tuyết sinh non, cô đã gửi điện báo về nhà chồng, mấy hôm nay Trần Tú Hòa và Tạ Tĩnh Lan - vợ của đoàn trưởng đoàn ba thay nhau chăm sóc cô.

"Mẹ vất vả rồi." Triệu Tuế Tuế cọ cọ vào cổ mẹ.

"Không vất vả, mẹ lĩnh lương của quân đội, đây là một phần công việc thôi." Trần Tú Hòa vừa nói vừa vỗ nhẹ vào lưng con gái, dỗ cô bé ngủ.

Mẹ chồng Dương Tuyết đến rất nhanh, Trần Tú Hòa ở bệnh viện giúp ba ngày là có thể rút lui.

Hôm nay, Triệu Tuế Tuế ăn sáng xong định dắt Tiểu Hôi đi dạo thì thấy Chu Thiến Thiến chạy tới gọi.

"Đi đâu đấy?" Triệu Tuế Tuế vừa đeo xích cho Tiểu Hôi, vừa định bụng nắm chặt, không cho nó chạy lên núi.

"Mẹ của Quản phó doanh đại chiến Hồ bà bà." Chu Thiến Thiến kể lại chuyện nhà Hồ đoàn trưởng đang náo loạn.

"Đi, đi xem." Triệu Tuế Tuế đã sớm biết mẹ của Quản phó doanh sẽ làm ầm lên, nghe mẹ kể là Hồ bà bà không đưa Hồ Bắc Lai đến xin lỗi, ngược lại là An Hân mang quà đến thăm Dương Tuyết.

Dương Tuyết biết chuyện không phải lỗi của An Hân nên không nhận quà, chỉ cần Hồ Bắc Lai đến xin lỗi là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vốn dĩ sau khi Hồ Bắc Lai xin lỗi thì chuyện coi như xong, ai ngờ mẹ của Quản phó doanh biết chuyện không chịu buông tha, nói cháu trai bà ta bị hại sinh non, mới ba ngày đã ốm, sau này chắc chắn ốm yếu, tốn bao nhiêu tiền của, bắt Hồ bà bà phải đưa 300 tệ tiền bồi dưỡng.

Hồ bà bà keo kiệt, một đồng cũng xẻ làm đôi mà tiêu, nghe đâu chịu bỏ tiền, cứ khăng khăng là trẻ con không hiểu chuyện, đã xin lỗi rồi còn định lừa tiền.

Triệu Tuế Tuế và Chu Thiến Thiến chạy đến nơi thì vừa vặn nghe thấy Hồ bà bà đang nói:

"Bắc Lai nhà tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện, bà là người nửa chân vào quan tài rồi còn so đo với một đứa trẻ con à?" Hồ bà bà giấu cháu trai sau lưng, ra vẻ không có tiền.

"Hồ Bắc Lai còn nhỏ không hiểu chuyện, lẽ nào bà là người lớn cũng không hiểu chuyện? Một câu "không hiểu chuyện" của bà khiến cháu tôi sinh non, ốm yếu, xin lỗi là xong à? Vậy tôi đ.á.n.h gãy chân Hồ Bắc Lai rồi xin lỗi nó, được không?" Mẹ Quản mặc kệ Hồ bà bà nói gì, bà ta quyết tâm nếu Hồ bà bà không chịu bồi thường thì sẽ đến tìm Hồ đoàn trưởng hoặc bố mẹ Hồ Bắc Lai.

Hồ bà bà thấy cháu trai run rẩy sau lưng, vội vàng phản bác: "Bà nói cái gì vậy hả? Dựa vào đâu mà nói Bắc Lai nhà tôi như vậy?"

TBC

Trần Tú Hòa và chủ nhiệm Chu chạy đến, thấy hai bà lão sắp đ.á.n.h nhau đến nơi, hai người cộng lại cũng phải hơn 100 tuổi rồi, nói đ.á.n.h là đ.á.n.h thật.

"Chủ nhiệm Chu, chủ nhiệm Trần, hai người phải làm chủ cho Tú Tú nhà tôi chứ, tối qua nó sốt cao cả đêm, giờ còn đang nằm viện kia kìa." Thấy chủ nhiệm Chu và Trần Tú Hòa đến, mẹ Quản như tìm được chỗ dựa, nước mắt ngắn dài.

Triệu Tuế Tuế nghe nói con Dương Tuyết bị ốm, thảo nào mẹ Quản lại làm ầm lên như vậy.

Ba ngày chăm sóc Dương Tuyết, Trần Tú Hòa biết Dương Tuyết và Triệu Lập Văn là bạn học thời cấp ba ở huyện Bình Cao nên càng thêm phần quan tâm cô.

An Hân lạnh lùng nhìn mẹ chồng định giở trò, cô quyết tâm lần này sẽ không bỏ tiền ra nữa.

Hồ bà bà biết không thể trốn tránh, đành nhìn sang An Hân, ý bảo cô đưa tiền.

"Con vẫn giữ nguyên ý kiến, con nợ thì cha mẹ phải trả, Hồ Bắc Lai gây chuyện thì bố nó phải giải quyết." Thấy mẹ chồng định mở miệng, An Hân nhanh chóng nói: "Nếu Hồ Tân Hoa không chịu trách nhiệm, dì Quản có thể viết thư cho đơn vị của chú ấy, có giấy tờ của quân khu, chắc chắn đơn vị của chú ấy sẽ cho người giải quyết."

Triệu Tuế Tuế muốn vỗ tay tán thưởng An Hân, chiêu này gọi là rút củi đáy nồi, quá cao tay!

"An Hân, con có ý gì hả? Con muốn Tân Hoa không ngóc đầu lên được ở đơn vị à?" Hồ bà bà không ngờ con dâu lại nói vậy.

"Con có thể có ý gì chứ? Không phải đang giúp mọi người giải quyết vấn đề sao? Bà và Hồ Bắc Lai ăn chực nhà con, giờ con phải dọn dẹp bãi chiến trường cho nó à? Bố mẹ nó c.h.ế.t hết rồi sao?" An Hân nhìn hai bà cháu trước mặt với vẻ chán ghét. Lần trước, họ phải chạy vạy khắp nơi, thậm chí còn phải bỏ ra một nửa số tiền mua việc mới đưa được nhà chú út từ Tây Bắc về quê, chưa được mấy năm yên ổn, mẹ chồng lại đến gây chuyện, cô thật sự chịu đựng đủ rồi.

Trần Tú Hòa nhìn chủ nhiệm Chu ra hiệu, lên tiếng: "Sự việc là do Hồ Bắc Lai vứt bi ve thủy tinh trên đường khiến Dương Tuyết sinh non, hiện tại con cô ấy đang bị ốm, người giám hộ của Hồ Bắc Lai, tức là bố mẹ nó có nghĩa vụ phải chi trả viện phí. Chúng tôi sẽ cung cấp cho đồng chí Dương Tuyết giấy tờ chứng minh, nếu bố mẹ Hồ Bắc Lai từ chối chi trả, đồng chí Dương có thể dựa vào đó để đến đơn vị của họ yêu cầu giải quyết."

Nhìn mẹ mình, Triệu Tuế Tuế bỗng thấy sau lưng bà như phát ra hào quang.

Hồ bà bà không ngờ quân khu lại làm thật, nghĩ đến bí mật mà con dâu đã biết, chắc chắn sau này con trai cả cũng sẽ không cho bà tiền, đầu óc bà nhất thời rối bời, định bụng sẽ giở trò lăn ra ăn vạ.

Trần Tú Hòa biết tỏng ý đồ của Hồ bà bà, nói tiếp: "Hồ Bắc Lai cố ý gây thương tích, khu nhà tập thể không cho phép nó tiếp tục ở đây, yêu cầu Hồ Bắc Lai trong vòng ba ngày phải rời khỏi đây."