Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 656



Tết âm lịch này vì tình hình căng thẳng, toàn bộ sĩ quan quân đội Tung Sơn đều không được nghỉ phép.

Sáng sớm mùng sáu, Triệu Lập Văn đến quân đội mượn xe, đưa người nhà đi chúc Tết ở thành phố.

Trước cửa nhà họ Hách, họ gặp hai bà cháu Dương bà tử. Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng cãi nhau từ nhà đối diện vọng sang.

"Tết mà sao lại cãi nhau ầm ĩ thế?" Hách Lễ lấy giẻ lau giày chèn vào khe cửa phía dưới để át đi phần nào tiếng ồn.

Triệu Tuế Tuế nhìn quần áo trên người Dương bà tử và Dương Hải Đào, trông như thể đã đi lang thang bên ngoài rất lâu."Có chuyện gì vậy ạ?"

"Nhà đối diện không có thu nhập nên cho thuê nhà, nhưng người thuê không phải người tử tế gì, lúc nào cũng nợ tiền nhà, lại còn... bắt nạt hai bà cháu nhà đó. Đúng là rước giặc vào nhà!" Tống Xuân Ni nghĩ đến người ở đối diện. Nhà họ cũng không hoan nghênh gia đình kia cho lắm nhưng căn nhà là của Hồ bà tử, họ không thể ngăn cản bà cho thuê, bằng không thì hai bà cháu họ lấy gì mà sống?

Triệu Tuế Tuế im lặng. Dương bà tử và Dương Hải Đào bây giờ xem như là mẹ góa con côi, lại thêm lý lịch không tốt nên ai cũng có thể bắt nạt.

Gần trưa, Triệu Lập Văn lái xe đưa mọi người ra sân bay.

Trần Tú Hòa nhìn đường băng trải dài bằng xi măng: "Sân bay đây sao, còn lớn hơn cả nhà ga!"

TBC

"Máy bay cất cánh cần đường băng để lấy đà. Sân bay này đã được coi là nhỏ rồi. Sân bay quốc tế ở thủ đô còn lớn gấp đôi chỗ này, hiện vẫn đang được tiếp tục mở rộng." Triệu Lập Văn kiểm tra lại thông tin vé máy bay, đưa mẹ và các em đi dạo một vòng quanh sân bay rồi lên máy bay đến thủ đô.

Triệu Lập Võ đứng trong phòng chờ, nhìn máy bay cất cánh với vẻ thích thú: "Chương trình học ở trường mình chưa được học về máy bay bao giờ."

"Anh vào quân đội sẽ được học thôi." Triệu Tuế Tuế biết anh trai đã được tuyển thẳng vào lực lượng đặc chủng. Sau khi tốt nghiệp, nếu không có gì thay đổi, anh sẽ được huấn luyện bài bản, chắc chắn sẽ được học những kiến thức về hải, lục, không quân.

"Vẫn còn một năm rưỡi nữa." Triệu Lập Võ trông rất háo hức.

Trên đường về, Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế thay nhau lái xe. Năm ngoái, Triệu Tuế Tuế đã "học lái xe", thỉnh thoảng còn làm tài xế cho giáo sư Lư khi còn ở trường.

"Tuế Tuế, con thường xuyên lái xe ở thủ đô sao?" Đây là lần đầu tiên Trần Tú Hòa thấy con gái lái xe.

Ở kiếp trước, Triệu Tuế Tuế từng lái cả xe tải lớn của anh họ, xe jeep nhỏ thế này chẳng là gì với cô."Cũng không thường xuyên lắm, một tháng chắc lái khoảng hai, ba lần ạ."

Giáo sư Lư có công việc ở Bộ Quốc phòng, phải đi đi về về giữa trường Đại học Quân sự và Bộ Quốc phòng, Triệu Tuế Tuế tranh thủ lúc nghỉ để làm tài xế.

"Lái xe vững vàng đấy chứ." Trần Tú Hòa cảm nhận sự êm ái, yên tâm dựa lưng vào ghế.

"Đương nhiên rồi, kỹ thuật lái xe của con bé là do con dạy, đúng là "học trò giỏi hơn thầy" mà." Triệu Lập Võ ngồi ở ghế phụ, vênh mặt tự hào.

"Anh hai còn giỏi hơn." Triệu Tuế Tuế không tiện nói rằng cô vốn dĩ đã biết lái xe. Kiếp trước, cô phải mất một tháng tập xe ở trường lái mới thi đỗ được bằng.

Nghe hai con tâng bốc lẫn nhau, Trần Tú Hòa mỉm cười, cho mỗi đứa một viên kẹo: "Cả hai đứa đều giỏi."

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy hai người ở đằng xa, đoán chừng là muốn đi nhờ xe. Cô đang định tăng tốc thì lại phanh xe giảm tốc độ. Đoạn đường này không thể tăng tốc đột ngột. Khi nhìn rõ mặt hai người kia, cô mới ngán ngẩm nhận ra "oan gia ngõ hẹp".

Dương bà tử không ngờ người lái xe lại là Triệu Tuế Tuế, nhất thời không biết có nên mở lời hay không. Vì lý lịch không tốt nên nhân viên bán vé mới ở bến xe không chịu bán vé cho hai bà cháu họ. Từ sau khi con trai gặp chuyện, Dương bà tử đã nếm trải đủ mùi đời, thấu hiểu nhân tình thế thái. Không mua được vé thì đi bộ về, biết đâu trên đường gặp được người tốt bụng cho đi nhờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Này, cho chúng tôi đi nhờ xe đến công xã Hướng Dương được không?" Dương Hải Đào đi bộ mệt quá, cũng chẳng màng đến chuyện mâu thuẫn với Triệu Tuế Tuế trước đây. Da mặt mỏng thì tự mình đi bộ về, còn cậu ta thì có thể trơ trẽn một chút.

Triệu Tuế Tuế còn chưa kịp từ chối thì mẹ cô đã lên tiếng: "Không được, chúng ta không thể ngồi chung xe với loại người như họ."

Nghe thấy ba chữ "loại người" đầy miệt thị, Dương bà tử và Dương Hải Đào sững người, vội vàng tránh đường khi Triệu Tuế Tuế bấm còi.

Chuẩn bị lái xe đi thì Triệu Tuế Tuế thấy vẻ mặt Dương Hải Đào có gì đó không đúng. Bị từ chối đi nhờ xe mà cậu ta vẫn có thể cười được.

"Sao hai người kia còn chưa đi?" Trần Tú Hòa khó hiểu, nhìn con gái.

Triệu Tuế Tuế không muốn mạo hiểm, cô nhìn anh trai: "Anh hai."

Triệu Lập Võ nhìn theo ánh mắt của em gái, thấy nụ cười kỳ quái của Dương Hải Đào. Cậu lập tức hiểu ý em gái, liền mở cửa xuống xe.

"Cậu muốn cho chúng tôi đi nhờ xe à?" Thấy Triệu Lập Võ xuống xe, Dương bà tử mừng rỡ hỏi.

Triệu Lập Võ bước đến chắn trước mặt Dương Hải Đào: "Tránh ra, cậu đứng gần xe quá."

Dương Hải Đào không ngờ Triệu Lập Võ lại nhìn thấu ý đồ của mình. Cậu ta thấy Triệu Tuế Tuế là con gái, lại còn đang tập trung lái xe nên định nhân lúc cô vừa khởi động xe thì giả vờ bị đụng trúng. Đến lúc đó, có muốn hay không thì Triệu Tuế Tuế cũng phải chở hai bà cháu họ về công xã Hướng Dương.

Trần Tú Hòa không nghĩ Dương Hải Đào lại xấu xa đến mức đó, nhưng đúng là cậu ta đã đứng quá gần xe của họ."Đi thôi con."

Triệu Tuế Tuế lái xe đi khoảng 20 mét rồi dừng lại đợi anh trai. Đợi anh lên xe, cô lập tức tăng ga rời đi.

Lúc này, Dương bà tử dù có ngốc đến mấy cũng hiểu ra vì sao Triệu Lập Võ lại xuống xe. Bà nhìn cháu trai, bất lực thở dài: "Hải Đào, con làm vậy, nhỡ đâu nhà họ Triệu làm lớn chuyện thì sẽ bất lợi cho con đấy."

"Bà, cháu mệt quá, chỉ muốn đi nhờ xe thôi mà." Nghe vậy, Dương Hải Đào định cãi lại nhưng nhìn mái tóc bạc trắng của bà, cậu ta đành nuốt lời định nói vào bụng.

"Thôi được rồi, sau này bà tự đi thành phố thu tiền nhà, hai bà cháu mình về thôi." Dương bà tử không nói thêm gì nữa, dẫn cháu trai tiếp tục đi về phía công xã Hướng Dương.

Sau Tết Nguyên tiêu, Triệu Tuế Tuế quay trở lại thủ đô.

Đi ngang qua trường trung học phổ thông số một thành phố, cô thấy rất đông học sinh đang tập trung.

Một số người còn giương cao cờ, trên đó viết: "Đoàn Thanh niên Tri thức trường trung học phổ thông số một thành phố H - thành phố G".

"Thành phố G? Có phải ở Hải Nam không nhỉ?" Triệu Lập Võ nhìn sang Lưu Hạo Dương.

Lưu Hạo Dương gật đầu: "Đúng vậy. Một Nam một Bắc, chắc là lựa chọn có chủ đích. Nhưng nghe nói ở thành phố G quanh năm phải làm việc trên đồng ruộng."

"Không biết sau này tốt nghiệp, chúng ta có được phân công về phía Nam không nhỉ?" Nguyên Thịnh nghĩ đến khí hậu miền Nam. Cậu chưa từng trải qua cảm giác mùa đông không có tuyết.

"Mùa đông ở ba tỉnh Hoa Nam cơ bản là không có tuyết, trừ những vùng núi cao. Hơn nữa, nhu cầu nhân sự của quân đội ở tỉnh Qúy Châu rất lớn. Nếu vào Nam phục vụ quân đội thì khả năng cao là sẽ được điều động đến đó." Lớn lên ở miền Nam nên Lưu Hạo Dương khá am hiểu về tỉnh Qúy Châu.