Yêu cầu Hồ Bắc Lai rời khỏi khu tập thể là do An Hân lặng lẽ đến phòng ban khu tập thể nhờ Trần Tú Hòa và chủ nhiệm Chu.
Trần Tú Hòa và chủ nhiệm Chu cân nhắc đến sự ngang ngược của Hồ Bắc Lai, thêm vào đó cậu ta vốn không phải là người nhà của quân nhân. Nếu cậu ta sống yên ổn thì không sao, đằng này từ sau khi đến khu tập thể, cậu ta thường xuyên bắt nạt trẻ con. Ban khu tập thể cũng biết sự khó xử của An Hân nên chuyện này để họ làm.
"Sao lại muốn cháu trai tôi rời đi? Trời rét thế này, chúng tôi phải làm sao trở về?" Bà Hồ không ngờ khu tập thể muốn đuổi cháu mình đi. Cả nhà bà đến đây vốn là để lánh nạn, mới có hai tháng đã phải về, tin tức ở quê vẫn chưa lắng xuống, bây giờ quay về, e là mọi chuyện lại bị khơi lên.
"Khu tập thể cho Hồ Bắc Lai ba ngày để chuẩn bị đồ đạc rời đi. Đến lúc đó mà cậu ta không đi, sẽ có người đến đưa cậu ta đi." Từ An Hân, Trần Tú Hòa biết được chuyện Hồ Bắc Lai gây rối ở quê. Bà biết đây không phải là lần đầu tiên cậu ta gây họa. Một người như vậy không thể ở lại khu tập thể, nhỡ đâu lại làm bị thương con cái nhà khác thì sao?
Mẹ Quản nhận được lời hứa của ban khu tập thể, biết bố mẹ Hồ Bắc Lai không thể chạy trốn, bà hừ lạnh với Hồ Bắc Lai đang trốn sau lưng bà nội, xoay người đi đến bệnh viện. Cháu trai bà đang nằm viện, bà không thể trơ mắt nhìn cháu chịu khổ nên mới đến nhà An Hân để trút giận.
"Bà lão kia có phải mẹ ruột của Hồ đoàn trưởng không nhỉ?" Triệu Tuế Tuế thấy bà Hồ đang cầu xin An Hân. Không cần nghe cũng biết bà ta muốn An Hân đưa tiền.
Chu Thiến Thiến quay đầu liếc nhìn bà Hồ,"Chắc chắn không phải mẹ con ruột. Thiên vị quá thể."
"Dì An Hân thật vất vả." Triệu Tuế Tuế thấy An Hân cũng không tệ, không hề kiêu ngạo như người thành phố. Dù là vợ quân nhân trong thành phố hay ở nông thôn, dì ấy đều đối xử bình đẳng, ai cũng có thể nói chuyện được.
"Vất vả nhất là Hồ đoàn trưởng." Chu Thiến Thiến nghĩ đến cảnh Hồ đoàn trưởng đang phải chống giặc nơi biên cương mà gia đình lại rối ren thế này thì đúng là cản trở ông ấy.
"Vì vậy, ban khu tập thể muốn đuổi Hồ Bắc Lai đi. Cậu ta đi rồi, bà lão kia cũng sẽ đi. Có lẽ sau này, Hồ Bắc Lai không thể sống ở khu tập thể này nữa." Triệu Tuế Tuế lại một lần nữa nhận thức được vai trò của ban khu tập thể, đó chính là làm tốt công tác hậu cần cho các quân nhân nơi tiền tuyến.
Những chuyện Hồ đoàn trưởng không thể làm thì ban khu tập thể sẽ làm.
Đến ngày ba mươi Tết, Triệu Lập Văn trở về khu tập thể.
"Anh được nghỉ mấy ngày?" Triệu Tuế Tuế tìm đôi dép của anh trai, đưa cho anh.
"Bảy ngày, đi mất một ngày, mùng sáu phải về rồi." Triệu Lập Văn đã bận rộn suốt hai tháng mới được nghỉ bảy ngày. May mà từ thủ đô đến thành phố H có chuyến bay. Đến đó, anh có thể bắt xe khách về, tiết kiệm được kha khá thời gian.
Ban đầu, anh phân vân không biết nên đi tàu hỏa hay xe khách. Tình cờ có chuyến bay đến thành phố H, Triệu Lập Văn bèn nhờ viện nghiên cứu mua vé máy bay khứ hồi.
Triệu Lập Võ nhìn vé máy bay trong tay, trong lòng ngưỡng mộ,"Khi nào về, chúng ta có thể đi máy bay không?"
"Chưa chắc đã mua được vé đâu. Em cứ ngoan ngoãn đi tàu hỏa đi. Chờ sau này, máy bay nhiều thì hẵng đi." Triệu Lập Văn liếc nhìn em trai. Bây giờ vé máy bay rất đắt, chỉ khi nào gấp gáp lắm anh mới đi máy bay. Dù sao đi tàu hỏa cũng chỉ mất bốn ngày, ở nhà được ba ngày.
Triệu Lập Võ nhìn giá vé máy bay, lập tức cảm thấy đi tàu hỏa có lời hơn.
Trần Tú Hòa cắt tóc mái cho con gái xong thì bắt đầu cắt cho con trai cả.
"Năm nay bố không về ạ?" Tháng trước, Triệu Lập Văn đã biết bố đi làm nhiệm vụ nhưng cậu vẫn muốn hỏi lại.
"Chắc là bố không về đâu. Năm nay, nhà mình tự đón Tết." Trần Tú Hòa nghĩ đến bữa cơm tất niên. Đã nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên gia đình bà đón Tết mà không có chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì tình hình căng thẳng nên không khí Tết cũng không rộn ràng lắm.
Các lãnh đạo của quân đội Tung Sơn đều không có mặt. Triệu Tuế Tuế đến nhà chúc Tết thủ trưởng Lưu mới biết tối qua, quân địch có ý định khiêu khích, các lãnh đạo đều phải đi giải quyết công việc gấp.
"Tuế Tuế, ăn xoài đi." Lưu Hạo Dương đặt một rổ xoài trước mặt Triệu Tuế Tuế.
"Mình không thích ăn xoài, khó bóc, lại còn bẩn tay." Triệu Tuế Tuế nhìn rổ xoài, nhớ đến bố mẹ Lưu Hạo Dương đóng quân ở Hải Nam. Hình như bên đó đã vào mùa xoài.
Hải Nam là nơi ấm áp quanh năm. Lúc này, ở đây vẫn còn rét mướt nhưng ở Hải Nam, mùa hè không nóng nực, mùa đông không lạnh lẽo. Chắc hẳn bây giờ, thời tiết bên đó rất đẹp.
Kiếp trước, vào dịp Tết, gia đình Triệu Tuế Tuế cũng từng đi du lịch ở Hải Nam.
Lưu Hạo Dương vốn định về Hải Nam đón Tết cùng bố mẹ nhưng vừa về đến nơi, bố mẹ cậu đã phải đi làm nhiệm vụ gấp, thế là cậu bị "đẩy" đến huyện Hà.
"Không ngờ xoài trên đảo lại chín sớm như vậy." Trần Tú Hòa biết bây giờ, ở Hải Nam chỉ cần mặc một lớp áo mỏng là đủ ấm. Bà chưa từng rời khỏi vùng Đông Bắc, mùa đông ở đây, cây cối đều không thể sinh trưởng.
"Khí hậu trên đảo ổn định, xoài từ tháng hai đến tháng sáu là mùa thu hoạch, có rất nhiều loại. Hạo Dương mang đến một rổ, lát nữa cháu mang một ít về ăn. Xoài bây giờ chắc chưa ngọt lắm, để ở chỗ ấm một lúc cho mềm rồi ăn sẽ ngon hơn." Bà Trần thấy cháu trai đang bóc xoài. Thịt xoài còn hơi cứng, xem chừng chưa chín hẳn.
Trần Tú Hòa trò chuyện với bà Trần. Hai người nói chuyện phiếm rồi đến chuyện quản lý khu tập thể.
"Anh, anh không cho em ăn à?" Lưu Khánh Dương trơ mắt nhìn anh trai đặt đĩa xoài đã cắt lát trước mặt Triệu Tuế Tuế, bĩu môi nói.
Lưu Hạo Dương liếc nhìn em trai,"Con trai thì cứ cầm cả quả mà gặm."
Triệu Tuế Tuế đẩy đĩa xoài về phía mẹ và bà Trần,"Bà nội, mẹ, hai người ăn đi ạ."
Bà Trần lặng lẽ quan sát, nhận ra cháu trai có ý với Triệu Tuế Tuế. Bà rất vui nhưng Triệu Tuế Tuế còn nhỏ, chuyện này phải đợi con bé lớn rồi mới nói được."Xoài hơi chua, bà cũng không thích lắm. Chờ xoài chín vàng, bà sẽ ăn."
Triệu Tuế Tuế nhìn Lưu Khánh Dương đang loay hoay bóc xoài, tay dính đầy nước,"Khánh Dương, em ăn xoài trong đĩa đi. Chờ em bóc xong, chắc chẳng còn miếng nào đâu."
Lưu Khánh Dương nhìn quả xoài trong tay, đúng là thịt quả chẳng còn bao nhiêu. Cậu bé chưa kịp ăn miếng nào,"Anh, xoài anh mua bé quá."
"Có xoài ăn là tốt rồi. Giống xoài to bây giờ chưa đến mùa thu hoạch." Lưu Hạo Dương cầm quả xoài, cắm que vào rồi gọt vỏ.
Lúc ở trên đảo, xoài rất nhiều. Lưu Hạo Dương gần như không bao giờ ăn loại xoài nhỏ này. Nhưng giờ đây, loại xoài cậu có thể ăn chỉ to bằng này. Hơn nữa, đây lại là xoài vận chuyển từ miền Nam ra, không thể để em trai "hành" đến mức không ăn được.
Triệu Tuế Tuế nhìn Lưu Hạo Dương gọt xoài thành hình bông hoa, thầm nghĩ cách này hay thật, lại không bị bẩn tay.
Thực ra, Triệu Tuế Tuế rất thích ăn xoài nhưng ăn xong lại bị bẩn tay, bẩn miệng. Cô không thích điều đó nên khi ra ngoài, cô thường không ăn xoài, trừ khi có người bóc hộ.
TBC