Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 661



Triệu Bảo Châu ở lại kinh đô nửa tháng, Triệu Tuế Tuế có thời gian sẽ dẫn cô đi chơi.

Triệu Bảo Châu thấy bạn của Triệu Tuế Tuế đều là sinh viên đại học, bỗng thấy mình không theo kịp bước chân của Triệu Tuế Tuế: "Tuế Tuế, mình không có cơ hội thi đại học."

Triệu Tuế Tuế không biết phải nói thế nào, số lượng sinh viên đại học Công Nông Binh được đề cử vào năm sau sẽ tăng lên, đến lúc đó đại đội Phú Hưng cũng sẽ có danh ngạch, nếu Triệu Bảo Châu muốn học đại học, Triệu Căn Sinh chắc chắn sẽ cho cháu gái đi, nhưng giá trị của tấm bằng sinh viên Công Nông Binh này sau khi khôi phục thi đại học sẽ tụt dốc không phanh, cô cũng không tiện nói gì.

Bởi vì lúc đó rất nhiều sinh viên đại học được đề cử đi học đều chỉ mới tốt nghiệp tiểu học hoặc tốt nghiệp trung học, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến bằng cấp đại học công nông binh bị mất giá.

"Tuế Tuế?" Triệu Bảo Châu thấy Triệu Tuế Tuế không nói gì, lay lay vai cô.

"Sao thế nhỉ, bây giờ tham gia quân đội một năm đi thi là có cơ hội học đại học." Triệu Tuế Tuế cảm thấy bằng tốt nghiệp trường quân đội có giá trị ổn định hơn.

"Mình biết, Trụ Tử muốn đi theo con đường này." Triệu Bảo Châu không thích tòng quân, lúc ông nội và chú hai hỏi cô có muốn đi tòng quân học đại học hay không, cô đã chọn vào đoàn văn công.

TBC

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến cậu bạn lúc nhỏ suốt ngày sụt sịt mũi,"Trụ Tử tham gia quân đội ở đâu thế?"

"Chỉ biết là ở phía Nam, còn cụ thể ở đâu thì mình cũng không rõ." Triệu Bảo Châu tựa vào vai Triệu Tuế Tuế, không hiểu sao đến Trường Thành lòng cô lại thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Triệu Tuế Tuế thấy Tiểu Hôi chạy nhảy tự nhiên trong rừng cây, biết nó có chừng mực nên không để ý nữa.

"Đội mũ này đi." Lưu Hạo Dương không biết lấy đâu ra một chiếc mũ rơm đội lên đầu Triệu Tuế Tuế, một chiếc khác đưa cho Triệu Bảo Châu.

"Cảm ơn cậu." Triệu Bảo Châu biết mình chỉ là tiện thể, đội mũ rơm lên rồi tiếp tục ngắm cảnh bên cạnh Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế buộc chặt dây mũ, bỗng muốn vẽ lại Trường Thành, rõ ràng đã đến đây rất nhiều lần, nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn.

Sáng ra trời còn âm u, không ngờ đến Trường Thành lại nắng đẹp thế này, chắc là gió lớn đã thổi bay mây đen rồi.

Triệu Tuế Tuế lấy bút máy và sổ tay ra, kiếp trước cô từng học vẽ phác họa một học kỳ, lúc học lớp 10 cô cũng định thi đại học khối nghệ thuật, nhưng sau đó thấy điểm mình khá nên từ bỏ, vì học nghệ thuật tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc, thi đại học cũng bị hạn chế ngành nghề.

Thực ra là Triệu Tuế Tuế nghe lén bố mẹ nói nhà phải bán hết của cải để chữa bệnh cho ông nội, nên mới nói là không thích vẽ nữa.

"Tuế Tuế, cậu vẽ đẹp thật." Triệu Bảo Châu thấy Triệu Tuế Tuế chỉ vẽ vài nét mà hình dáng Trường Thành đã hiện ra trên giấy, giống hệt tranh in trong sách giáo khoa.

"Không có bút chì, chỉ có thể vẽ phác hình dáng thôi." Triệu Tuế Tuế ký tên và ngày tháng ở góc dưới bên phải, xem như là kết thúc ý tưởng chợt đến.

"Hi girl, Could you help us take photos?"

Triệu Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn hai người nước ngoài, bây giờ là năm 1969. Mỹ đã bắt đầu kế hoạch để Trung Quốc quay lại Liên Hiệp Quốc, bởi vì dân số Trung Quốc lúc này chiếm 1/5 dân số thế giới.

Bây giờ là thời điểm nào chứ, Triệu Tuế Tuế không muốn tiếp xúc nhiều với người nước ngoài, cô giả vờ không hiểu, khoát tay dẫn Triệu Bảo Châu rời đi.

Cán bộ Hoàng gánh nước quay lại thấy hai người nước ngoài mà ông chủ nhiệm bảo tiếp đón đang chặn đường du khách khoa tay múa chân gì đó, phiên dịch thì vừa nãy bị đau bụng, bây giờ ông phải chạy hết bên này đến bên kia,"Smith tiên sinh, chờ một chút, phiên dịch của chúng tôi sẽ đến ngay."

"Rất... Buồn." Smith nói bằng thứ tiếng Trung bập bẹ.

"Tuế Tuế, lại đây." Triệu Lập Võ đứng trên lầu thành vẫy tay gọi em gái.

"Đợi em một chút." Triệu Tuế Tuế lên tiếng đáp lại.

Cán bộ Hoàng nghe thấy giọng nói và tên của Triệu Tuế Tuế, ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng cô, ngập ngừng hỏi: "Đồng chí Triệu Tuế Tuế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu: "Xin hỏi ông là... ?"

Cán bộ Hoàng không ngờ đúng là Triệu Tuế Tuế, ông ta kích động tiến lại gần: "Tôi là Hoàng Sở Kỳ, làm việc ở Bộ Ngoại giao, lần trước giáo sư Lư dẫn em đến văn phòng tôi một lần."

"Chào ông, cán bộ Hoàng." Triệu Tuế Tuế nhớ ra Hoàng Sở Kỳ là cán bộ trong văn phòng, lần trước cô đưa giáo sư đi họp từng gặp ông ta một lần, nhân viên Bộ Ngoại giao cũng không phải ai cũng giỏi ngoại ngữ.

"Chuyện là thế này, đồng nghiệp phiên dịch đi cùng tôi bị đau bụng, phiền cô giúp tôi phiên dịch một chút." Cán bộ Hoàng l.i.ế.m môi khô khốc, cảm thấy cổ họng mình như có vật gì cản lại, chắc chắn là do nóng trong người rồi.

"Vâng, nhưng ông đưa băng tay cho tôi đeo." Triệu Tuế Tuế nhìn thấy băng tay trên cánh tay cán bộ Hoàng, có cái này mới thuận tiện nói chuyện được.

"Được chứ, đưa cô đây." Cán bộ Hoàng biết tình hình hiện tại, nhỡ đâu bị ai nhìn thấy hiểu lầm thì không hay.

Triệu Tuế Tuế đeo băng tay, nhận lấy chiếc máy ảnh người nước ngoài đưa, nó chỉ to bằng bàn tay, Trung Quốc muốn tự sản xuất được loại máy ảnh này còn phải mất vài chục năm nữa,"Bảo Châu, cậu đến chỗ anh trai tôi trước đi."

Triệu Bảo Châu gật đầu, chạy về phía Triệu Lập Võ.

Người nước ngoài ban nãy tưởng Triệu Tuế Tuế không hiểu, đang định diễn tả bằng hành động thì nghe thấy cô dùng tiếng Anh chuẩn như người bản địa bảo họ tạo dáng, phát âm cực kỳ chuẩn.

Triệu Tuế Tuế liên tục thay đổi góc chụp cho hai vị khách nước ngoài, tay nghề chụp ảnh của cô được rèn luyện từ người bạn thân kiếp trước, góc nào chụp chân dài, người và cảnh hòa hợp, tất cả đều được cô vận dụng thành thạo.

"Ok, there you go, I took five photos." Triệu Tuế Tuế trả máy ảnh lại cho người nước ngoài.

"Thanks." Người đàn ông nhận máy ảnh, ngẩng đầu nhìn Triệu Tuế Tuế,"May I take a photo with you?"

"No, I refuse." Triệu Tuế Tuế biết người nước ngoài rất thẳng thắn, cô cũng không cần phải khách sáo, đùa gì vậy, nhỡ đâu bức ảnh bị truyền ra ngoài, cho dù cô có đeo băng tay tiếp khách cũng rất nguy hiểm.

"What a pity, this is the first time I"ve seen a beautiful Eastern girl here." Người đàn ông nhìn Triệu Tuế Tuế với vẻ tiếc nuối, nhưng cô đã từ chối thì anh ta cũng không miễn cưỡng.

"Thanks, you"re also a handsome man." Triệu Tuế Tuế khiêm tốn đáp, sau đó giới thiệu cho họ về lịch sử của Vạn Lý Trường Thành, một lúc sau thấy có người từ dưới chạy lên.

"Xin lỗi, để mọi người đợi lâu." Người đến nói với cán bộ Hoàng, sau đó lại dùng tiếng Anh nói chuyện với hai người nước ngoài, giải thích là do anh ta ăn phải thứ gì đó nên bị đau bụng.

Triệu Tuế Tuế tháo băng tay đưa lại cho cán bộ Hoàng,"Trả ông."

"Cảm ơn cô đã giúp đỡ, chúc cô chơi vui vẻ." Cán bộ Hoàng cảm kích nói với Triệu Tuế Tuế, nếu không có cô, ông chỉ có nước đứng nhìn hai vị khách nước ngoài suốt nửa tiếng đồng hồ.

Triệu Tuế Tuế xua tay, đi đến bên cạnh Triệu Bảo Châu,"Cậu còn muốn leo lên trên nữa không?"

"Leo chứ, mỗi lầu thành lại có cảnh đẹp riêng, mình muốn thay bố mẹ và ông ngắm nhìn." Triệu Bảo Châu chỉ tay về phía trước, tiếp tục bước đi.

Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Triệu Lập Võ mới lái xe đưa Triệu Bảo Châu về ký túc xá của đoàn văn công, xe là do Lưu Hạo Dương mượn, cũng là đạo cụ để Triệu Bảo Châu ra oai.

"Cậu về đi, Tết năm nay mình sẽ về đại đội Phú Hưng." Triệu Tuế Tuế để Triệu Bảo Châu vào trước, đợi cô đi khuất mới rời đi.

"Tết mình cũng chưa chắc được nghỉ." Qua lời kể của đồng nghiệp, Triệu Bảo Châu biết đoàn văn công hầu như không được nghỉ ngày lễ.

"Đi làm rồi đương nhiên sẽ khác, Tết năm sau mình nhất định sẽ về." Triệu Tuế Tuế véo má Triệu Bảo Châu, nhớ lúc nhỏ cô hay bị Triệu Bảo Châu véo má, bây giờ phải trả thù lại mới được.

"Mình sẽ cố gắng thu xếp về." Triệu Bảo Châu tự nhủ, xoay người đi vào ký túc xá của đoàn văn công.