Vốn tưởng sang năm mới có thể về đại đội Phú Hưng, Triệu Tuế Tuế đang nghỉ chuẩn bị về Hà huyện thì nhận được tin tức cha cô báo về đại đội Phú Hưng.
Bởi vì Bà nội Triệu đã qua đời.
"Sao lại qua đời? Có chút đột ngột." Triệu Tuế Tuế nghe được tin tức thì sửng sốt một chút, Bà nội Triệu năm nay mới 60 tuổi, năm ngoái lúc về đại đội Phú Hưng nhìn bà còn rất khỏe mạnh, còn lớn tiếng cãi nhau với người khác.
"Không biết, buổi tối sau khi đi ngủ thì không thấy tỉnh lại nữa, sau đó ông gọi thế nào cũng không tỉnh mới biết bà đã qua đời." Triệu Lập Võ vừa thu dọn hành lý vừa nói với em gái.
Triệu Tuế Tuế nghĩ đến tuổi thọ trung bình ở thời đại này, Bà nội Triệu cũng coi như sống thọ, ra đi trong giấc ngủ không bệnh không tật, thật sự là không có một chút chuẩn bị nào.
Có thể là do Bà nội Triệu không thích mình, Triệu Tuế Tuế nghe tin bà mất cũng không thấy thương tâm,"Anh hai, anh có thấy thương tâm không?"
"Nói không nên lời, có thể là có chút đau lòng." Trong đầu Triệu Lập Võ hiện lên hình ảnh Bà nội Triệu, anh phát hiện từ nhỏ đến lớn bà không hề đối xử tốt với mình, ngược lại lúc Triệu Lập Kim bắt nạt mình, bà đều bênh vực hắn ta. Triệu Lập Võ lắc mạnh đầu muốn nhớ lại những ký ức tốt đẹp, đáng tiếc trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Bà nội Triệu phớt lờ mình và thiên vị Triệu Lập Kim.
"Anh hai, em lại không thấy gì cả, có phải em m.á.u lạnh quá không?" Triệu Tuế Tuế nói ra cảm nhận của mình, mẹ của cha cô qua đời mà cô không thấy thương tâm chút nào.
"Từ nhỏ bà ấy đã không thích em, khi còn bé chỉ ôm em đúng một lần là lúc muốn vứt bỏ em, em có thể thích bà ấy chỗ nào chứ?" Triệu Lập Võ liếc nhìn em gái, vô tình để lộ bí mật giấu kín trong lòng.
"Vứt bỏ?" Mí mắt Triệu Tuế Tuế giật giật, sao cô không có chút ấn tượng nào về việc bị Bà nội Triệu vứt bỏ nhỉ.
Nghĩ nghĩ một lúc, Triệu Lập Võ quyết định kể lại chuyện lúc nhỏ, khi đó nhân lúc em gái ngủ, anh trốn đi câu cá, đến chân núi thì nhìn thấy bà nội bế em gái vào núi muốn vứt bỏ,"Lúc đó anh sợ mẹ biết anh trốn việc nên không dám nói với ai, chỉ dám lén lén lút lút đi theo sau bà, đợi bà vứt em xuống rồi bỏ đi, anh mới chạy lại ôm em về. Lúc đó em mới sáu tháng tuổi, ngủ như heo con, làm sao mà có ấn tượng được."
"Anh hai -" Triệu Tuế Tuế không ngờ khi còn bé mình lại trải qua chuyện nguy hiểm như vậy, bĩu môi nhìn anh trai, không ngờ người anh trai luôn đáng tin cậy này lại có một đoạn quá khứ như thế.
"Khụ, anh sai rồi." Triệu Lập Võ lúng túng ho khan một tiếng, bí mật này anh vốn định giấu kín cả đời, không ngờ lại thuận miệng nói ra, có thể là do bà nội vừa mới qua đời.
"Dù sao bà ấy cũng là mẹ của bố, đáng lẽ em nên đau lòng một chút, nhưng em lại chẳng có cảm giác gì. Bây giờ biết được chuyện bà ấy từng muốn vứt bỏ em, em cũng không còn thấy áy náy nữa." Triệu Tuế Tuế thản nhiên nói.
Nguyên nhân Bà nội Triệu muốn vứt bỏ cô không cần nghĩ cũng biết, lúc nhỏ cô rất tốn kém, không chỉ uống sữa bột còn thường xuyên phải lên huyện khám bệnh, tốn công tốn của.
"Cái này có cần mang theo không?" Triệu Lập Võ vào giúp em gái xách hành lý, nhìn thấy trên tủ đầu giường có một lọ thủy tinh đựng đầy kẹo, là Lưu Hạo Dương tặng em gái lúc tốt nghiệp.
Triệu Lập Võ cũng tặng quà tốt nghiệp cho Lưu Hạo Dương, quà đáp lễ cũng là một lọ kẹo, nhưng là lọ bằng sắt.
Kẹo cũng có hạn sử dụng, kẹo cứng hết giòn, bọn họ thường không ăn nữa. Nhưng Triệu Lập Võ thường không để kẹo trong nhà có cơ hội quá hạn.
TBC
Triệu Tuế Tuế nhìn lọ thủy tinh trên tủ, bên trong có tổng cộng 248 viên, 124 viên kẹo nhập khẩu, 124 viên kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Đây là dòng hồi tưởng - -
Triệu Tuế Tuế biết Lưu Hạo Dương và Lục Minh tốt nghiệp, nghĩ đến ba năm nay hai người họ thường xuyên cho đồ ăn vặt, cô dự định tặng mỗi người một món quà có giá trị. Chọn lựa hồi lâu, cuối cùng cô quyết định mua tặng mỗi người một chiếc đồng hồ Rolex, sau này còn có giá trị sưu tầm.
Ban đầu, Triệu Tuế Tuế cảm thấy tặng quà của nước ngoài có vẻ không được tốt lắm, nhưng nếu đã có bán trong tòa nhà Hữu Nghị thì chắc là có thể mang ra ngoài.
Lễ tốt nghiệp của sinh viên khóa 64 được tổ chức khá long trọng ở trường quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Minh cũng giống như Triệu Lập Văn, học tiếp nghiên cứu sinh, tốt nghiệp rồi ở lại trường.
Triệu Tuế Tuế nhìn dòng người mặc quân phục xanh mướt, trước n.g.ự.c đều cài một bông hoa đỏ rực. Màu đỏ phối với màu xanh lá cây, trông họ giống như những đóa hồng đỏ chỉ nở duy nhất một bông hoa, còn biết đi.
Tốt nghiệp xong là vào quân ngũ. Ngoại trừ những người học lên nghiên cứu sinh như Lục Minh, những quân nhân này đều được phân về các đơn vị.
"Đồng hồ? Còn là hàng ngoại nhập." Lưu Hạo Dương nhận được quà tốt nghiệp của Triệu Tuế Tuế, mở ra xem thì thấy bên trong là một chiếc đồng hồ.
"Ừm, đây là cái đắt nhất trong tiệm." Triệu Tuế Tuế cảm thấy chiếc đồng hồ này cũng không đáng giá bằng số đồ ăn vặt mà Lưu Hạo Dương đã mua cho cô trong suốt ba năm qua, chỉ có thể mua tạm cái đắt nhất vậy.
Lưu Hạo Dương mân mê mặt đồng hồ,"Đúng là rất quý giá. Tôi cũng có quà tặng cậu."
Triệu Tuế Tuế khó hiểu, cô đâu có tốt nghiệp, sao anh lại tặng quà cho cô. Kết quả là ngày hôm sau nhận được một lọ thủy tinh lớn đựng đầy kẹo do Lưu Hạo Dương tặng.
"Nhiều quá, trong này có bao nhiêu viên vậy?" Nhìn thấy lọ thủy tinh to như vậy, Triệu Tuế Tuế vui mừng khôn xiết, cô chẳng quan tâm bên trong là kẹo gì, cô thích cái lọ này!
"Bao nhiêu viên thì cậu tự về đếm đi. Đủ cho cậu ăn cả năm đấy. Sau khi tốt nghiệp, có khi cả năm chúng ta mới gặp nhau một lần, anh trai bao kẹo cả năm cho em gái, em ăn ngon miệng nhé." Câu "Tốt nhất là một mình ăn" Lưu Hạo Dương không nói ra.
"Cảm ơn." Triệu Tuế Tuế ôm lọ thủy tinh, cười tít mắt.
Buổi tối, Triệu Tuế Tuế ôm lọ thủy tinh đi ngủ, trong lúc cao hứng, cô đổ hết kẹo ra đếm. Lần đầu tiên đếm xong, cô còn tưởng mình đếm nhầm, đếm đi đếm lại ba lần, lúc này mới dám chắc chắn mình không đếm sai.
Con số 124, Triệu Tuế Tuế không còn xa lạ gì nữa. Trong lọ có tám loại kẹo nhập khẩu, mỗi loại kẹo tương ứng với một con số, không biết là trùng hợp hay là Lưu Hạo Dương cố ý.
Ngoài kẹo nhập khẩu, còn có 124 viên kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Bốn số trong câu "I love you" bằng tiếng Anh cộng lại chính là 124.
Đáng tiếc là ngày hôm sau, khi Triệu Tuế Tuế đến tìm Lưu Hạo Dương thì anh đã rời khỏi Kinh Đô đi nhậm chức.
Sau này, Triệu Tuế Tuế vô tình biết được số lượng kẹo trong lọ của anh trai, ví dụ như kẹo socola nhân rượu chỉ có năm viên, trong khi đó một hộp socola nhân rượu ở cửa hàng Hữu Nghị có 30 viên, lọ của cô có 25 viên, như vậy là năm viên còn lại được cho vào lọ của anh trai. Số lượng các loại kẹo khác cũng tương tự. Ai cũng biết anh trai cô rất thích ăn kẹo.
Có một thoáng, Triệu Tuế Tuế cảm thấy kẹo trong lọ của anh trai toàn là đồ thừa của mình.
Kết thúc hồi tưởng - -
"Tuế Tuế?" Thấy em gái không nói gì, Triệu Lập Võ gọi lại.
"Không mang theo đâu, để khi nào về em ăn sau." Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa bê lọ thủy tinh vào phòng trong, cất vào trong tủ, sau đó lại cất vào không gian.
"Tiểu Võ, Tuế Tuế, xong chưa?" Triệu Lập Văn đứng ở sân gọi. Bọn họ muốn lái xe đêm về quê.
"Dạ, đến ngay." Triệu Tuế Tuế đáp lời, cầm túi xách đi ra khỏi phòng.