Trong đám người có người bắt đầu ồn ào, bảo Ngô Dũng bắt một con cá nữa để chứng minh bản thân có năng lực bắt cá.
"Đúng đấy, bắt nạt một con ch.ó thì có bản lĩnh gì."
Triệu Tuế Tuế tìm một sợi dây cỏ buộc miệng cá chép lại, vỗ vỗ đầu Tiểu Hôi,"Đi đi."
Tiểu Hôi gầm lên hai tiếng rồi lao xuống sông.
TBC
Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, nó lại nhảy vào trong nước, trong miệng còn ngậm một con cá chép lớn nhỏ giống như trong tay Triệu Tuế Tuế.
Mọi người mới hiểu ý tứ Tiểu Hôi muốn biểu đạt, thì ra nó nghe hiểu, đang chứng minh bản thân với mọi người.
Ngô Dũng không ngờ Tiểu Hôi còn có thể tiếp tục bắt cá, lập tức đỏ mặt, ôm chậu giặt quần áo lao ra khỏi đám người.
Nhìn thấy Ngô Dũng chạy đi, tất cả mọi người đều hâm mộ nhìn Triệu Tuế Tuế, trong lòng đều đang nghĩ có nên nuôi một con ch.ó hay không, như vậy sẽ có cá ăn không hết.
Nhưng mà có thể nuôi ch.ó lớn như vậy, chắc chắn phải tốn không ít lương thực, hay là thôi vậy.
Buổi chiều tiếng chiêng bắt đầu công việc vang lên, mọi người nhao nhao rời khỏi bờ sông đi làm kiếm điểm công.
Buổi tối, khi Triệu Tuế Tuế hóng mát trong sân thì thấy đại đội trưởng đẩy cửa đi vào.
"Ông Bát, ông ăn cơm chưa ạ?" Triệu Tuế Tuế đứng lên gọi đại đội trưởng ngồi xuống.
"Ông ăn rồi." Đại đội trưởng hỏi han Triệu Tuế Tuế một chút chuyện ở kinh đô mới nói ra mục đích,"Đây không phải là phía trên lại sắp xếp cho sáu thanh niên tri thức xuống đây sao, sáng mai cháu có thể đi theo cùng đón người hay không?"
Triệu Tuế Tuế hiểu ngay, thanh niên trí thức từ trong thành tới khinh thường đám chân lấm tay bùn ở nông thôn, đại đội trưởng là muốn cô làm "bình phong" cho đại đội Phúc Hưng,"Cháu đi được ạ, nhưng điểm thanh niên trí thức không phải đã có tám người rồi sao? Lại thêm sáu người thì có 14 người, điểm thanh niên trí thức còn có thể ở được sao?"
"Vốn là có 8 người, đằng sau có 2 người xin được về thành, bây giờ lại sắp xếp 6 người xuống." Đại đội trưởng cũng buồn rầu, mới tiễn được hai người còn chưa cao hứng được bao lâu lại tăng gấp 3 lần trở về, người của đại đội Phúc Hưng đối với thanh niên trí thức đều có tâm lý dè chừng, dù sao thanh niên trí thức cũng là đến chia sẻ lương thực của họ.
"Chúng ta có ở đủ chỗ ở cho thanh niên trí thức không ạ?" Triệu Tuế Tuế nhớ không lầm, điểm thanh niên trí thức chính là căn nhà cũ của bà cô Mặt Sẹo trước kia, hai gian chính phòng và một gian nhà chính, không đủ chỗ cho 12 người.
"Chen chúc một chút vẫn có thể ở được, nhưng nếu có thêm người nữa thì không ở được." Đại đội trưởng cũng không còn cách nào, cũng không thể để đội của họ bỏ tiền xây nhà cho thanh niên tri thức được.
"Ông Bát, hay là bác để họ tự bỏ tiền ra xây nhà đi ạ, ai muốn ở thoải mái thì tự mình bỏ tiền ra xây." Triệu Tuế Tuế đưa ra đề nghị của mình.
"Bên điểm thanh niên trí thức không có đất thổ cư, nếu tự xây nhà thì phải xin cấp đất ở nơi khác." Đại đội trưởng không muốn tách điểm thanh niên trí thức ra quản lý, đám thanh niên trẻ tuổi này đều bồng bột dễ xung động, tách ra quản lý đến lúc đó xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ.
Triệu Tuế Tuế không nói gì, đất thổ cư của đại đội Phú Hưng quả thật khá căng thẳng, nhà cô xây ba gian phòng gạch đỏ, sân sau lập tức nhỏ đi một nửa.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế dậy từ sớm ngồi lên xe lừa đi đến công xã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là lần đầu tiên Triệu Tuế Tuế nhìn thấy con lừa ở đội sản xuất: "Con lừa này mua từ khi nào vậy ông?"
"Đầu năm nay, vốn định mua một con trâu, nhưng do dự toán không đủ nên mua tạm con lừa về dùng, cũng không kém trâu là bao." Đại đội trưởng vừa hút t.h.u.ố.c lào vừa nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Tuế Tuế sau khi trang điểm, chắc chắn có thể "trấn áp" được đám thanh niên trong thành.
Triệu Tuế Tuế vội vàng giục lừa đi, một đường đi tới đại viện công xã Bình Cốc, cô tinh mắt phát hiện Đỗ Chi Lan cũng ở đó, không phải Đỗ Chi Lan làm việc ở nông trường bộ đội sao, sao lại đến làm thanh niên tri thức?
Đỗ Chi Lan cũng phát hiện Triệu Tuế Tuế, gật đầu về phía cô.
Triệu Tuế Tuế đè nén nghi hoặc trong lòng, đột nhiên cô nghĩ đến mấy người bị điều xuống đại đội Phú Hưng, cô lại ngồi trên xe lừa tiếp tục làm "linh vật".
Đại đội trưởng và cán bộ Hoàng làm xong thủ tục, cầm danh sách bắt đầu điểm danh: "Những người được gọi tên đến tập hợp ở xe lừa bên này, Hoàng Đại Hải, Hoàng Đại Hà, Long Diễm Phi, Đỗ Chi Lan, Trương Văn Ba, Tiền Trí Tinh."
Những người được gọi tên từng người kéo hành lý đến bên cạnh xe lừa, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế xinh đẹp đang ngồi trên xe lừa, nam thanh niên tri thức tỏ vẻ kinh diễm, nữ thanh niên tri thức có nhiều biểu cảm khác nhau, có kinh diễm, có thờ ơ, cũng có ghen tị.
"Hành lý của các cậu, các cô quá nhiều, không thể ngồi xe lừa trở về được, phải đi bộ thôi, chỉ mất 10 phút." Đại đội trưởng nhìn thấy hành lý của 6 người chất đầy xe lừa, khóe miệng giật giật, xem ra điều kiện gia đình của các thanh niên tri thức lần này không tệ, như vậy cũng tốt, ông còn lo lắng đám thanh niên trí thức này ăn không đủ no không có sức làm việc.
"Vì sao ạ, rõ ràng còn có chỗ ngồi."
"Đúng đấy, chất hành lý lên cao một chút là được mà, chúng tôi không có sức đi bộ."
Đại đội trưởng liếc nhìn sáu thanh niên "mày râu nhẵn nhụi, da dẻ trắng trẻo" , nghiêm mặt nói ra lý do đã sớm nghĩ kỹ để bịt miệng đám người này,"Các cậu, các cô là thanh niên tri thức, là đến đội sản xuất tiếp nhận giáo dục, không phải đến hưởng phúc, ai bảo mang nhiều hành lý như vậy, hơn nữa trọng lượng của sáu người, cộng thêm số hành lý này, không đến mức làm con lừa của đội sản xuất chúng tôi kiệt sức sao?"
Trong mắt đại đội trưởng, những thanh niên trí thức này không quan trọng bằng con lừa của đội sản xuất, một con lừa làm việc có thể bằng hai ba thanh niên trí thức một ngày công.
Thanh niên tri thức mới tới có không muốn thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể lầm lũi đi theo phía sau xe lừa.
Triệu Tuế Tuế khẽ vung roi giục lừa đi, đại đội trưởng nhìn dáng vẻ thành thạo của cô, đây mới là lần đầu tiên Triệu Tuế Tuế đ.á.n.h xe lừa mà đã có thể làm thuần thục như vậy, quả nhiên là đầu óc của sinh viên đại học nhanh nhạy hơn hẳn.
Rời khỏi công xã, Long Diễm Phi mới nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ngồi trên xe lừa.
"Tại sao cô ta có thể ngồi xe lừa." Long Diễm Phi nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ngồi trên xe lừa liền lên tiếng phản đối, vốn dĩ trong nhóm thanh niên trí thức cô ta là xinh đẹp nhất, không ngờ ở nông thôn lại có một cô gái xinh đẹp như vậy, lúc mình phải cuốc bộ thì Triệu Tuế Tuế lại được ngồi xe lừa, cô ta lập tức kháng nghị.
"Bởi vì cô ấy phụ trách đ.á.n.h xe." Đại đội trưởng liếc nhìn Long Diễm Phi, không muốn đôi co với cô ta.
"Vậy tôi đ.á.n.h xe có phải là có thể ngồi xe lừa hay không?" Long Diễm Phi đảo mắt, nhìn Triệu Tuế Tuế đầy ẩn ý.
"Cô biết đ.á.n.h xe sao, đừng có để lát nữa lừa bị lật xuống mương, đến lúc đó hành lý trên xe lừa rơi xuống mương thì các người tự mình đi vớt đấy." Đại đội trưởng tức giận nói, lần trước thanh niên trí thức của đại đội Hồng Hưng bên cạnh không biết trời cao đất dày đ.á.n.h xe bò khiến xe bò lật nhào xuống mương nước, mọi người được phen nháo nhào đi vớt phân bón, thật sự là "Làm được chẳng bao nhiêu, phá thì siêu hạng".
Long Diễm Phi quả thật không có kinh nghiệm đ.á.n.h xe lừa, dưới ánh mắt ra hiệu của Trương Văn Ba, cô ta không tiếp tục lên tiếng nữa, nhưng ánh mắt nhìn Triệu Tuế Tuế lại càng thêm phần ghen ghét.
Đương nhiên Triệu Tuế Tuế nhận ra điều đó, từ lúc Long Diễm Phi nhìn mình lần đầu tiên, cô đã biết cô gái này không thích mình, nhưng cô cũng không phải "tiền", đâu thể khiến ai cũng yêu quý.