Những người khác Triệu Tuế Tuế không để ý lắm, cô vừa đ.á.n.h xe lừa vừa nhìn Đỗ Chi Lan đang đi bên cạnh.
"Cậu nhìn mình làm gì?" Đỗ Chi Lan bị Triệu Tuế Tuế nhìn nửa đường, nhịn không được mở miệng hỏi.
"Không phải cậu có việc làm sao? Sao còn tới làm thanh niên xung phong?" Triệu Tuế Tuế nghĩ đến buổi sáng đi lấy xe lừa nghe được tiếng ho khan trong chuồng bò, lúc ấy cô muốn hỏi đội trưởng là ai, bị đội trưởng nói không nên hỏi lung tung cản lại.
"Đương nhiên là hưởng ứng lời kêu gọi, cống hiến xây dựng nông thôn." Đỗ Chi Lan ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Triệu Tuế Tuế ừ một tiếng, nếu đối phương không muốn nói vậy cô sẽ không hỏi.
Trở lại đội Phúc Hưng, đội trưởng bị người ta vội vàng gọi đi, bảo Triệu Tuế Tuế đưa thanh niên xung phong mới tới điểm thanh niên xung phong.
Triệu Tuế Tuế đ.á.n.h xe lừa đến điểm thanh niên xung phong, điểm trưởng điểm thanh niên xung phong đã chờ sẵn ở cổng sân.
Trương Minh Sảng nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đ.á.n.h xe lừa tới, ánh mắt sáng lên,"Chào mừng mọi người đến đội Phúc Hưng, tôi là điểm trưởng điểm thanh niên xung phong, Trương Minh Sảng."
Thanh niên xung phong mới tới nhao nhao chào hỏi Trương Minh Sảng, Trương Minh Sảng mỗi lần gặp một người liền bắt tay với đối phương, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế không xuống xe bèn đi lên trước,"Vị đồng chí này, bạn tên là gì?"
"Mình tên là Triệu Tuế Tuế." Triệu Tuế Tuế nhìn bàn tay Trương Minh Sảng đưa tới, chỉ khẽ chạm nhẹ rồi rụt lại.
"Họ Triệu? Đội Phú Hưng phần lớn đều là họ Triệu, chúng ta trước kia nói không chừng là cùng một dòng họ." Trương Minh Sảng vui vẻ nói.
Đỗ Chi Lan biết Trương Minh Sảng đang suy nghĩ gì, không phải là cho rằng Triệu Tuế Tuế là thanh niên xung phong có ý đồ với Triệu Tuế Tuế sao, vừa rồi rõ ràng là định bắt tay xã giao, không biết làm sao lại biến thành bắt tay thật: "Cái gì mà trước kia là một tổ tông, người ta vốn là người của đội Phú Hưng."
Trương Minh Sảng có chút mất mát trong nháy mắt, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, cười nói: "Tôi đến đội Phú Hưng lâu như vậy cũng chưa từng gặp bạn, còn tưởng rằng bạn là thanh niên xung phong từ trong thành tới, ngại quá."
"Không có gì, đồ đã chuyển xuống hết rồi, mình muốn đem xe lừa về chuồng bò." Triệu Tuế Tuế không để ý đến những thứ này, dù sao cô cũng sẽ không ở lại đội Phú Hưng bao lâu.
"Tuế Tuế, mình còn có chuyện muốn nói với cậu." Đỗ Chi Lan bảo Tiền Trí Tinh chuyển hành lý của mình vào trong phòng, đuổi theo xe lừa của Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế nhìn Đỗ Chi Lan không nói gì, càng thêm chắc chắn mục đích Đỗ Chi Lan làm thanh niên xung phong không đơn thuần,"Chúng ta có lời gì muốn nói?"
Đỗ Chi Lan bĩu môi,"Chúng ta cũng coi như xa quê gặp bạn cũ, cả nước nhiều đội sản xuất như vậy, nơi mình xuống nông thôn lại là quê nhà của cậu, đây là duyên phận gì chứ, đúng rồi, cậu nghỉ được nghỉ sao không về huyện Hà?"
"Về chịu tang." Triệu Tuế Tuế nói, kể lại chuyện bà nội qua đời.
"Ơ, chia buồn cùng cậu." Đỗ Chi Lan lập tức không biết nên nói gì, nhưng cô cũng không kịp nói chuyện, ánh mắt nhìn thấy người xúc phân bò phía trước, nước mắt lưng tròng.
Triệu Tuế Tuế vừa nhìn đã biết ông lão đứng thẳng tắp trước mặt là quân nhân, hẳn là ông nội Đỗ Chi Lan bị điều xuống.
Đỗ Vĩ Minh nhận thấy được điều gì, xoay người nhìn về phía xe lừa, phát hiện cháu gái đang rơi lệ, muốn tiến lên lại dừng lại, tiếp theo là một tràng ho khan dữ dội.
TBC
Đỗ Chi Lan muốn tiến lên lại bị Triệu Tuế Tuế ngăn lại.
"Cậu cũng muốn ở chuồng bò?" Triệu Tuế Tuế chỉ nói một câu, tiếp theo liền nhảy xuống xe lừa cởi dây thừng cho lừa.
Đỗ Chi Lan biết mình không thể hành động thiếu suy nghĩ, chỗ tối nói không chừng có người đang theo dõi, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn Triệu Tuế Tuế chăm sóc lừa, bên tai là tiếng ho khan của ông nội, nghĩ đến t.h.u.ố.c trong túi, cô đi lên trước giúp Triệu Tuế Tuế cho lừa ăn,"Đây là cỏ gì vậy?"
Triệu Tuế Tuế trợn mắt nhìn đối phương,"Thân ngô đấy, cậu không nhận ra à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hóa ra là thân ngô, đổi màu một cái là không nhận ra ngay được." Đương nhiên Đỗ Chi Lan biết cỏ khô trong tay là thân ngô, cô bèn tùy tiện tìm một đề tài: "Chỉ ăn cỏ thôi không được, có cần uống chút nước không?"
Triệu Tuế Tuế nghe Đỗ Chi Lan nói chuyện có chút ngượng ngùng, bèn chiều theo ý cô: "Vậy cậu cho nó uống đi, mình đi lấy nước."
Liêu Thủy Thủy đi ngang qua chuồng bò nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang lấy nước, nói cho cô biết việc nặng nhọc trong chuồng bò đều do 3 người bị đấu tố phụ trách,"Tuế Tuế, sao em còn tự mình chăm sóc lừa, những việc nặng nhọc này để mấy người kia làm là được rồi."
"Em biết rồi, chị dâu." Lúc này Triệu Tuế Tuế mới nhớ tới, người bị đưa xuống chuồng bò phải làm những việc nặng nhọc nhất, công điểm chỉ được chia một nửa, cũng không được chia lương thực.
"Đỗ Chi Lan, chúng ta đi thôi." Triệu Tuế Tuế đặt thùng nước xuống, gọi Đỗ Chi Lan rời đi.
"Tới ngay đây." Đỗ Chi Lan cất t.h.u.ố.c đi, đi theo sau Triệu Tuế Tuế.
Dọc đường hai người không nói gì, mãi cho đến khi đến điểm thanh niên xung phong mới tách ra.
Triệu Tuế Tuế nhìn Đỗ Chi Lan đang lơ đãng, nhắc nhở,"Mình còn ở đội Phú Hưng 12 ngày nữa, sau đó sẽ về huyện Hà, trong thời gian này cậu có vấn đề gì cứ tìm mình."
Thời buổi này, người bị đấu tố, sau khi minh oan cơ bản đều sẽ được khôi phục danh dự, để lại một mối quan hệ tốt cũng không tệ, tuy rằng không chắc sẽ dùng đến.
Chỉ riêng việc ông của Đỗ Chi Lan từng là sỹ quan chỉ huy đ.á.n.h giặc, Triệu Tuế Tuế vẫn có thể giúp đỡ trong khả năng của mình.
"Cảm ơn cậu." Đỗ Chi Lan cảm kích nhìn Triệu Tuế Tuế, sau khi nhà cô nhận được tin ông nội bệnh nặng đã bàn bạc, quyết định để một người tới âm thầm chăm sóc ông, anh trai đã đi bộ đội không tính đến, chị gái tính tình nhu nhược dễ bị bắt nạt, bản thân cô là người thích hợp nhất.
"Không có gì." Triệu Tuế Tuế xua tay, thong thả đi về nhà.
Đỗ Chi Lan nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đi xa, mím môi quay người đi đến điểm thanh niên xung phong.
"Đỗ Chi Lan, hành lý của cậu đây." Tiền Trí Tinh chỉ vào một góc nhà, anh là con trai không tiện vào phòng con gái, hai người có mục đích giống nhau bây giờ là đồng minh.
"Cảm ơn." Đỗ Chi Lan hít sâu một hơi, bắt đầu sắp xếp hành lý.
Triệu Tuế Tuế vốn muốn về nhà luôn, đi được nửa đường nghe thấy tiếng harmonica, có thứ này thường là thanh niên xung phong, hiện tại là thời gian lao động, ai lại rảnh rỗi như vậy?
Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng phát ra tiếng harmonica, nếu cô nhớ không nhầm, chỗ này vốn là đất hoang, bây giờ trồng một ruộng ngô.
"Hay không?"
"Hay, anh biết nhiều bài hát thật đấy."
"Vậy anh thổi cho em nghe một bài nữa."
Triệu Tuế Tuế có chút ngại ngùng, thì ra là một đôi tình nhân đang hẹn hò, định bỏ đi thì có người nhảy ra hét lớn.
"Hay lắm, cô là loại đàn bà trơ trẽn, đã có chồng sắp cưới còn ve vãn đàn ông khác, mọi người mau đến xem này, có người ngoại tình đây."
"Dư Tri Ngư, cậu nói bậy bạ gì đấy?" Triệu Giai Ninh bị Dư Tri Ngư đột nhiên xuất hiện dọa sợ, đứng phắt dậy muốn bịt miệng cô ta lại.
"Tôi nói linh tinh cái gì, ban ngày ban mặt, hai người hú hí với nhau, tưởng tôi mù à?" Dư Tri Ngư ghét cay ghét đắng chị dâu tương lai này, cô ta nhận được tin của Triệu Thiến bèn tới đây bắt gian.
Triệu Tuế Tuế nghe thấy tên Dư Tri Ngư, lập tức thấy hứng thú, bèn nấp trong ruộng ngô xem náo nhiệt.