Triệu Vi Vi đương nhiên biết, cha cô đã nói với cô,"Tôi vẫn muốn hỏi một chút."
Triệu Tuế Tuế vừa vặn không có việc gì làm, đồng ý chờ 4 giờ sẽ cùng Triệu Vi Vi đi bưu điện gọi điện thoại.
Kết quả có thể tưởng tượng được, công việc đã không còn.
"Cảm ơn chú Cố, tạm biệt." Triệu Tuế Tuế canh đúng lúc 58 giây thì cúp điện thoại.
"9 hào." Nhân viên trực tổng đài nhìn thời gian gọi điện thoại, bây giờ người ta gọi điện thoại đều canh giờ, cô cũng đã quen, sau khi kiểm tra thời gian chắc chắn không vượt quá mới bắt đầu viết giấy báo.
Triệu Vi Vi lấy tiền lẻ trong túi đưa cho nhân viên trực tổng đài, 9 hào mua một sự tuyệt vọng.
TBC
Triệu Tuế Tuế vốn muốn đi trước, nhưng nghĩ lại vẫn nên chờ Triệu Vi Vi cùng đi.
Trên đường trở về, Triệu Vi Vi vẫn không chịu ngẩng đầu, cứ cúi đầu đi về phía đại đội Phúc Hưng.
"Tuế Tuế, cậu nói khi nào thi đại học mới được khôi phục?" Triệu Vi Vi nghĩ đến sau này chỉ có thể dựa vào hai tay làm ruộng kiếm cơm thì không cam lòng, công việc thời vụ tốt như vậy, trong nhà cũng đã chuẩn bị tiền để mua suất chuyển thành công nhân chính thức, hiện tại công việc đó nói không có là không có, cô rất hối hận vì đã không nghe theo lời giới thiệu của bác ba.
Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Vi Vi, không ngờ cô lại cố chấp với việc học đại học như vậy: "Chuyện thi đại học thì tôi không biết, hiện tại hình như đang thí điểm chương trình công nhân - nông dân - binh sĩ, phỏng chừng sau này sẽ có càng nhiều người được đề cử vào đại học."
Đất nước muốn phát triển, không thể thiếu nhân tài, kỳ thật cho đến khi chính thức khôi phục thi đại học cũng từng tổ chức kỳ thi tuyển sinh đại học, chỉ cần tham gia kỳ thi là có thể vào đại học, không chỉ thi viết còn có phỏng vấn, sau đó bởi vì nhiều nguyên nhân chỉ tổ chức một lần, việc khôi phục thi đại học thất bại.
"Đại đội mình có suất không?" Triệu Vi Vi vẫn luôn chú ý đến chuyện đại học, cô cũng từng nghe nói qua có thể được tiến cử vào đại học.
"Chắc là có, nhưng mà có lẽ không nhiều, phỏng chừng một đội sản xuất có một suất, chị có thể giống như anh Trụ tham gia quân ngũ một năm sau đó thi vào trường quân đội." Triệu Tuế Tuế nói hai con đường hiện tại cho Triệu Vi Vi nghe, cá nhân cô thiên về việc thi vào trường quân đội.
"Vậy cậu thấy cái nào dễ hơn?" Triệu Vi Vi có vẻ mờ mịt.
"Tôi cũng không rõ lắm, cá nhân tôi thiên về học trường quân đội, đây là ý kiến cá nhân của tôi, chị có thể không cần để ý, dù sao tham gia quân ngũ rất vất vả." Triệu Tuế Tuế không nói thẳng ra, dù sao đi lính quả thật vất vả, hơn nữa chưa chắc đã thi đậu, dù sao cả ngày huấn luyện mệt mỏi, thời gian đọc sách ôn tập cũng ít.
"Nếu đại đội chúng ta chỉ có một suất, vậy cũng sẽ có rất nhiều người cạnh tranh nhỉ?" Triệu Vi Vi dùng ngữ khí khẳng định.
"Đó là điều chắc chắn, người được tiến cử không nhất định phải là người có thành tích tốt nhất, phải xem xét mọi mặt, đương nhiên, nếu đội trưởng hoặc công xã có sắp xếp khác thì tôi không biết." Triệu Tuế Tuế thấy Đỗ Chi Lan đang đợi mình ở đầu đội, nói xong liền chạy tới.
Công nhân - nông dân - binh sĩ cạnh tranh rất lớn, phải xem xét nhân phẩm, lý lịch và mối quan hệ, còn thi vào trường quân đội dựa vào bản lĩnh của bản thân.
"Nhanh lên nhanh lên, khu thanh niên trí thức lại náo loạn rồi." Đỗ Chi Lan không đợi Triệu Tuế Tuế đứng vững đã kéo cô chạy về phía khu thanh niên trí thức.
Triệu Tuế Tuế nhìn Đỗ Chi Lan hưng phấn, lại thấy bóng dáng của Chu Thiến Thiến trên người cô ấy,"Khu thanh niên trí thức làm sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không phải là chuyện của Lý Thế Toàn và Triệu Giai Ninh sao, bác gái Lưu muốn Lý Thế Toàn phải đăng ký kết hôn với Triệu Giai Ninh trước, nếu không sẽ không cho Lý Thế Toàn trở về thành phố." Đỗ Chi Lan vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đến khu thanh niên trí thức.
Nghe Lưu Lê Hoa nửa ép buộc nửa uy hiếp, Triệu Tuế Tuế cảm thấy Triệu Giai Ninh rất may mắn, có một người mẹ lo lắng cho cô ta như vậy.
"Bác gái, cháu và Giai Ninh đang yêu đương, không có kết hôn nhanh như vậy." Hiện tại Lý Thế Toàn vô cùng hối hận, sớm biết đã không ham chút lợi lộc từ Triệu Giai Ninh.
"Cái gì? Yêu đương mà không kết hôn, cậu coi Giai Ninh nhà tôi là gì? Chủ tịch nói rồi yêu đương không phải vì mục đích kết hôn đều là trò đùa cợt, cậu dám đùa cợt Giai Ninh, cẩn thận tôi đến công xã tố cáo cậu!" Lưu Lê Hoa nghe ra Lý Thế Toàn đang thoái thác, trong lòng bắt đầu hối hận, cảm thấy nên nghe lời chồng, đợi Lý Thế Toàn rời đi hai năm rồi tìm một công xã nào đó gả con gái đi, với tình hình hiện tại của Lý Thế Toàn, con gái có gả cho hắn cũng không có ngày nào sung sướng.
"Tôi... Tôi chỉ là hiện tại không muốn kết hôn, tôi ngay cả bản thân cũng không nuôi nổi thì lấy gì kết hôn?" Lý Thế Toàn thật sự lo lắng Lưu Lê Hoa sẽ đi tố cáo hắn, đến lúc đó hồ sơ của hắn bị ghi chú gì đó thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tìm việc làm.
"Ngay cả bản thân cũng không nuôi nổi, cậu lấy gì để yêu đương?" Long Diễm Phi chế nhạo.
Mọi người ở khu thanh niên trí thức đều biết Triệu Giai Ninh ngày nào cũng lấy đồ ăn ngon đến cho Lý Thế Toàn, Long Diễm Phi nhìn thấy chỉ cảm thấy Lý Thế Toàn là một tên lừa đảo tham ăn háo sắc.
Triệu Tuế Tuế nhìn sang Long Diễm Phi, cảm thấy lời cô ta nói rất có lý, hảo cảm tăng thêm một chút.
"Chẳng lẽ tôi không cố gắng sao? Đợi tôi nuôi nổi Giai Ninh, tôi nhất định sẽ đến nhà hỏi cưới rước Giai Ninh về." Lý Thế Toàn nhanh trí bịa đại một lý do, nói tóm lại là hiện tại không thể kết hôn là vì không có tiền không có nhà, chờ sau khi hắn trở về thành phố thì trời cao đất xa, hắn không tin Triệu Giai Ninh và người nhà có thể tìm được hắn.
Lúc này ánh mắt mọi người nhìn Lý Thế Toàn đã hòa hoãn hơn rất nhiều, thì ra Lý Thế Toàn không vội kết hôn là muốn sau khi sự nghiệp thành công mang đến cho Triệu Giai Ninh cuộc sống tốt hơn rồi mới đến nhà hỏi cưới.
Triệu Tuế Tuế nhìn "miếng bánh lớn" mà Lý Thế Toàn vẽ ra, Lưu Lê Hoa do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn bị thuyết phục. Lại có thêm một cô gái bị tra nam lừa gạt, Triệu Giai Ninh không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng.
Thời đại này có rất nhiều nam nữ thanh niên nông thôn bị thanh niên trí thức từ thành phố lừa tình lừa tiền, nhất là sau khi khôi phục thi đại học, có rất nhiều thanh niên trí thức ruồng bỏ vợ con.
Triệu Giai Ninh thấy mẹ có vẻ đã mềm lòng, vội vàng nói: "Mẹ yên tâm, Thế Toàn sẽ không phụ lòng con."
Đỗ Chi Lan nghe vậy thì làm động tác buồn nôn: "Triệu Giai Ninh bị Lý Thế Toàn dỗ dành cho mê mệt rồi, lỡ như Lý Thế Toàn trở về thành phố rồi không thực hiện lời hứa thì làm sao bây giờ?"
"Người ta muốn tin thì có cách nào đâu." Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ nói, cô cũng không muốn nói gì với Triệu Giai Ninh, dù sao quan hệ của hai người cũng không tốt, nói không chừng Triệu Giai Ninh sẽ cho rằng cô đang phá hoại tình cảm của họ, nói cho cùng thì hiện tại Triệu Giai Ninh chính là đang yêu đương mù quáng.
Lưu Lê Hoa do dự một lúc rồi đồng ý, mọi người thấy không còn gì để xem nữa thì giải tán.
"Vậy là xong?" Đỗ Chi Lan nhìn bóng lưng Lưu Lê Hoa rời đi, bà ta dễ bị lừa như vậy sao? Lần trước ở ruộng ngô bà ta còn bịa đặt, nói xấu người khác, cô vẫn còn nhớ rõ.
"Có lẽ là Lý Thế Toàn... hứa hẹn quá chân thành." Triệu Tuế Tuế muốn nói Lý Thế Toàn rất biết cách vẽ "miếng bánh lớn", nhưng mà thời đại này không có cách nói này, vì vậy đổi cách nói khác.
Dù sao thì vạch trần tra nam là trách nhiệm của mọi người, Triệu Tuế Tuế nhớ không nhầm thì quê quán của Lý Thế Toàn ở Quảng Thành, anh trai của Triệu Giai Ninh là Triệu Gia Hưng đang học đại học ở Học viện Y Quảng Thành, cô muốn đào một cái hố cho Lý Thế Toàn.