Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 680



"Cậu tìm tôi?" Triệu Gia Hưng nhìn Triệu Tuế Tuế, do dự hỏi.

"Cậu thấy Lý Thế Toàn có đáng tin không?" Triệu Tuế Tuế hỏi thẳng.

Triệu Gia Hưng trầm mặc một lúc lâu, em gái hắn hoàn toàn không nghe lời khuyên can của cha mẹ, một lòng muốn ở bên cạnh Lý Thế Toàn, trước kia còn có bà nội kiềm chế được em gái, bây giờ cha mẹ nói đến gãy lưỡi cũng vô dụng, mẹ hắn lại chiều theo em gái, hắn cũng không còn cách nào khác, người ta phải tự mình nếm trải thất bại thì mới trưởng thành,"Không đáng tin."

"Hình như quê quán của Lý Thế Toàn ở cùng một chỗ với trường học của cậu, hơn nữa công xã Hồng Kỳ bên kia có thanh niên trí thức vì muốn trở về thành phố nên đã bỏ trốn vào ban đêm, địa chỉ để lại cũng là giả." Triệu Tuế Tuế nói xong liền rời đi, còn lại thì phải xem Triệu Gia Hưng làm thế nào.

Triệu Tuế Tuế vừa mới nhớ ra lần trước lúc đi dạo qua ruộng ngô vào buổi tối, cô từng nghe thấy tiếng của Lý Thế Toàn và Triệu Giai Ninh, đoán chừng hai người đã phát sinh quan hệ, ruộng ngô, ruộng cao lương và rừng cây nhỏ là những nơi hẹn hò thường thấy nhất thời đại này.

Sau khi đào hố cho Lý Thế Toàn xong, Triệu Tuế Tuế đi dạo về phía bờ sông, trời quá nóng, cô muốn ngâm chân ở bờ sông cho mát.

Đáng tiếc, ông trời không muốn để Triệu Tuế Tuế được yên tĩnh ngâm chân.

Đỗ Chi Lan đang định đi giặt quần áo thì bất ngờ bị người ta đẩy xuống sông.

Trẻ con ở khu nhà thuộc Bộ đội Tung Sơn đều biết bơi, đây là yêu cầu bắt buộc, do đích thân Thủ trưởng Lưu đặt ra.

Trẻ con mới đến khu nhà đều phải biết bơi, nếu không cha của đứa bé sẽ bị bắt buộc nghỉ phép để dạy con bơi.

Đỗ Chi Lan vùng vẫy dưới nước một lúc rồi nổi lên mặt nước, tức giận nhìn người đẩy mình xuống: "Cô bị bệnh à!"

"Hừ, đây là bài học cho cô." Hầu Lệ Quyên đứng trên bờ, không hề hoảng hốt, thấy Đỗ Chi Lan sắp lên bờ thì lại đẩy xuống.

Lúc Triệu Tuế Tuế đến gần mới phát hiện, Hầu Lệ Quyên liên tục ngăn cản không cho Đỗ Chi Lan lên bờ, chẳng lẽ cô ta thật sự muốn g.i.ế.c người diệt khẩu? Xung quanh có rất nhiều phụ nữ đang giặt quần áo.

"Hầu trí thức, sao cô có thể như vậy? Nếu thanh niên trí thức Đỗ xảy ra chuyện gì thì cô chính là kẻ g.i.ế.c người."

"Đúng vậy, có chuyện gì thì nói rõ ràng, đều là thanh niên trí thức với nhau, có chuyện gì mà phải làm lớn chuyện như vậy?" Hồ Đông Lan vừa khuyên nhủ vừa hóng hớt.

Từ khi có thanh niên trí thức đến đại đội Phúc Hưng, chủ đề bàn tán dưới gốc cây đa đều là về khu thanh niên trí thức, đám thanh niên này thật sự rất biết cách náo nhiệt.

Triệu Tuế Tuế bước đến, túm lấy tay Hầu Lệ Quyên,"Cô làm vậy là cố ý gây thương tích, Đỗ Chi Lan là quân thuộc, cha cô ấy là đoàn trưởng, cô chắc chắn muốn gây thương tích cho quân thuộc sao?"

"Được, vậy thì đến đồn công an báo án, tôi tố cáo Đỗ Chi Lan ăn trộm đồng hồ của tôi." Hầu Lệ Quyên biết Triệu Tuế Tuế và cha của Đỗ Chi Lan cùng làm lính ở một nơi, nhưng mà cô ta có người ở khu thanh niên trí thức làm chứng, không sợ chút nào.

TBC

"Bất kể Đỗ Chi Lan có ăn trộm hay không, nhưng hiện tại cô đang cố ý gây thương tích." Triệu Tuế Tuế buông tay Hầu Lệ Quyên ra, lấy quần áo bẩn của Đỗ Chi Lan khoác lên người cô ấy, may mà ở đây đều là phụ nữ.

Đỗ Chi Lan hất tay Triệu Tuế Tuế ra, xông lên đẩy Hầu Lệ Quyên xuống sông,"Con khốn nạn nhà cô, đừng tưởng tôi là mèo bệnh! Cái thứ đồng hồ rách nát của cô tôi còn chướng mắt!"

Triệu Tuế Tuế muốn vỗ tay cho Đỗ Chi Lan, nhưng liếc mắt thấy Hầu Lệ Quyên vùng vẫy dưới nước, hình như không biết bơi, bèn nhắc nhở: "Chi Lan, hình như Hầu trí thức không biết bơi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không c.h.ế.t được đâu, cô ta đẩy tôi những năm lần, mọi người phải làm chứng cho tôi." Đỗ Chi Lan nhìn Hầu Lệ Quyên đang vùng vẫy dưới nước, cười lạnh nói.

"Hay là... Vớt cô ta lên đi." Triệu Tuế Tuế thấy ven đường có một cây gậy gỗ, cô kéo đến, đưa xuống nước cho Hầu Lệ Quyên nắm lấy.

Hầu Lệ Quyên uống rất nhiều nước, phải nhờ có cây gậy gỗ mới có thể nổi lên, vừa ho khan vừa trừng mắt nhìn Đỗ Chi Lan.

"Tôi đi thay quần áo đây." Đỗ Chi Lan không thèm nhìn Hầu Lệ Quyên, cô cầm lấy thau nhôm rơi trên đất, có chút thất vọng vì thau nhôm không bị móp, đường ở đại đội Phúc Hưng toàn là đường đất, thau nhôm không bị móp, nếu không cô nhất định phải bắt Hầu Lệ Quyên đền.

"Thanh niên trí thức Đỗ cứ đi như vậy sao?" Hồ Đông Lan nhìn bóng lưng Đỗ Chi Lan, ngơ ngác.

"Chứ muốn thế nào? Vừa rồi tôi thấy rất rõ ràng, thanh niên trí thức Đỗ muốn lên bờ mấy lần đều bị thanh niên trí thức Hầu đẩy xuống, thanh niên trí thức Đỗ chỉ đẩy có một lần đã là tốt lắm rồi, nhưng mà chuyện ăn trộm đồng hồ là sao?" Dương Thúy Hoa hóng hớt, bây giờ đang là lúc nông nhàn, ngày nào bà ta cũng phải đến gốc cây đa nói chuyện phiếm, chuyện này nhất định phải nghe cho rõ ràng, nếu không tối nay lấy gì ra để nói?

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong đại đội Phúc Hưng đều không thể qua mắt Dương Thúy Hoa, bà ta thích nhất là được mọi người vây quanh nghe mình kể chuyện.

"Đi thôi, đưa Hầu trí thức về." Hồ Đông Lan đỡ Hầu Lệ Quyên vừa mới lên bờ, đưa về khu thanh niên trí thức.

Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút rồi cũng đi theo, tính cách của Đỗ Chi Lan như vậy chắc chắn sẽ không chịu thiệt, cô chỉ đi xem náo nhiệt thôi.

Đi được nửa đường thì gặp Đỗ Chi Lan dẫn đội trưởng đến, hơn nữa còn làm ra vẻ đáng thương.

"Đội trưởng, đội trưởng phải làm chủ cho tôi! Đỗ Chi Lan ăn trộm đồng hồ của tôi bị tôi bắt được, cô ta không những không xin lỗi, mà còn..." Hầu Lệ Quyên thấy đội trưởng như thấy cứu tinh, vội vàng kể lại chuyện tìm thấy đồng hồ bị mất dưới gối của Đỗ Chi Lan.

"Sau đó cô ghi hận thanh niên trí thức Đỗ không xin lỗi, đẩy cô ấy xuống sông những năm lần?" Đội trưởng nghe Đỗ Chi Lan kể lại mọi chuyện, ông ta chắp tay sau lưng, nhìn Hầu Lệ Quyên, thanh niên trí thức mà xảy ra chuyện ở đại đội Phúc Hưng thì đội sản xuất của họ đừng mong được khen thưởng.

"Tôi... Tôi chỉ là nhất thời tức giận." Hầu Lệ Quyên nhỏ giọng nói.

"Tôi cũng có một cái đồng hồ, còn đắt hơn của cô, hơn nữa tôi ăn trộm đồng hồ của cô rồi để dưới gối cho cô tìm sao? Người có chút đầu óc cũng sẽ không giấu tang vật ở chỗ dễ tìm như vậy." Đỗ Chi Lan cười lạnh nhìn Hầu Lệ Quyên, vừa nói vừa mắng cô ta ngu ngốc.

Mọi người nghe vậy cũng không nói gì, đúng là tên trộm sẽ không giấu đồ vật ở nơi dễ tìm như vậy.

Bởi vì lúc thức dậy sẽ gấp chăn màn, dọn dẹp giường chiếu, không ai lại đi giấu đồ ở đó.

"Tìm thấy đồ ở dưới gối của cô, không phải cô thì là ai?" Hầu Lệ Quyên vẫn khăng khăng đồng hồ là do Đỗ Chi Lan ăn trộm, cô ta đã sớm nhìn Đỗ Chi Lan không vừa mắt, nghe nói một thời gian nữa Đỗ Chi Lan sẽ được phân đất xây nhà, còn cô ta vẫn phải chen chúc trên một cái giường đất với bốn người, dựa vào cái gì chứ?

Mọi người nghe vậy cũng không nói gì, nhưng mà tên trộm sẽ không giấu đồ vật ở nơi dễ tìm như vậy.

Bởi vì lúc thức dậy sẽ gấp chăn màn, dọn dẹp giường chiếu, không ai lại đi giấu đồ ở đó.

"Tôi có ăn trộm đồ hay không còn chưa rõ, nhưng mọi người đều thấy cô đẩy tôi xuống sông, bây giờ tôi muốn tố cáo cô tội cố ý g.i.ế.c người." Đỗ Chi Lan không muốn nói nhảm với cô ta nữa, lãng phí thời gian, còn không bằng tranh thủ viết bản thảo kiếm tiền.