Chuyện Triệu Tuế Tuế kiếm thêm bằng cách dịch sách cho nhà xuất bản, Đỗ Chi Lan biết, tuy rằng trong nhà có gửi tiền đến, nhưng cô cũng muốn thử viết tiểu thuyết gửi bản thảo kiếm tiền, dù sao mỗi ngày làm 4 công điểm, sau khi công việc lao động cắt cỏ cho lợn và bò xong, cô còn có thời gian rảnh rỗi nửa ngày.
Trước kia Đỗ Chi Lan thích đọc tiểu thuyết nước ngoài, lúc còn là sinh viên viết văn cũng được điểm tối đa, nhưng tôi học hành mười năm cũng chỉ có viết văn là được, cho nên nhìn thấy Triệu Tuế Tuế dịch bản thảo cho nhà xuất bản, cô cũng muốn thử một lần, nhỡ đâu thành công thì sao.
"Phát hiện đồ dưới gối của cô, nói không chừng cô còn chưa nghĩ ra giấu ở đâu thì tôi đã bắt được rồi." Hầu Ngọc Quyên cũng biết vừa rồi mình đẩy Đỗ Chi Lan xuống nước quá xúc động, tiếp tục gán tội danh ăn trộm lên đầu Đỗ Chi Lan.
"Mỗi ngày đều chi li tính toán từng chút một khi ăn uống, đồng hồ của cậu lấy đâu ra?" Đỗ Chi Lan trực tiếp nói ra tình cảnh túng quẫn của Hầu Ngọc Quyên.
Thanh niên trí thức bọn họ xuống nông thôn, năm đầu tiên là dễ chịu nhất, công xã trợ cấp lương thực và tiền, cho dù không làm việc năm đầu tiên cũng có thể sống sót.
Trong số đó có một trường hợp đặc biệt là Hầu Ngọc Quyên, phần lớn thanh niên trí thức đều lấy 6 điểm công để đạt tiêu chuẩn, chỉ có một mình Hầu Ngọc Quyên không phải 8 điểm công thì cũng là 10 điểm công, nghe thanh niên trí thức đến vào tháng 2 nói là muốn gửi tiền gửi lương thực về nhà.
Gia cảnh khó khăn mà lại có một chiếc đồng hồ đeo tay, mọi người đều cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không ai hỏi nhiều.
Lời Đỗ Chi Lan nói ám chỉ đồng hồ của Hầu Ngọc Quyên không phải của mình.
"Nói bậy, đồng hồ đương nhiên là của tôi." Hầu Ngọc Quyên tức giận nói.
"Vậy cậu nói xem tôi có động cơ gì trộm đồng hồ của cậu, tôi nghèo đến điên rồi hay sao." Đỗ Chi Lan đ.á.n.h giá quần áo của Hầu Ngọc Quyên, có hai miếng vá, sau đó vỗ vỗ quần áo của mình.
Mọi người thấy động tác của Đỗ Chi Lan cũng hiểu ý của cô, cộng thêm Đỗ Chi Lan có cha là đoàn trưởng, nói không chừng lúc nào đó sẽ được điều về thành phố.
"Đừng ồn ào nữa, nói chuyện đồng hồ trước." Đại đội trưởng thấy Đỗ Chi Lan và Hầu Ngọc Quyên từ cãi nhau đến muốn động thủ, lập tức lên tiếng ngăn lại.
Hôm nay Trương Minh Sảng xin nghỉ đi huyện, chuyện của thanh niên trí thức chỉ có thể để đại đội trưởng hòa giải.
Đỗ Chi Lan và Hầu Ngọc Quyên vẫn nể mặt đại đội trưởng, đều bỏ tay xuống.
Triệu Tuế Tuế đi đến đứng phía sau Đỗ Chi Lan, xem đại đội trưởng xử lý như thế nào, theo lý mà nói, bây giờ nên đi mời công an của đồn công an xã đến thì tốt hơn, nhưng nguyên nhân đại đội trưởng không đi tìm người phỏng chừng có liên quan đến danh hiệu đại đội sản xuất tiên tiến.
"Hầu trí thức, đồng hồ của cô bị mất lúc nào vậy?" Đại đội trưởng suy nghĩ một chút, dựa theo trình tự trước đây phái người đến đại đội Phú Hưng để tìm kẻ trộm mà bắt đầu hỏi.
TBC
"Lúc đi làm, hôm nay phải đi bón phân, lúc ra khỏi cửa tôi có để đồng hồ trong ký túc xá, giữa chừng quay lại thì phát hiện đồng hồ không thấy đâu, lúc lục tìm trong ký túc xá thì phát hiện đồng hồ của tôi dưới gối của Đỗ Chi Lan." Hầu Ngọc Quyên cảm thấy chột dạ nên mới nói dối là muốn đi nhà vệ sinh nên quay về điểm thanh niên trí thức, trên người cô ta chỉ có mỗi chiếc đồng hồ là đáng giá.
"Đỗ trí thức, khoảng thời gian này cô ở đâu?" Đại đội trưởng nhìn về phía Đỗ Chi Lan, nếu ông nhớ không lầm, Đỗ Chi Lan đã sớm đến đội sản xuất để lấy liềm đi cắt cỏ cho lợn, ra khỏi cửa sớm hơn Hầu Ngọc Quyên mới đúng.
"Tôi ra ngoài cắt cỏ lợn sớm hơn Hầu Ngọc Quyên, giữa chừng còn quay về điểm thanh niên trí thức xem náo nhiệt, nhưng tôi không vào ký túc xá, sau khi xem xong thì tiếp tục đi cắt cỏ, hoàn thành số lượng buổi sáng thì trở về ký túc xá, vừa vào cửa đã bị Hầu Ngọc Quyên vu oan trộm đồ." Đỗ Chi Lan nói ra toàn bộ hành động của mình vào buổi sáng.
"Tôi có thể làm chứng cho Đỗ trí thức không vào trong." Triệu Ngũ Ny đứng ra làm chứng, sáng nay Lưu Lê Hoa ép hôn thanh niên trí thức bên trong rất đông người, cô và Đỗ Chi Lan không chen vào được, sau khi xem xong thì hai người tiếp tục đi cắt cỏ cho lợn.
"Đỗ trí thức có người làm chứng, Hầu trí thức, cô còn gì muốn nói không?" Đại đội trưởng quay đầu nhìn về phía Hầu Ngọc Quyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhưng... Nhưng đồng hồ của tôi được tìm thấy dưới gối của cô ấy." Trong lòng Hầu Ngọc Quyên đã biết Đỗ Chi Lan bị oan uổng, nhưng cô ta vẫn muốn bắt lấy một cái cớ nào đó.
"Từ lúc đồng hồ của cậu bị mất đến lúc tìm thấy, tôi đều không có mặt ở đó, tại sao tìm thấy dưới gối của tôi lại là tôi trộm, ký túc xá đâu phải của riêng mình tôi, bất kỳ ai cũng có thể nhét đồng hồ vào dưới gối của tôi." Đỗ Chi Lan trợn mắt nhìn Hầu Ngọc Quyên, nói tiếp: "Cậu đẩy tôi xuống sông 5 lần, chuyện này tính sao đây?"
"Cậu cũng đẩy tôi!" Hầu Ngọc Quyên bất ngờ hắt hơi một cái, bây giờ cô ta muốn quay về thay quần áo kẻo bị cảm lạnh.
"Tôi chỉ đẩy cậu có 1 lần, còn 4 lần nữa cậu định bồi thường thế nào, nếu cậu không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng thì tôi sẽ báo công an để đòi lại công bằng." Đỗ Chi Lan không hề nhượng bộ, theo như lời Triệu Tuế Tuế nói, hình tượng "quả ớt nhỏ" có thể giúp cô sống tốt hơn một chút ở đại đội Phú Hưng.
"Cậu biết bơi, tôi suýt c.h.ế.t đuối, như vậy mà không thể coi như huề sao?" Hầu Ngọc Quyên nhìn Đỗ Chi Lan với vẻ oán trách.
Triệu Tuế Tuế không bỏ lỡ tia oán hận và ghen tị chợt lóe lên trong mắt Hầu Ngọc Quyên, cô gái này không phải là người dễ đối phó.
"Tôi mặc kệ, cậu đẩy tôi trước, còn vừa rồi là do cậu tự chuốc lấy." Đỗ Chi Lan phớt lờ ánh mắt của Hầu Ngọc Quyên, kỳ thực chuyện này mà báo công an thì cũng chỉ là xin lỗi cho xong chuyện, cho nên ngay từ đầu cô đã chọn cách trả thù ngay lập tức, nếu không thì sự việc sẽ khác.
Cuối cùng, Hầu Ngọc Quyên phải bồi thường cho Đỗ Chi Lan 50 công điểm mới dàn xếp xong chuyện này, một công điểm của đại đội Phú Hưng năm ngoái trị giá 4 hào, một lao động chính trong một ngày được 4 hào, 50 công điểm chính là 2 tệ.
"Hừ, không có tiền thì có người siêng làm việc." Đỗ Chi Lan nhìn bóng lưng của Hầu Ngọc Quyên, chuyện xây nhà vẫn phải nhanh chóng thực hiện mới được.
Triệu Tuế Tuế nghe Đỗ Chi Lan nói cũng đồng tình, phần lớn những người không có tiền đều thích so đo với người khác, bởi vì họ không thay đổi được hoàn cảnh bên ngoài nên chỉ có thể so đo với chính người thân của mình,"Hầu Ngọc Quyên là thanh niên trí thức lâu năm, chắc chắn sẽ lôi kéo các cô gái khác trong ký túc xá cô lập cậu."
Điểm thanh niên trí thức có 5 nữ, Long Diễm Phi đi cùng Đỗ Chi Lan đã sớm đắc tội với tất cả thanh niên trí thức cũ, bây giờ đang bị cô lập, người tiếp theo bị cô lập rất có thể là Đỗ Chi Lan.
"Tôi không muốn kết bạn với họ, ngược lại, Triệu Ngũ Ny đi cắt cỏ cùng tôi rất tốt, đám con gái ở điểm thanh niên trí thức ai cũng muốn lợi dụng tôi, không phải tôi bị họ cô lập mà là tôi muốn cô lập họ." Đỗ Chi Lan khoanh tay đi về phía chuồng bò, xem thử chỗ đất của cô.
Đi được một lúc, Đỗ Chi Lan phát hiện Triệu Tuế Tuế không đi theo mình, bèn quay người lại kéo cô: "Cậu không muốn đi xem chỗ đất của tôi sao?"
"Không muốn, có gì đẹp đâu mà xem." Bây giờ Triệu Tuế Tuế muốn đi đến hầm nước lấy một khối đá, buổi trưa cô muốn ăn mì lạnh.
"Đi mà, tôi muốn cho cậu xem." Đỗ Chi Lan kéo tay Triệu Tuế Tuế, nửa ép buộc nửa dụ dỗ kéo cô đi về phía chuồng bò.
Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, chuồng bò có 3 người, cô vẫn chưa gặp 2 người còn lại ngoại trừ ông nội của Đỗ Chi Lan, đi xem thử cũng được.
"Chính là chỗ này, bây giờ cộng thêm tôi có tổng cộng 4 người chuẩn bị đến đây xây nhà." Đỗ Chi Lan chỉ vào một khoảng đất trống cách chuồng bò không xa.
"4 người?" Triệu Tuế Tuế nhíu mày, nhiều hơn cô tưởng tượng.
"Là Tiền Trí Tinh khởi xướng, còn có 2 người là thanh niên trí thức lâu năm bên phía nam." Đỗ Chi Lan không biết khi nào mới được trở về thành phố, nhưng xây một căn nhà nhỏ chỉ tốn khoảng 60 tệ, sau khi trở về thì bán lại cho thanh niên trí thức khác hoặc bán cho đại đội Phú Hưng, nhưng đến lúc đó nhất định phải giảm giá mới bán được, căn nhà này ít nhất cô phải ở 1 năm, tính ra thì vẫn rất có lời.
Triệu Tuế Tuế gật đầu, đang định nói gì thì một mùi hôi thối xộc vào mũi.