Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 721



Sáng nay Triệu Tuế Tuế không có tiết học, cô dậy sớm và đến hồ sen để tự học.

Lúc Chu Tuệ Tuệ tìm đến, Triệu Tuế Tuế đang đọc diễn cảm cuốn tiểu thuyết của Thụ tiên sinh mà hôm qua cô vừa dịch xong. Thấy Chu Tuệ Tuệ có vẻ như muốn nói gì đó, Triệu Tuế Tuế dừng lại, nhìn cô ta.

Nghĩ đến chuyện tối qua nghe được ở rừng cây nhỏ, Vương Thủy Hoa cho rằng Chu Tuệ Tuệ đến để tuyên chiến, bèn đi theo, nhìn Chu Tuệ Tuệ.

"Triệu học tỷ, em có chuyện muốn nói với chị." Chu Tuệ Tuệ nhìn xung quanh, muốn tìm một nơi vắng vẻ.

Triệu Tuế Tuế không muốn để ý đến cô ta, chỗ này là chỗ tốt nhất, nhường đi rồi sẽ bị người khác chiếm mất, cô nói: "Ở đây cũng có ai đâu, có chuyện gì thì nói luôn đi."

Chu Tuệ Tuệ hít một hơi thật sâu, nói ra suy nghĩ của mình.

"Hả?" Nghe xong, Triệu Tuế Tuế cảm thấy thật khó hiểu, Chu Tuệ Tuệ vẫn luôn có cách làm mới giới hạn của cô.

"Cậu nghĩ cái quái gì mà đòi Tuế Tuế rút lui để nhường chỗ cho cậu? Sao cậu không đến nhà xuất bản văn hóa nói muốn làm giám đốc đi, như thế muốn dịch cái gì mà chẳng được." Chẳng đợi Triệu Tuế Tuế lên tiếng, Vương Thủy Hoa đã nhảy ra mắng.

"Cơ hội lần này đối với em rất quan trọng. Triệu học tỷ đã có giáo sư Lư bảo đảm có thể vào thẳng Bộ Quốc phòng rồi, sao chị còn muốn tranh giành suất đó với em khi mà tài nguyên của chị đã dư dả rồi?" Chu Tuệ Tuệ nhìn Triệu Tuế Tuế với vẻ mặt phức tạp, vừa ghen tị, vừa bội phục, lại vừa không cam lòng.

"Thứ nhất, không phải tôi nhờ giáo sư Lư đi cửa sau mới vào được Bộ Quốc phòng. Sách tôi dịch mỗi năm đều phải qua kiểm duyệt gắt gao mới được xuất bản. Những cuốn sách đó đều là tâm huyết của tôi, không phải chỉ với hai chữ "bảo đảm" của cậu là có thể phủ nhận nỗ lực của tôi. Thứ hai, việc tôi được chọn trong buổi phỏng vấn lần này là do năng lực của tôi đã được nhà xuất bản Văn hóa công nhận, không phải tôi từ bỏ thì cậu sẽ được chọn. Nếu cậu có ý kiến gì về kết quả thì tự mình đến nhà xuất bản Văn hóa mà nói, nói với tôi cũng vô ích. Cuối cùng, tôi không phải mẹ cậu, không có nghĩa vụ phải đáp ứng mọi yêu cầu của cậu. Tôi cũng không phải người tốt đẹp gì, đừng để tôi phải ra tay." Triệu Tuế Tuế đã cho Chu Tuệ Tuệ vào danh sách đen trong lòng, cô ta thật sự quá tự cao tự đại!

Muốn gì cũng không chịu tự mình cố gắng, chỉ muốn động miệng là có được, loại người này nên nếm trải sự đời một thời gian thì mới biết cách bỏ đi cái suy nghĩ ngớ ngẩn đó.

Ban đầu, Triệu Tuế Tuế còn tưởng Chu Tuệ Tuệ đến để tuyên chiến với mình, không ngờ cô ta lại muốn cô rút lui. Nếu Chu Tuệ Tuệ bất chấp tất cả để tự mình dịch sách, có lẽ cô còn coi trọng cô ta một chút.

"Mình..." Lần đầu tiên bị Triệu Tuế Tuế đốp chát như vậy, Chu Tuệ Tuệ nhất thời không biết nói gì.

Triệu Tuế Tuế còn định nói thêm gì nữa thì có người xen vào.

"Triệu học tỷ, chị mà mặc kệ Chu Tuệ Tuệ thì cô ta sẽ tưởng cả thế giới này là mẹ cô ta, ai cũng phải nhường cô ta đấy."

Người vừa đến là Hồ Mỹ Lệ, bạn cùng lớp với Chu Tuệ Tuệ. Hai người vừa là bạn học, vừa là đối thủ cạnh tranh, được xem là "Ngọa Long Phượng Sầu" của khoa Ngoại ngữ. (Ngọa Long Phượng Sầu: chỉ Gia Cát Lượng và Bàn Thống, 2 nhân vật trong Tam Quốc Diễn Nghĩa)

Từ "Ngọa Long Phượng Sầu" thời xưa và thời nay đều là từ ngữ mang nghĩa tích cực, dùng để chỉ những người tài giỏi. Nhưng về sau, trên mạng xã hội, nó dần mang nghĩa tiêu cực, thường dùng để ví von những người có cách hành xử kỳ quặc và ngu ngốc.

Nghe Hồ Mỹ Lệ nói, Triệu Tuế Tuế thêm thiện cảm với cô bạn này.

"Hồ Mỹ Lệ, sao cậu lại đến đây?" Nhìn thấy đối thủ của mình, Chu Tuệ Tuệ lập tức chuyển sự chú ý sang Hồ Mỹ Lệ.

"Lúc cậu mặt dày mày dạn yêu cầu Triệu học tỷ rút lui để nhường chỗ cho cậu đấy. Không ngờ cậu đối xử với bạn học như vậy còn chưa đủ, lại còn dám nhòm ngó cơ hội của tiền bối. Cậu nói xem mặt cậu dày đến mức nào? Mỗi lần tôi đều không đo được, hay là cậu nói thẳng cho tôi biết đi." Hồ Mỹ Lệ tiếp tục nói móc Chu Tuệ Tuệ. Là bạn học cùng lớp một năm, Hồ Mỹ Lệ đã bị Chu Tuệ Tuệ cướp mất không ít cơ hội. Nhân sự việc lần này của Triệu Tuế Tuế, cô muốn mắng cho Chu Tuệ Tuệ một trận cho hả giận.

Triệu Tuế Tuế nhìn Hồ Mỹ Lệ đứng ra nói thay mình cũng thấy vui vẻ.

Cãi nhau là việc cô ghét nhất, chi bằng dùng thực lực để chứng minh bản thân.

Có lúc Triệu Tuế Tuế cảm thấy dùng vũ lực để giải quyết vấn đề cũng không tệ, nhanh gọn lẹ.

Dần dần, cuộc cãi vã của Chu Tuệ Tuệ và Hồ Mỹ Lệ chuyển từ tiếng Trung sang tiếng Anh rồi đến tiếng Nga. Tuy cãi nhau bằng ba thứ tiếng nhưng nội dung vẫn là c.h.ử.i rủa lẫn nhau. Đúng là phong cách cãi nhau của sinh viên khoa Ngoại ngữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy ngày càng có nhiều người hiếu kỳ bu vào xem, Chu Tuệ Tuệ biết mình cãi không lại bèn chen qua đám đông rồi bỏ đi.

Hồ Mỹ Lệ nhìn theo bóng Chu Tuệ Tuệ rồi thở phào nhẹ nhõm, nói: "Triệu học tỷ, chúng ta kết bạn nhé?"

Triệu Tuế Tuế bị sự thay đổi chủ đề đột ngột của Hồ Mỹ Lệ chọc cười, cô thật sự thích tính cách thẳng thắn này: "Được chứ, rất vui được làm quen, tôi là Triệu Tuế Tuế."

"Chào chị, em là Hồ Mỹ Lệ, sinh viên năm hai khoa Ngoại ngữ ạ." Nhìn thấy Triệu Tuế Tuế giơ tay ra, Hồ Mỹ Lệ vội vàng lau mồ hôi tay rồi nắm lấy tay cô.

TBC

"Triệu học tỷ, em cũng muốn kết bạn với chị."

"Em cũng vậy."

"Em nữa."

"..."

Người vây xem thấy Hồ Mỹ Lệ thành công bắt chuyện với Triệu Tuế Tuế, cũng đi theo.

Triệu Tuế Tuế là ai?

Là sinh viên nổi tiếng nhất khoa ngôn ngữ trường Đại học quân sự Hoa Hạ, là một nhân viên ngoại giao tương lai đầy triển vọng thông thạo tám thứ tiếng. Có thể kết bạn với Triệu Tuế Tuế, biết đâu sẽ có ích cho sự nghiệp sau này.

Nhìn Vương Thủy Hoa là biết, đi theo Triệu Tuế Tuế cùng nhau thực tập ở nhà xuất bản Văn Hoa, đôi khi còn được ghi tên vào bản thảo dịch của giáo sư Lư. Nhưng đó cũng là do Vương Thủy Hoa có năng lực, nếu không có cơ hội tốt đến mấy cũng không nắm bắt được.

Vương Thủy Hoa thấy Triệu Tuế Tuế bị các em khóa dưới vây quanh, chủ động nhường chỗ bên cạnh Triệu Tuế Tuế.

"Xin lỗi." Vương Thủy Hoa vô ý giẫm phải chân một nữ sinh, vội vàng xin lỗi.

"Không sao đâu ạ, em muốn làm bạn với chị."

"Chị cũng vậy, chị là sinh viên năm ba khoa..."

Rất nhanh, bên hồ sen đã hình thành hai vòng vây, Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa trở thành tâm điểm của hai vòng vây.

Nhìn kỹ, trong số những người vây quanh Triệu Tuế Tuế có gần một nửa là sinh viên khoa Tác chiến. Dù sao nữ sinh khoa Ngoại ngữ cũng không nhiều, Triệu Tuế Tuế ngoài ngoại ngữ giỏi, khả năng chiến đấu cũng không thể xem thường.

Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa bị các em khóa dưới nhiệt tình vây quanh, không biết đã bắt tay bao nhiêu lần, mãi đến khi chuông vào học vang lên mới thoát ra được.

"Phù, các em ấy nhiệt tình quá." Cả khuôn mặt Vương Thủy Hoa đỏ bừng, đây là lần đầu tiên cô ở trong trường lâu như vậy mà lại như thế.

"Có thể xem như tấm gương, Hoa Hoa, cậu cũng rất giỏi." Triệu Tuế Tuế hái chiếc lá liễu trên tóc Vương Thủy Hoa xuống.

"Mình biết, nhưng mà, Tuế Tuế, cảm ơn cậu." Vương Thủy Hoa nhìn Triệu Tuế Tuế không chớp mắt, thật ra ban đầu cô không có mục tiêu gì, chỉ là thấy Triệu Tuế Tuế đi theo con đường ngoại giao, luôn cảm thấy đi theo cô ấy nhất định sẽ không sai.

Triệu Tuế Tuế mỉm cười,"Cảm ơn gì chứ, đây đều là do cậu tự mình cố gắng có được."

"Nhưng Chu Tuệ Tuệ kia cũng quá tự cao tự đại, mình cảm giác cô ta còn có thể đến trước mặt chúng ta vo ve." Vương Thủy Hoa không nói ra tên loài côn trùng, nhưng ý tứ biểu đạt rất rõ ràng.