Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 726



Về đến nhà đã là 8 giờ tối, đèn đường quá mờ, nhưng Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Khổng Thấm Phong ôm một cái túi đồ xuống xe.

Người ngồi ở ghế lái là cảnh vệ của bố Khổng Thấm Phong, khó trách bác gái kia nói có nhiều người đàn ông khác nhau đưa Khổng Thấm Phong trở về, ba bố con nhà họ Khổng đều là người có cảnh vệ, buổi sáng Khổng Thấm Dương còn đưa em gái về một lần.

Chỉ riêng một ngày Triệu Tuế Tuế đã nhìn thấy hai người đàn ông đưa Khổng Thấm Phong trở về, bị các bác gái ở ngõ Cát Tường nhìn thấy cũng không có gì lạ.

Khổng Thấm Phong lướt qua rồi lại quay đầu trở lại, ngập ngừng nói: "Cô là Triệu Tuế Tuế?"

"Là tôi." Triệu Tuế Tuế gật đầu thừa nhận, không ngờ Khổng Thấm Phong còn nhớ rõ mình.

"Tôi nhớ con ch.ó của cô." Khổng Thấm Phong nhìn con ch.ó đứng bên cạnh Triệu Tuế Tuế, ch.ó coi như là một trong những kỷ niệm đẹp hiếm hoi về cuộc đời lang thang hai năm của cô, Triệu Nhị Lại c.h.ế.t vì bệnh dại, cô thấy rất may mắn, nếu không lúc khôi phục thần trí cô cũng không biết phải làm sao.

"... Tiểu Hôi, chị ấy nhớ mày kìa." Triệu Tuế Tuế hơi xấu hổ, đúng là người không bằng chó.

Tiểu Hôi lạnh lùng, không thèm để ý tới Khổng Thấm Phong, ngược lại bước bốn chân về phía trước.

Khổng Thấm Phong đang định nói gì đó thì đứa bé trong n.g.ự.c bắt đầu ọ ẹ, đoán chừng là bên ngoài quá lạnh hoặc là đói bụng tè dầm, chỉ có thể ôm đứa bé rời đi trước,"Nhà cô ở đâu?"

"Hình như ở cạnh nhà chị, Tam Tiến Viện là nhà em" Triệu Tuế Tuế không biết Khổng Thấm Phong hỏi thăm nhà mình làm gì, nhưng vẫn nói ra chuyện cô ở cạnh nhà đối phương.

Khổng Thấm Phong gật đầu, ra hiệu lát nữa cô sẽ đến nhà thăm.

Đi đến trước cửa nhà mình, Triệu Tuế Tuế phát hiện ổ khóa còn treo, chứng tỏ Vương Thủy Hoa và Nguyên Thịnh vẫn chưa về.

"Không biết bao giờ hai người đó mới về." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến lát nữa Khổng Thấm Phong sẽ đến, thay vì về phòng, cô đi thẳng đến phòng khách.

"Nước nóng chắc chắn đã nguội rồi, phải đun lại." Triệu Lập Võ biết em gái muốn đi pha trà tiếp khách, lên tiếng nhắc nhở.

Tiểu Hôi đi theo Triệu Tuế Tuế vào bếp, mùi kẹo ngọt trong bếp khiến nó rất thích thú, lấy đầu cọ cọ vào chân chủ như muốn xin ăn.

"Không được, ch.ó không thể ăn kẹo, ăn táo nhé, trong táo có đường cũng ngọt, quả táo to này là ngọt nhất." Triệu Tuế Tuế cầm quả táo bên cạnh bếp đưa cho Tiểu Hôi, bảo nó ăn.

Tiểu Hôi không chịu, một mực đòi ăn kẹo hồ lô, cả đầu dụi vào chân Triệu Tuế Tuế.

"Không được, lỡ ăn kẹo bị bệnh thì sao, về nhà sẽ cho mày ăn." Triệu Tuế Tuế bắt đầu hứa hẹn, nói không chừng lúc trở lại Hà Huyện, Tiểu Hôi đã quên béng mất.

"Ư ư."

Tiểu Hôi không ngờ mình làm nũng mà vẫn không được ăn kẹo hồ lô, cũng biết con người sẽ không cho mình ăn, đành phải ngoan ngoãn gặm quả táo bên cạnh.

Lúc Triệu Tuế Tuế đổ đầy hai bình nước nóng, Khổng Thấm Phong gõ cửa nhà cô.

"Mời vào." Triệu Tuế Tuế mở rộng cửa sân, mời Khổng Thấm Phong vào nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khổng Thấm Phong xách một túi lưới, đi theo Triệu Tuế Tuế ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách,"Đây là một chút tâm ý của tôi, lời hứa của bố tôi vẫn không thay đổi."

TBC

Triệu Tuế Tuế nhìn đồ trong túi, cơ bản đều là hàng mua ở cửa hàng dành cho người nước ngoài,"Chị muốn làm gì?"

Nhìn vẻ mặt tự tin của Khổng Thấm Phong lúc này, khác hẳn với lúc ở đại đội Phú Hưng, hơn nữa cô lại có hai anh trai và bố đều là người có chức quyền, chắc chắn là kiểu con gái được cưng chiều từ bé, lại từng trải qua một quãng thời gian ngây ngô, trong nháy mắt Triệu Tuế Tuế cảm thấy khoảng cách giữa hai người được kéo gần lại.

Chỉ là cô thấy bản thân khá may mắn, từ nhỏ đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ và anh trai, ngoại trừ việc bị mấy đứa con nhà bác cả giành đồ ăn và sự ghét bỏ của bà nội, Triệu Tuế Tuế thấy mình vô cùng may mắn.

"Tôi muốn biết về gia đình của Triệu Nhị Lại, chủ yếu là mẹ của anh ta." Khổng Thấm Phong mỉm cười nhìn Triệu Tuế Tuế, cô thích nói chuyện thẳng thắn với người khác.

"Mẹ của Triệu Nhị Lại có hai con trai, chồng mất lúc chiến tranh loạn lạc, bà ấy ở nhà một tay che trời, con trai cả khá hiếu thuận, trong nhà có hai cháu gái và hai cháu trai, không được học hành tử tế, chỉ biết ruộng vườn, tham lam... trọng nam khinh nữ, cháu gái lớn bị gả cho một người đàn ông góa vợ, cháu gái thứ hai còn nhỏ nhưng mọi việc nhà đều đến tay." Triệu Tuế Tuế nhấn mạnh cụm từ "trọng nam khinh nữ", cô loáng thoáng đoán được mục đích Khổng Thấm Phong hỏi thăm tình hình gia đình Triệu Nhị Lại.

Nghe đến cụm từ "trọng nam khinh nữ", Khổng Thấm Phong cau mày, cô không muốn mang con gái theo bên mình, đứa bé này là vết nhơ trong cuộc đời cô, bố cô cũng nói sẽ đưa con bé cho người khác nuôi, cô vừa hận vừa thương con, dù sao cũng là con mình mang nặng đẻ đau, đối với đứa con đến vào thời điểm sai lầm này, cô chỉ có thể vừa yêu vừa hận, hỏi Triệu Tuế Tuế về gia đình Triệu Nhị Lại là vì muốn đưa con gái về đó, dù sao cũng có quan hệ m.á.u mủ, nhưng nghe đến "trọng nam khinh nữ", cô biết đưa con về đó chắc chắn sẽ không có ngày nào yên ổn,"Đáng tiếc không phải con trai."

Nghe Khổng Thấm Phong nói vậy, Triệu Tuế Tuế biết ngay lý do đối phương hỏi thăm gia đình Triệu Nhị Lại,"Tình hình là vậy đấy, nông thôn hầu như nhà nào cũng trọng nam khinh nữ."

Khổng Thấm Phong trầm ngâm, tiếng con gái khóc ở nhà bên cạnh vọng lại, cô chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Triệu Tuế Tuế thấy đối phương không nói gì cũng im lặng theo, loại chuyện này tốt nhất là để người trong cuộc tự quyết định, cô chỉ có thể khách quan kể lại tình hình gia đình Triệu Nhị Lại cho đối phương biết.

Nếu Khổng Thấm Phong đưa con gái về đại đội Phú Hưng, trừ khi có biến cố gì, cuộc đời đứa bé coi như đã được định đoạt.

Biết đâu sau này Khổng Thấm Phong nhớ con lại lén lút chạy về thăm, e là sẽ bị nhà họ Triệu bám riết không buông.

Nhưng mà đưa cho người khác nuôi cũng rất phiền phức, lỡ đâu cha mẹ nuôi không tốt với con thì sao, hơn nữa, con gái thì ít người muốn nhận nuôi.

Tỷ lệ nam nữ mất cân bằng đều là do nạn trọng nam khinh nữ mà ra, có những nơi còn dìm c.h.ế.t con gái ngay từ khi mới sinh, thôi thôi, không nên nghĩ nữa.

Đứa bé khóc một lúc rồi cũng tự nín, chắc là nó biết khóc cũng vô ích.

Khổng Thấm Phong đột nhiên đứng lên,"Cảm ơn cô đã báo cho biết, tạm biệt."

Triệu Tuế đứng lên tiễn khách, nghĩ đến lời bác gái kia vẫn nhắc nhở cô ấy một tiếng,"Bác gái trong ngõ Cát Tường nhìn thấy có người đàn ông khác nhau đưa cô về, hoài nghi cô làm việc gì không tốt... công việc."

Khổng Thấm Phong nghe được nhíu mày,"Cảm ơn cô đã nhắc nhở."

Triệu Tuế nhìn theo Khổng Thấm Phong rời đi, đang muốn đóng cửa thì nghe thấy tiếng của Vương Thủy Hoa.

"Người vừa nãy là hàng xóm sát vách sao?" Vương Thủy Hoa nhìn bóng lưng của Khổng Thấm Phong, luôn cảm thấy mình quen biết người kia.

"Ừ, cô ấy ở ngay bên cạnh." Triệu Tuế đắn đo một chút, nói Khổng Thấm Phong là người thuê phòng ở sương phòng phía tây nhị tiến viện ra.

"Hình như tôi đã gặp cô ấy, chỉ là nhất thời nghĩ không ra." Vương Thủy Hoa vỗ vỗ đầu mình, nữ đồng chí xinh đẹp như vậy hẳn là cô ấy sẽ không quên mới đúng.