Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 727



"Bình thường cậu đều ở trường học, nếu ra ngoài không phải đi nhà xuất bản thì là đi tìm đồ ăn ngon, có thể ở đâu nhìn thấy nữ đồng chí kia?" Triệu Tuế nghĩ quê quán của Vương Thủy Hoa là ở phía nam, lộ trình lang bạt của Khổng Thấm Phong là từ kinh đô lang thang đến đông bắc hai người hẳn là không gặp được.

"Chỉ là cảm thấy quen mắt, có thể lần sau nhìn thấy sẽ nhớ tới." Vương Thủy Hoa nghĩ không ra cũng không có ý định nghĩ, hẳn không phải là người quan trọng gì.

Ngày thứ hai, Trịnh Nguyệt đến sớm.

"Không phải nói rõ ngày mai mới đến kinh đô sao?" Triệu Tuế rót cho Trịnh Nguyệt một cốc nước ấm.

"Kỳ thi đến sớm." Trịnh Nguyệt ôm cốc tráng men để sưởi ấm tay.

"Vé tàu mua là ngày kia mới có thể đi, chúng ta phải ở thêm hai ngày." Triệu Tuế lấy vé tàu của bọn họ ra xem, ngày mai là không đi được, giường nằm tàu cũng rất khó mua, nghĩ lại vẫn là không nên phiền phức.

"Ăn kẹo hồ lô, còn có không ít đâu." Vương Thủy Hoa đặt một quả táo bọc đường bên cạnh Trịnh Nguyệt.

"Mọi người tự làm à?" Trịnh Nguyệt cầm lấy quả táo bọc đầy siro, đây là lần đầu tiên cô ăn như vậy.

TBC

"Đúng vậy, còn có táo gai, quýt và dâu tây, đều ở đó." Triệu Tuế chỉ xiên kẹo hồ lô ở góc tường, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép thì có thể trực tiếp gánh kẹo hồ lô đi bán một ngày, chỉ là hơi ít chỉ còn lại hơn 10 xâu mà thôi.

"Cũng ra dáng đấy chứ." Trịnh Nguyệt c.ắ.n một miếng lớn đưa cho Tiểu Hôi đang cọ vào mình: "Ăn đi, ch.ó tham ăn."

Triệu Tuế nhìn thấy cũng không nói gì, ăn ít một chút cũng được.

Ba người bạn nói chuyện trên giường đất nghe thấy một tiếng vang lớn, Triệu Tuế cảm thấy giường đất dưới m.ô.n.g giống như rung động một cái.

"Sao vậy?" Vương Thủy Hoa có chút mơ hồ, thấy Triệu Tuế và Trịnh Nguyệt đứng dậy cũng rời khỏi phòng.

Nhà Triệu Tuế đều có chức năng chống động đất, mái nhà đều có cấu trúc mộng và lỗ mộng, chủ nhà cũ từng nói người thợ cả xây nhà là con cháu của thợ thủ công Tử Cấm Thành.

"Chắc không phải động đất chứ?" Nguyên Thịnh đứng ở trong sân lẩm bẩm nói.

"Không phải động đất, mới rung một chút, có thể là sụt lún, hầm chứa đồ ăn gì đó bị sập, tôi ra ngoài xem xem." Triệu Lập Võ khoác áo khoác quân đội lên liền muốn ra ngoài,"Tuế Tuế, ở nhà cho ngoan."

Triệu Tuế gật đầu đồng ý, Tiểu Hôi không có phản ứng gì rõ ràng, hẳn là hầm chứa rau bị sập.

"Để tôi xem hầm chứa đồ ở chỗ chúng ta thế nào rồi." Nguyên Thịnh mở hầm chứa đồ ở sân ra, bên trong cũng không có gì, chỉ là một ít cải thảo, khoai tây và táo các loại.

Rất nhanh, Triệu Lập Võ liền về đến nhà.

"Là hầm chứa đồ ăn bị sập làm sập cả hầm tránh bom." Triệu Lập Võ nói ra nguyên nhân gây ra chấn động vừa rồi.

Năm ngoái bởi vì mối quan hệ căng thẳng với Liên Xô, cả nước trong một khoảng thời gian đều ở vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh, trường Đại học Quân sự cũng nhận được lệnh sẵn sàng ra chiến trường, về sau bởi vì Hoa Kỳ can thiệp, chiến tranh thế giới lần thứ ba đã không bùng nổ.

Hầm tránh b.o.m chính là đào vào lúc đó, mỗi trường đại học quân sự đều có một vài cái.

"Có người bị chôn vùi không?" Triệu Tuế hỏi.

"Chắc là không đâu, bây giờ không phải là thời gian nấu cơm." Triệu Lập Võ kể lại chuyện nơi bị sập, anh cũng không chen vào được, ở bên ngoài nghe một hồi, xác định không có ai gọi cứu viện mới trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chắc là lúc ấy đào vội nên hầm tránh b.o.m không đạt tiêu chuẩn sẽ bị lấp lại, nếu không hầm chứa đồ ăn sụp xuống sẽ kéo theo." Triệu Tuế xoa xoa tay mình, xoay người trở về phòng.

Đến buổi tối khi Triệu Tuế ra ngoài đi dạo tiêu cơm mới nghe nói có người bị chôn ở dưới đống đổ nát, nhưng người không sao.

Vương Thủy Hoa cũng đi dạo theo, nghĩ đến sau này nếu như làm việc ở kinh đô, nếu như không có ký túc xá ở mà còn phải thuê nhà khác, nghĩ đến nhà Triệu Tuế cô cũng muốn mua hai gian phòng, sân lớn mua không nổi khả năng cũng không có ai bán, hai gian phòng vẫn là có thể.

Bạn bè dù thân thiết đến mấy, ăn cơm có thể ăn chung, ngủ thì vẫn nên tách ra thì hơn.

"Ý này hay đấy, chúng ta tìm thử xem, biết đâu có người đang kẹt tiền sẽ bán một hai gian phòng để xoay sở." Triệu Tuế nghe được lời của Vương Thủy Hoa liền đồng ý, tiền thuê nhà bên phía phòng quản lý nhà ở một gian phòng bình thường là 3 tệ một tháng, thuê 10 năm mới hơn 300 tệ, rất nhiều người vẫn muốn mua nhà, nhưng không có cái nào phù hợp.

"Hay lắm Hoa Hoa, cậu cũng muốn mua nhà rồi cơ đấy." Trịnh Nguyệt không ngờ Vương Thủy Hoa lại có ý nghĩ như vậy, hiện tại mọi người đều đang chờ được cơ quan phân nhà ở.

"Tớ thấy nhà Tuế mua rồi, tự mình mua chung quy cũng không có sai, nhưng chuyện này cũng chỉ là một ý nghĩ thôi, mọi thứ đều phải đợi đến lúc tốt nghiệp xem có thể ở lại kinh đô hay không rồi mới tính." Vương Thủy Hoa vùi mũi vào trong khăn quàng cổ, cô cảm thấy Triệu Tuế có tầm nhìn xa, mình chỉ đi theo học hỏi, vài trăm tệ trong nhà vẫn có thể lo liệu được, hơn nữa mấy năm nay cô cũng tiết kiệm được kha khá tiền nhuận bút, cộng thêm gia đình hỗ trợ mua hai gian cũng không thành vấn đề.

"Được đấy, tôi tin tưởng cậu." Trịnh Nguyệt vỗ vỗ vai Vương Thủy Hoa, có thể ở lại kinh đô xác thực rất tốt.

"Có ý tưởng thì phải bắt tay vào hành động, chúng ta có thể xem trước xem vị trí nào tốt hơn." Triệu Tuế không biết là do mình ảnh hưởng đến Vương Thủy Hoa, còn tưởng rằng Vương Thủy Hoa rất nhạy bén.

"Vậy phải xem như thế nào? Trước đây nhà Triệu Tuế Tuế đã mua căn nhà này như thế nào nhỉ?" Vương Thủy Hoa thật sự muốn mua hai gian nhà, cho dù không ở cũng có thể cho thuê, dựa theo giá thuê nhà hiện tại thì 20 năm là có thể hoàn vốn, số còn lại sẽ thuộc về mình.

"Anh trai tôi tìm người giới thiệu, đưa cho họ 30 đồng." Triệu Tuế Tuế nhớ lúc ấy anh trai đưa 100 cân gạo, quy đổi ra tiền đại khái là 30 đồng.

"Phí giới thiệu hơi đắt đấy." Trịnh Nguyệt nghe Triệu Tuế Tuế nói về phí giới thiệu căn nhà, liền nghĩ đến việc làm "cò" tin tức cũng kiếm tiền quá, còn lợi hại hơn cả đầu cơ tích trữ, hơn nữa đầu cơ tích trữ còn có nguy cơ bị bắt và hàng hóa bị tịch thu.

"Phí giới thiệu dựa vào giá trị giao dịch, nếu mua hai gian nhà chắc không cần nhiều như vậy, 10 đồng là tối đa rồi." Triệu Tuế Tuế ước tính sơ qua giá thị trường tin tức, 10 đồng quả thật không sai biệt lắm.

Vừa trò chuyện, ba người Triệu Tuế Tuế đã đến trước cửa nhà Tăng Thắng Lợi.

"Chính là đây." Triệu Tuế Tuế chỉ vào một cánh cổng đóng im ỉm.

"Vào hỏi luôn không?" Trịnh Nguyệt nhìn Vương Thủy Hoa, hỏi.

"Thôi, đợi học kỳ sau quay lại hỏi sau." Vương Thủy Hoa suy nghĩ một chút, quyết định chờ thời cơ chín muồi rồi hành động.

Triệu Tuế Tuế biết Vương Thủy Hoa lo lắng về việc có thể ở lại kinh đô làm việc hay không, bèn lên tiếng: "Hay là chúng ta quay về nhỉ?"

"Về thôi, cũng đi gần một tiếng rồi." Trịnh Nguyệt dậm dậm chân, giày cô hơi ướt, nếu không phải định nằm trên tàu hai ngày, cô nhất định sẽ không ra ngoài đi dạo.

Lúc này, trong con ngõ nhỏ không có mấy người, những người ra ngoài đều là đi vệ sinh.

Trên đường về, ba người Triệu Tuế Tuế đi ngang qua một con hẻm nhỏ thì nghe thấy tiếng "ư ư" phát ra từ bên trong.

"Ai đấy?" Trịnh Nguyệt nhìn về phía con hẻm tối om, tiếng "ư ư" vừa rồi là giọng của một cô gái.

Trong hẻm nhỏ yên tĩnh trở lại, Trịnh Nguyệt nhìn Triệu Tuế Tuế, cô gật đầu, chứng tỏ vừa rồi cô không nghe nhầm.