Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 736



Không chỉ có người trong khu tập thể, mà người dân trong các đội sản xuất lân cận cũng đến rất đông.

Chuẩn bị đón Tết, nhà nhà đều muốn mua nhiều thịt một chút.

Lúc đi ngang qua đại đội Khánh Lịch, Triệu Tuế Tuế phát hiện phía trước có mấy người đang đ.á.n.h nhau, mà người đ.á.n.h nhau lại là người quen.

Dương Hải Đào đang đ.á.n.h nhau với một người trạc tuổi, còn Dương Hải Phong thì ôm đồ đạc chạy trốn khỏi một đứa trẻ to con.

TBC

Triệu Tuế Tuế thấy Dương Hải Đào dần dần chiếm ưu thế, bản thân từng học võ nên cô nhận ra cách đ.á.n.h của Dương Hải Đào khá giống tự học, nhớ lại lần trước nhìn thấy lưng cậu ta trên núi Hoa Lương, cô đoán chắc cậu ta đã trưởng thành từ những trận đòn như thế này.

Dương Hải Đào thu dọn xong, trực tiếp kéo người vào lề đường cho thông thoáng.

Qua cuộc đối thoại của mấy người đ.á.n.h nhau, Vương Thủy Hoa và Trịnh Nguyệt biết được đó là mâu thuẫn nội bộ gia đình nên không có ý định xen vào, tiếp tục đạp xe.

Ngay từ đầu Dương Hải Phong đã phát hiện ra Vương Thủy Hoa và Triệu Tuế Tuế, nhưng vì ngại anh họ muốn giành đồ của mình nên chỉ có thể đợi sau khi được anh trai giải cứu mới quay sang nói lời cảm ơn với bóng lưng của Triệu Tuế Tuế: "Chị ơi, cảm ơn chị."

Triệu Tuế Tuế không nói gì cũng không quay đầu lại, chỉ khẽ vẫy tay đáp lại.

Vương Thủy Hoa liếc mắt nhìn thấy Triệu Tuế Tuế vẫy tay, nhớ đến cậu bé nửa năm trước đuổi theo xe đạp cầu cứu họ, hiện tại trên mặt đã có da có thịt hơn: "Thằng bé đó bây giờ sống tốt đấy chứ."

Triệu Tuế Tuế không đưa ra lời nhận xét nào, Dương bà tử nuôi cháu quả thật rất mát tay.

Về đến nhà, Triệu Tuế Tuế phát hiện thấy nhà trên có ánh đèn: "Bố?"

"Ừ, Tuế Tuế về rồi à?" Triệu Quảng Thúc đang viết báo cáo, nghe thấy giọng con gái út liền đáp.

Triệu Tuế Tuế đặt số thịt mang về xuống, bước vào nhà trên thì thấy bố cô bé đang viết chữ trên bàn: "Bố về lúc nào vậy ạ?"

"Buổi trưa, bố phải đi báo cáo nhiệm vụ trước rồi mới về nhà." Triệu Quảng Thúc đặt bản báo cáo sang một bên, nhìn con gái kỹ hơn: "Con cao lên rồi đấy."

"Vâng, quần áo năm ngoái làm giờ con mặc hơi ngắn rồi ạ." Triệu Tuế Tuế ngồi xuống bên cạnh bố, cô bé nhấc chân lên, phần ống quần được nới ra đã được thả hết nhưng vẫn hơi ngắn, mắt cá chân lộ ra ngoài. Vốn dĩ dự định mặc thêm năm nay, nhưng với tốc độ này, có lẽ sang năm không mặc được nữa, trừ khi lúc nào cũng phải đi giày vào.

"Sang năm bố con mình lại làm quần áo mới." Triệu Quảng Thúc chỉnh lại ống quần cho con gái, con gái ông sang năm chắc chắn còn cao lên nữa.

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến quần áo của mình, phía dưới cô bé không có ai để nối, em họ bên nhà cậu cũng lớn rồi, không mặc vừa quần áo của cô bé nữa. May mà mẹ cô bé rất khéo tay, có thể may hai bộ đồ cũ thành một bộ đồ mới.

Hai bố con nói chuyện rất lâu, mãi đến khi Triệu Lập Võ trở về.

Triệu Lập Võ nhìn thấy bố đã lâu không gặp, chỉ chào hỏi một câu đơn giản rồi ngồi một bên xem bố và em gái nói chuyện, thỉnh thoảng chen vào vài câu.

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến trước đây mỗi lần bố đi công tác về, anh trai đều bám bố không rời, đa số con trai lớn lên đều không còn quấn người nữa.

"Thịt ở cửa là thịt lừa à?" Triệu Lập Võ nghe thấy em gái nói hôm nay đi công xã Đại Khánh mua thịt, vừa nghe đến thịt lừa là cậu nghĩ ngay đến món bánh nướng thịt lừa mà Vương mập làm.

"Vâng, tối nay chúng ta làm bánh nướng thịt lừa nhé?" Triệu Tuế Tuế cười híp mắt nhìn anh trai.

"Được, để anh nhào bột." Triệu Lập Võ biết em gái thích ăn loại bánh có vỏ như thế nào, cậu đứng dậy đi vào bếp.

Triệu Quảng Thúc nhìn bóng lưng con trai, trong lòng vừa vui mừng vừa có chút hụt hẫng, con cái lớn thật nhanh.

"Bố, hôm trước khi về bọn con bắt được một tên gián điệp, có được tính công trạng không ạ?" Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện hôm trước sau khi ăn cơm xong, họ vô tình gặp chuyện, sau đó lại tình cờ phát hiện ra sào huyệt gián điệp cho bố nghe.

Triệu Quảng Thúc nghe con gái nói, lập tức dồn hết sự chú ý: "Hả? Kể kỹ hơn xem nào."

Triệu Tuế Tuế liền miêu tả chi tiết mọi chuyện trong mấy ngày hôm đó, sau đó hai mắt sáng long lanh nhìn bố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chuyện về quân nhân dự bị vẫn chưa có quy định cụ thể, những việc này phải xem trường con có thể cố gắng giành cho con thế nào, hơn nữa còn phải xem sau lưng cái ổ gián điệp này còn có thể phát hiện ra điều gì nữa." Triệu Quảng Thúc xoa đầu con gái, sao con bé đi đâu cũng gặp gián điệp thế nhỉ? Giống như đồng đội ông nói, có vẻ con gái ông rất có tố chất làm trinh sát.

"Hy vọng là có thể moi thêm được nhiều thông tin giá trị hơn." Triệu Tuế Tuế cũng biết là còn có nhà họ Chúc muốn chia phần, không biết trường học có thể giành được bao nhiêu cho bọn họ.

"Bên nhà họ Chúc thì con đừng qua lại làm gì, nếu gặp vấn đề gì không giải quyết được thì đi tìm chú Hà, chú ấy sẽ giúp con." Triệu Quảng Thúc lại một lần nữa nhấn mạnh con gái không được qua lại với nhà họ Chúc.

"Con biết rồi ạ." Triệu Tuế Tuế gật đầu đồng ý.

Triệu Quảng Thúc biết ba đứa con của mình đều rất nghe lời, nhưng ông vẫn không nhịn được dặn dò thêm vài câu.

"Tuế Tuế, số thịt lừa kia em làm hết rồi à?" Triệu Lập Võ đứng ở cửa hỏi.

Triệu Tuế Tuế lúc này mới nhớ ra còn một nửa số thịt là của nhà Lục Thiền: "Em mới làm một nửa thôi, còn một nửa là Nha Nha nhờ em mua giúp."

Lúc ăn cơm tối, Triệu Tuế Tuế được ăn món bánh nướng thịt lừa mà cô bé tâm tâm niệm niệm bấy lâu. Lớp vỏ bánh ngoài cùng được cán thành từng sợi mỏng, khi nướng lên tạo nên hiệu ứng lớp lang đẹp mắt.

"Ngon quá! Vỏ bánh giòn rụm, tay nghề của anh càng ngày càng tiến bộ rồi đấy." Triệu Tuế Tuế đưa tay chụp lấy miếng bánh bị rơi ra khi cắn, bánh mới ra lò ăn là ngon nhất.

Triệu Lập Võ nhìn thấy em gái ăn ngon miệng thì cũng vui vẻ theo, cậu c.ắ.n một miếng bánh mà em gái đưa: "Ngon thật."

Ăn xong một cái bánh, Triệu Lập Võ tiếp tục nướng bánh. Triệu Tuế Tuế mang cơm đến bệnh viện cho Hách Cường, cô bé do dự một lát rồi đặt thêm một chiếc bánh nướng vào hộp cơm.

Trong phòng bệnh của Hách Cường vẫn còn ba người, đồng đội của Lưu Hạo Dương vẫn nằm im bất động, người đang chăm sóc anh ta là Trần Tiểu Miêu.

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Trần Tiểu Miêu đang lau tay cho người bệnh, cô bé nhỏ giọng chào hỏi: "Bà Tiểu Miêu ạ."

Trần Tiểu Miêu không nói gì, ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế cứ tự nhiên.

"Dậy đi." Triệu Tuế Tuế lay Hách Cường đang ngủ.

Hách Cường mơ màng tỉnh dậy: "Hử? Mấy giờ rồi?"

"6 giờ rồi, dậy ăn cơm tối đi." Triệu Tuế Tuế đưa đồng hồ đeo tay của mình cho Hách Cường xem giờ.

Lý Tưởng Kim ở giường bên cạnh nhìn mà thèm thuồng, đến cả chiếc bánh bao chay mà bình thường anh ta rất ít khi được ăn cũng không còn thấy ngon nữa.

"Cậu không được ăn cái bánh này đâu, cẩn thận vết thương bị nhiễm trùng." Hách Cường nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của Lý Tưởng Kim bèn lên tiếng nhắc nhở. Diện tích vết thương của Lý Tưởng Kim khá lớn, rất dễ bị nhiễm trùng, ngay cả bản thân anh ta cũng chỉ dám ăn tạm một cái cho đỡ thèm.

Ngay khi Triệu Tuế Tuế chuẩn bị ra về thì có một người bước vào phòng bệnh.

Người đó vừa vào phòng đã đi thẳng đến bên giường Trương Minh Hưởng, nước mắt ngắn dài rơi xuống. Trần Tiểu Miêu nhìn người phụ nữ đang khóc, lên tiếng hỏi: "Cô là... ?"

"Tôi tên là Ninh Mễ Lạp, là đối tượng của Trương Minh Hưởng." Ninh Mễ Lạp tự giới thiệu.

Triệu Tuế Tuế nghe thấy giọng nói của Ninh Mễ Lạp, cô bé quay ra cửa nhìn, nhưng nhìn một lúc lâu vẫn không thấy ai khác đi vào.

"Người nhà khác của đồng chí Trương đâu?" Trần Tiểu Miêu hỏi.

"Không có ai ạ, chỉ có mình tôi đến thôi." Ninh Mễ Lạp nhỏ giọng đáp.

"Chúng tôi đã thông báo cho người nhà rồi mà, bố của Trương Minh Hưởng không đến à?" Trần Tiểu Miêu được cháu trai nhờ đến chăm sóc Trương Minh Hưởng mấy hôm, người mà cháu trai cô báo tin là bố của Trương Minh Hưởng.

"Bác Trương bận việc không đến được, tôi lo lắng cho Minh Hưởng nên tự mình đến đây." Ninh Mễ Lạp ấp úng nói, thuận miệng bịa đại một lý do cho bố Trương Minh Hưởng.