Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 737



Phòng bệnh đều nhìn Ninh Mễ Lạp, trong lòng thầm nghĩ con trai mình còn đang nằm liệt giường, bố nó thì có đại sự gì mà lại bị trì hoãn.

Triệu Tuế Tuế nhớ tới Lưu Hạo Dương từng kể về gia đình Trương Minh Hưởng, mẹ mất sớm, Minh Hưởng được bà nội nuôi nấng, đến khi học cấp hai thì bà cũng mất, cậu ấy mới về sống với bố. Nhưng khi đó bố cậu đã tái hôn và có con riêng.

"Bao giờ thì bố đồng chí Trương đến?" Trần Tiểu Miêu nhìn Ninh Mễ Lạp, dù sao cô ấy cũng chỉ là bạn gái chứ không phải vợ sắp cưới, giao người cho cô ta, Trần Tiểu Miêu không yên tâm.

"Chuyện này... tôi cũng không rõ, để tôi chăm sóc Minh Hưởng là được rồi." Ninh Mễ Lạp không muốn giải thích nhiều, cầm khăn mặt trong chậu đi tới lau người cho Trương Minh Hưởng.

Lúc này Trương Minh Hưởng khẽ mở mắt: "Mễ Lạp, sao em lại tới đây?"

"Sao em lại không thể tới? Anh không muốn em tới sao?" Ninh Mễ Lạp mếu máo như sắp khóc.

"Đừng khóc, anh không sao đâu, chỉ bị thương nhẹ thôi." Trương Minh Hưởng nắm tay Ninh Mễ Lạp an ủi.

Trần Tiểu Miêu thấy vậy, biết đã có người chăm sóc, bà cũng không muốn ở lại làm phiền đôi trẻ, bèn quay sang hỏi Triệu Tuế Tuế: "Tuế Tuế, về không?"

"Về thôi ạ." Triệu Tuế Tuế bỏ hộp cơm vào túi lưới, theo Trần Tiểu Miêu rời đi.

Buổi tối, lúc dọn bàn học trên giường, Triệu Tuế Tuế thấy một viên đá màu xanh rơi ra. Tuy chưa được mài cắt nhưng trông nó rất đẹp, màu xanh lam vô cùng quyến rũ. Kim cương cũng là một loại đá quý, mà viên đá này là đào được ở Châu Phi, khả năng cao là kim cương. Nhưng so với kim cương, cô lại thích vàng hơn.

Kiếp trước, Trung Quốc đã nắm giữ công nghệ tổng hợp kim cương nhân tạo, ngay cả người trong nghề cũng khó lòng phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.

"Cái gì đấy? Đẹp thế?" Trần Tú Hòa xách phích nước đi vào, thấy con gái đang ngắm nghía một viên đá.

"Anh Hạo Dương nhặt được lúc đi làm nhiệm vụ ạ." Triệu Tuế Tuế đưa viên kim cương cho mẹ, không nói rõ nó là kim cương.

Trần Tú Hòa cầm lấy ngắm nghía: "Màu xanh đậm nhỉ?"

"Vâng ạ." Triệu Tuế Tuế gật đầu, tựa vào vai mẹ cùng ngắm.

Trong phòng, Triệu Lập Võ lục tung mọi thứ lên mà vẫn không tìm thấy áo len: "Mẹ ơi, cái áo len màu đỏ của con đâu rồi?"

"Trong tủ đấy, tìm kỹ đi." Trần Tú Hòa ngoài miệng thì bảo con tự tìm, nhưng vẫn đứng dậy đi tới giúp.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế còn đang cuộn mình trong chăn thì bị Trịnh Nguyệt lôi dậy.

"Đi đâu đấy?" Triệu Tuế Tuế nhìn tấm ván trượt tuyết trên tay Trịnh Nguyệt, biết ngay mục đích của cô bạn. Kỳ nghỉ đông này là kỳ nghỉ dài cuối cùng của hai người, họ đã hẹn với nhau phải đi chơi cho đã.

Trịnh Nguyệt giơ tấm ván trượt tuyết lên: "Đi trượt tuyết."

Năm nay, bộ đội Tung Sơn lại tổ chức huấn luyện trượt tuyết, tiện thể xây luôn một khu trượt tuyết cho trẻ con trong khu gia chúc ở núi Tiểu Lê.

"Đi thôi." Triệu Tuế Tuế muốn thử sức với đường trượt cao cấp. Lần trước cô muốn chơi thử nhưng bị bố mẹ và hai anh trai cấm.

Đến khu trượt tuyết, Triệu Tuế Tuế quyết định khởi động bằng đường trượt trung bình trước.

Sau ba lần trượt ở đường trung bình, Triệu Tuế Tuế và Trịnh Nguyệt hướng thẳng tới đường cao cấp.

"Chị Tuế Tuế, chị Nguyệt Nguyệt, lâu rồi không gặp." Triệu Tình Thiên gọi với hai người.

Triệu Tuế Tuế quay đầu lại. Lần cuối gặp, cô bé Tình Thiên mới chỉ là một cô nhóc chưa đầy 5 tuổi. Không ngờ Hồ doanh trưởng không đón con gái mà lại là Lư phó đoàn đưa cô bé tới đây. Có lẽ nào đây chính là duyên phận?"Đúng là lâu rồi nhỉ? Mấy năm nay em sống tốt chứ?"

"Cũng tốt ạ. Không ngờ lại được gặp hai chị." Triệu Tình Thiên cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế còn định hỏi thêm vài câu nữa thì bị Trịnh Nguyệt kéo đi: "Bọn mình đang vội, đi chơi trước đã nhé."

Kéo Triệu Tuế Tuế đi được một đoạn, Trịnh Nguyệt mới nói: "Tinh Tinh kể là trước khi tới đây, Triệu Tình Thiên đã tố cáo bố mình."

"Hả?" Triệu Tuế Tuế tròn mắt nhìn Trịnh Nguyệt. Cái gì thế này?

"Ừ, ngay hôm hai đứa mình về đến, mẹ Hồ Tiến Tiến đến tận khu gia chúc làm ầm ĩ, mắng c.h.ử.i Triệu Tình Thiên là con bất hiếu, độc ác gì đó, nói chung là do con bé tố cáo bố nó, giờ Hồ Tiến Tiến và Lâm Nhất Nguyệt bị điều xuống đảo rồi." Trịnh Nguyệt kể lại chuyện xảy ra hôm đó.

Hóa ra, Hồ Tiến Tiến sau khi xuất ngũ về làm nhân viên an toàn ở mỏ than.

Có lẽ ông trời có mắt, không bao lâu, Hồ Tiến Tiến bị bệnh bụi phổi. Loại bệnh này rất phổ biến ở những người làm việc trong hầm mỏ, nhưng những người ngày nào cũng phải xuống hầm lại ít bị, Hồ Tiến Tiến thỉnh thoảng mới xuống mà lại mắc bệnh, giờ chỉ có thể sống lay lắt bằng 8 đồng trợ cấp mỗi tháng.

Hồ Tiến Tiến bị bệnh, Lâm Nhất Nguyệt chán ghét ra mặt, lúc này ông ta mới nhớ đến người vợ trước hiền lành tốt bụng. Chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Triệu Ngọc Mai nhanh chóng kết hôn với Lư phó đoàn rồi chuyển đến đây. Còn Triệu Tình Thiên, trước khi đến, cô bé đã gửi một lá đơn tố cáo bố mình.

"Chậc... Chắc chắn Hồ Tiến Tiến đã làm ra chuyện gì tày đình lắm, nếu không con gái sao lại tố cáo bố, cho dù ông ta có là một người bố tồi." Triệu Tuế Tuế ngoái đầu nhìn về phía Triệu Tình Thiên đang tập leo dốc. Những chuyện năm xưa chợt ùa về trong tâm trí cô. Ở Bắc Kinh cũng có một người tên Hồ Tiến Tiến, đã tố cáo bạn của thầy Lư. Hai người cùng tên này đều là người xấu.

"Cũng vì chuyện đó mà mọi người đều xa lánh Triệu Tình Thiên, cho rằng con bé m.á.u lạnh, không ai thèm chơi với nó." Trịnh Nguyệt nói.

"Con bé có tố cáo chúng ta đâu. Cứ để ý trước đã." Triệu Tuế Tuế không bình luận gì thêm, sự việc không thể chỉ nhìn bề ngoài mà phán xét, biết đâu Hồ Tiến Tiến tự làm tự chịu, nếu không con gái sao lại nhẫn tâm tố cáo bố?

"Cũng đúng." Trịnh Nguyệt nghĩ, dù sao cô và Triệu Tình Thiên cũng không quen biết, nên không để tâm đến chuyện này nữa.

Triệu Tuế Tuế đi tới đường trượt cao cấp thì thấy anh trai và Nguyên Thịnh đang trượt xuống."Nguyệt Nguyệt, cậu xem kìa."

Trịnh Nguyệt nhìn theo, thấy Triệu Lập Võ và Nguyên Thịnh đang lướt đi vun vút giữa không trung: "Lát nữa bọn mình không cần làm động tác nguy hiểm như thế đâu nhỉ?"

Lần đầu tiên đương nhiên là không. Triệu Tuế Tuế cũng lo lắng mình bị thương, thao tác không tốt thì phải nằm trên giường ít nhất một tháng.

Rất nhanh, Triệu Lập Võ và Nguyên Thịnh đã trượt đến bên cạnh hai người Triệu Tuế Tuế.

"Thế nào?", Triệu Lập Võ tháo kính chống gió xuống nhìn về phía em gái.

"Lợi hại, rất tuấn tú.", Triệu Tuế Tuế giơ ngón tay cái về phía Triệu Lập Võ, lời khen ngợi tuôn ra như thác.

"Đợi lát nữa em cẩn thận một chút.", Triệu Lập Võ dặn dò em gái, đáng tiếc anh còn chưa thể dẫn người đi theo đường trượt cao cấp, nếu không anh có thể dẫn em gái cùng trượt.

"Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận.", Triệu Tuế Tuế cõng tấm trượt tuyết của mình ở sau lưng bắt đầu leo lên, mặc dù được ôm trượt xuống rất vui vẻ, nhưng cô cũng muốn tự mình trượt.

Mất hơn 10 phút mới leo đến điểm xuất phát của đường trượt cao cấp, Triệu Tuế Tuế l.i.ế.m môi, không có cáp treo trợ giúp, trượt tuyết cao cấp quả là một thử thách về thể lực.

Trịnh Nguyệt nghỉ ngơi xong, cột ván trượt tuyết của mình lại,"Cậu muốn cùng nhau đi xuống trước hay tớ đi xuống trước?"

"Cậu đi xuống trước đi, chúng ta đều là lần đầu tiên, kẻo lát nữa lại đ.â.m vào nhau.", Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, hai người vẫn nên tách ra thì hơn.

"Được, cậu nhìn tớ nhé.", Trịnh Nguyệt khởi động tay chân một chút rồi bắt đầu trượt xuống.

Triệu Tuế Tuế nhìn chằm chằm Trịnh Nguyệt, ngay tại một con dốc lớn cuối cùng, Trịnh Nguyệt đã trực tiếp trình diễn một pha "phanh ngực","Nguyệt Nguyệt!".

Trịnh Nguyệt cử động hai chân của mình ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế biết cô ấy không sao, may mắn là cô ấy đã kịp thời điều chỉnh góc độ, nếu không bị thương chính là chân.

TBC

Biết Trịnh Nguyệt không sao, Triệu Tuế Tuế lấy lại bình tĩnh, bắt đầu trượt xuống.

Không giống như đường trượt trung cấp, trượt từ đường trượt cao cấp xuống mới có thể trải nghiệm được cảm giác "lướt như bay", Triệu Tuế Tuế cảm thấy lúc này mình trông rất ngầu, đáng tiếc không có flycam hỗ trợ ghi hình, nếu không về già có thể lấy ra xem lại.