"Con đã 21 tuổi rồi, đi xem mắt, tìm đối tượng đi chứ, đâu phải là bắt con cưới ngay. Bố con bằng tuổi con là con đã ra đời rồi đấy." Trần Tú Hòa nghĩ, con trai cả ở xa, thúc giục cũng không được, thôi thì giục con trai út trước vậy.
"Con không đi đâu, phải đợi con lên chức doanh trưởng rồi mới tính đến chuyện kết hôn." Triệu Lập Võ đặt ra tiêu chuẩn kết hôn cho mình chính là cấp bậc trong quân đội.
"Sao phải đợi lên doanh trưởng mới cưới vợ?" Trần Tú Hòa lần đầu tiên nghe con trai út nói vậy, bà thắc mắc hỏi.
"Lên doanh trưởng thì vợ mới được đi theo." Triệu Lập Võ không muốn vợ mình phải ở nhà một mình chờ đợi, hồi bé, anh đã chứng kiến cảnh mẹ ngày ngày ngóng bố về, anh không muốn vợ mình sau này cũng như vậy.
"Anh, phó doanh trưởng cũng được đi theo mà." Triệu Tuế nhỏ giọng nhắc nhở.
Triệu Lập Võ gõ nhẹ lên đầu em gái, bảo cô đừng xen vào: "Anh thấy lên doanh trưởng rồi cưới vợ là vừa đẹp."
"Đẹp cái gì mà đẹp, con nhất định phải đi." Trần Tú Hòa ra lệnh, bà bị cậu con trai cả lừa nhiều rồi, giờ rút kinh nghiệm, phải nắm thóp cậu con trai út này mới được: "Con không đồng ý thì để bố con nói chuyện với con."
Nghe thấy bố sắp ra mặt, Triệu Lập Võ im bặt, không dám cãi lại nữa.
Buổi chiều, Triệu Tuế và Triệu Lập Võ đang cắt vải vụn thì Vương Thủy Hoa đến tìm, Triệu Tuế bèn gọi cô bạn cùng làm.
Buổi tối, Triệu Quảng Thúc đi làm về, nhìn thấy trên giường chất đầy vải vụn, ông buột miệng: "Làm gì mà nhiều giẻ lau nhà thế?"
Triệu Tuế đang dọn dẹp chỗ vải vụn trên giường, nghe bố nói vậy, cô bật cười, những mảnh vải này mà buộc vào một cái cán dài là thành chổi lau nhà được ngay,"Không phải đâu ạ, đây là đồ dùng cho buổi khiêu vũ đấy."
"Khiêu vũ thì dùng vải vụn làm gì?" Triệu Quảng Thúc khó hiểu, ông biết mục đích của buổi khiêu vũ lần này, nhưng bản thân đã có vợ con đề huề nên cũng không quan tâm lắm.
"Buộc trên tay, người trong bộ đội mình cột màu đen, vừa nhìn cổ tay đã biết đối phương là người ở đâu rồi." Triệu Tuế chỉ chỉ mảnh vải màu đen, nói.
"Chủ ý này hay đấy, đều là làm lẻ à?" Triệu Quảng Thúc nhìn thấy đầu vải trên giường, đoán chừng con gái út cả buổi chiều đều cắt vải.
"Vâng, mẹ nói là xưởng may và xưởng dệt tặng, không cần ghi chép gì cả." Triệu Tuế dọn dẹp sạch sẽ vải vụn trên giường, rồi đặt bàn về chuẩn bị ăn cơm.
Lúc ăn cơm, Trần Tú Hòa mang về một ít vải bố màu vàng,"Mảnh vải màu vàng là người chưa có đối tượng đeo, con muốn đi thì cột vải màu vàng."
"Sao lại được đi rồi ạ?" Triệu Tuế khó hiểu.
"Hiếm khi nào bộ đội mình tổ chức vũ hội, lãnh đạo muốn mọi người cùng đi cho náo nhiệt, kể cả những người đã kết hôn." Trần Tú Hòa thuật lại lời Trần Tiểu Mễ vừa nói.
"Vậy con phải đi xem, ngoài ở trường học con chưa đi vũ hội nào khác." Triệu Tuế cầm lấy vải vàng, chuẩn bị ăn cơm tối xong liền bắt đầu cắt.
"Tiểu Hòa, em biết khiêu vũ không?" Triệu Quảng Thúc nhìn về phía vợ.
"Không, em không định nhảy." Trần Tú Hòa không hiểu vì sao chồng đột nhiên hỏi điều này, hôm đó bà sẽ rất bận.
"Nhà mình trừ em ra ai cũng biết khiêu vũ, em nói xem có muốn học không?" Triệu Quảng Thúc ám chỉ.
Lúc này Trần Tú Hòa mới nghĩ đến nhà mình quả thật chỉ có mình là không biết,"Khiêu vũ dễ không?"
"Dễ mà, lát nữa anh dạy cho." Triệu Quảng Thúc vỗ vỗ ngực, nhận nhiệm vụ làm thầy giáo.
Triệu Tuế và Triệu Lập Võ nhìn thấu nhưng không nói, cùng nhau vào bếp bưng đồ ăn.
TBC
Trần Tú Hòa nhìn thấy con trai và con gái út rời đi, liếc nhìn chồng: "Muốn cùng em đi khiêu vũ thì nói thẳng, em đồng ý luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Quảng Thúc cười không nói, đè vợ xuống rồi bắt đầu xoa bóp vai cho bà,"Chủ nhiệm Trần vất vả tổ chức vũ hội như vậy, đương nhiên phải thư giãn một chút, yên tâm, anh nhảy Waltz rất giỏi, đảm bảo ba buổi tối là em học được."
Triệu Tuế vừa vặn bưng canh dưa chua vào, phát hiện canh hôm nay chua hơn mọi khi, không biết có phải mẹ quên rửa không.
Ăn cơm tối xong, Triệu Lập Võ tiếp tục cắt vải vàng, Triệu Tuế thì sang nhà Lục Thiền mượn băng cát-sét.
Giang Diệp thỉnh thoảng sẽ cùng Lục Thành khiêu vũ, nhà họ có cuộn băng này.
"Waltz hả? Để tớ tìm xem." Lục Thiền nghe Triệu Tuế nói xong liền chạy vào phòng mẹ tìm kiếm.
Triệu Tuế nhận băng cát-sét từ Lục Thiền: "Cảm ơn cậu, mấy hôm nữa mình trả."
"Không cần vội." Lục Thiền xua tay, bố cô đi công tác, trong nhà chẳng có ai khiêu vũ với mẹ cô cả.
Về đến nhà, Triệu Tuế thấy máy cassette đã được đặt trên bàn.
"Nhanh lên, chỉ còn thiếu băng thôi." Triệu Lập Võ thấy em gái về, gọi cô tới.
Triệu Lập Võ cho băng vào, ấn nút phát, giai điệu quen thuộc vang lên.
Triệu Tuế ngồi trên giường nhìn bố mẹ tạo dáng, ban đầu trông cũng ra trò đấy, nhưng chưa được 3 giây thì mẹ cô đã loạn nhịp.
Triệu Quảng Thúc dắt vợ đi một vòng, cơ bản là bước nào cũng bị giẫm,"Lần đầu tập đều như vậy, tập nhiều sẽ quen thôi."
Triệu Lập Võ tua lại băng, phát lại từ đầu.
Triệu Tuế nhìn bố bị giẫm cả buổi tối, mà người bị giẫm vẫn không ngừng động viên người giẫm, đúng là tình yêu của bố mẹ.
"Không học nữa, giẫm cả buổi tối rồi, chân anh không đau à?" Trần Tú Hòa chán nản dừng lại, xoay người lâu như vậy, bà cũng mệt rồi.
"Anh không đau, mới tập đều vậy cả, tập thêm mấy hôm nữa là quen thôi." Triệu Quảng Thúc ngồi xuống cạnh vợ, nâng chân bà lên xoa bóp, vừa xoa vừa động viên.
Triệu Tuế nhìn mà nổi da gà, trước đây sao cô không nhận ra bố mẹ mình tình cảm thế nhỉ? Nghĩ đến điều gì đó, cô duỗi chân lên đùi bố: "Bố, con cũng muốn xoa."
Triệu Quảng Thúc nhìn bàn chân nhỏ nhắn trên đùi, thấy bàn chân đầy thịt của con gái út rất đáng yêu, nhìn là biết đi đường chắc chắn,"Được, để bố xoa bóp gân cốt cho con."
Triệu Lập Võ nhìn bố xoa chân cho em gái, cúi đầu nhìn bản thân, thôi thì anh tự xoa vậy, chứ lỡ đâu không được hưởng thụ như em gái lại còn phải xoa chân cho bố thì sao.
Triệu Quảng Thúc không ngừng đổi vị trí ấn huyệt, thấy con gái út không có biểu cảm gì, biết ngay con bé khỏe mạnh.
Xoa bóp xong hai chân cho Triệu Tuế, cô bé bỗng muốn đi vệ sinh: "Con ra ngoài một lát."
Trần Tú Hòa đang định hỏi đêm hôm khuya khoắt đi đâu thì thấy con gái cầm giấy vệ sinh chạy vội đi: "Chắc là ấn trúng huyệt vị rồi."
"Chỉ là mấy huyệt vị đường ruột, kích thích tiêu hóa thôi mà." Triệu Quảng Thúc nâng chân vợ lên, tiếp tục mát xa.
Triệu Tuế chạy ra nhà vệ sinh của khu tập thể, nhà vệ sinh này là do nông trường xây để chứa phân ủ, còn đặc biệt làm cách nhiệt, mùa đông ngồi xổm cũng không sợ lạnh.
Vài ngày tiếp theo, Triệu Quảng Thúc cùng Trần Tú Hòa luyện tập, ngày nào cũng có tiến bộ.
"Thôi được rồi, em cũng không phải chuyên nhảy nhót gì, biết vài động tác đơn giản là được." Trần Tú Hòa buông tay đang đặt trên vai chồng, gọi con trai lại thử, toàn nhảy với chồng, cô muốn đổi người khác thử thành quả.