Thời gian thoắt cái đã đến ngày vũ hội.
Vũ hội bắt đầu từ 3 giờ chiều đến 9 giờ tối, Triệu Tuế được mẹ gọi đến hỗ trợ đăng ký khách mời.
Mọi người lần lượt đến hội trường nhỏ, đa số khách mời bên ngoài đều là nữ, nam chỉ có một phần nhỏ.
Vũ hội của bộ đội chủ yếu tổ chức cho các anh lính độc thân, đối tượng được mời đa phần là nữ.
"Xin hỏi anh là đơn vị nào ạ?" Triệu Tuế nhìn người trước mặt, không ngờ Bao Như Thủy cũng có trong danh sách mời, nhưng mà mối quan hệ hai nữ một nam này là sao?
"Chúng tôi là người của nhà máy hóa chất thành phố, đây là vợ tôi, đây là con gái tôi." Người đàn ông lên tiếng.
Triệu Tuế tìm thấy tên người đàn ông trong danh sách nhà máy hóa chất, không ngờ Bao Như Thủy tái hôn lại đi làm mẹ kế, sau khi kiểm tra thông tin xong, Triệu Tuế rút ra hai mảnh vải màu vàng, một mảnh màu lam,"Cho anh chị."
Sau 3 giờ, trong hội trường nhỏ vang lên tiếng Lưu thủ trưởng phát biểu.
Triệu Tuế nhìn danh sách trong tay, cơ bản mọi người đều đã đến, chỉ còn lác đác vài người chưa thấy, có lẽ là đến muộn hoặc không đến.
"Này, bánh kem này." Chu Thiến Thiến đặt chiếc bánh kem vừa lấy từ bàn ăn đến trước mặt Triệu Tuế.
Vũ hội bắt đầu lúc 3 giờ, bộ đội đương nhiên chuẩn bị sẵn một bữa ăn.
Vì là vũ hội kiểu Tây, nên bộ đội chuẩn bị bánh kem và một ít bánh ngọt, trà nước.
Triệu Tuế cầm bánh kem lên c.ắ.n một miếng, kem không được mịn, bánh cũng hơi vụn, nhưng thời buổi này thì nó đã là món ngon nhất rồi,"Cậu đeo vải màu đen à?"
"Ừ, mẹ tớ bảo tớ đeo, nói lỡ đâu gặp được người tốt thì còn tính." Chu Thiến Thiến lắc mảnh vải đen trên tay, trong bộ đội nhiều anh lính như vậy, cô cần gì phải ra ngoài chọn, nhưng mẹ cô cứ bắt đeo nên đành phải đeo,"Cậu không để ý là những người đủ 18 tuổi trong khu nhà mình đều đeo à?"
"Tớ thấy rồi." Triệu Tuế giơ mảnh vải vàng trên tay, dấu hiệu chưa đủ 18 tuổi.
Thời buổi này không giống như sau này, phần lớn người ở thành phố vẫn kết hôn vào khoảng 20 tuổi, người nông thôn cũng nâng lên khoảng 18 tuổi.
Triệu Tuế và Chu Thiến Thiến ở phòng tiếp tân vừa nói chuyện phiếm vừa chờ người đến muộn, rèm hội trường nhỏ được vén lên, mấy cô gái chạy đến, trong đó có một người là bạn học cấp 3 của Triệu Tuế, cô ấy thi trượt đại học nên vào nhà máy làm việc.
"Triệu Tuế, lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp, lúc nãy xem danh sách tớ còn tưởng trùng tên chứ." Triệu Tuế tìm thấy tên Bùi Điềm rồi đ.á.n.h dấu, đưa cho cô ấy một mảnh vải xanh đậm,"Bên trong có bánh kem, vào ăn đi."
"Cảm ơn." Bùi Điềm nhận lấy mảnh vải, nhờ đồng nghiệp buộc thành chiếc nơ xinh xắn.
Sau khi Bùi Điềm và đồng nghiệp vào trong, Triệu Tuế kiểm tra danh sách thấy còn một nam một nữ chưa đến.
"Còn hai người nữa, đã quá một tiếng rồi, chắc không đến đâu nhỉ?" Triệu Tuế nhìn đồng hồ, đến muộn như vậy thì khả năng cao là không đến.
"Chờ thêm chút nữa đi, dù sao bên trong cũng chẳng có gì hay ho." Chu Thiến Thiến lấy một nắm hạt dưa chia cho Triệu Tuế một nửa.
"Chờ đến gần 6 giờ thì mình dọn dẹp, 6 giờ bắt đầu có đồ ăn." Triệu Tuế định c.ắ.n hạt dưa, nhưng lại nhớ ra điều gì đó nên bóc bằng tay.
Chu Thiến Thiến tranh thủ buôn chuyện với Triệu Tuế, thật ra trong bộ đội cũng chẳng có gì để buôn, ngày nào cũng huấn luyện mệt muốn c.h.ế.t.
Chờ đến gần 6 giờ mà hai người trong danh sách vẫn chưa thấy đến, Triệu Tuế dọn dẹp quầy tiếp tân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TBC
Vén tấm rèm thứ hai của hội trường lên, mọi người bên trong đều tụ tập thành từng nhóm.
Những người ở gần rèm nhìn thấy Triệu Tuế và Chu Thiến Thiến đi vào liền hướng mắt về phía họ.
Ánh mắt của các chàng trai tập trung vào Triệu Tuế, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ háo hức.
Nhưng khi nhìn thấy mảnh vải màu vàng trên tay Triệu Tuế, ánh mắt họ đều lộ vẻ thất vọng.
Hội trường nhỏ của bộ đội rất rộng, có thể chứa được cả trăm người, dù sao những người đủ điều kiện kết hôn đều là sĩ quan đã được đề bạt.
Hội trường vốn bày đầy ghế đã được dọn dọn thành sàn nhảy, trên sàn nhảy có mấy cặp nam nữ đang khiêu vũ theo điệu nhạc, sau khi Lưu thủ trưởng phát biểu xong thì đã có người nhìn trúng nhau và bắt đầu khiêu vũ, bây giờ vẫn còn nhảy chắc là ưng ý lắm.
Bên ngoài sàn nhảy đặt ghế cho mọi người nghỉ ngơi, cứ 30 cái ghế lại có một bàn ăn, trên bàn bày đồ ăn tự chọn và trà nước.
Đồ ăn chủ yếu là bánh kem, bánh đậu đỏ, bánh đậu xanh; trà nước thì có trà lúa mạch hoặc trà xanh.
Triệu Tuế tìm thấy mẹ trong đám đông, cô đến và báo cáo là trên danh sách còn thiếu hai người, những người khác đều đã đến đông đủ.
"Được rồi, đến được chừng này là tốt rồi, con đi ăn gì đó đi." Trần Tú Hòa nhận lấy danh sách từ tay con gái, giục cô đi chơi.
Sáu giờ rưỡi, Vương Chính ủy bắt đầu khuấy động không khí, tổ chức mọi người, trừ những người đeo dải vải màu vàng, xuống chơi trò chơi.
Triệu Tuế, Lục Thiền và Trịnh Tinh chen chúc nhau xem, trẻ con từ 15 tuổi trở lên trong khu nhà đều được đến xem cho biết, còn dưới 15 tuổi thì không được vào.
Trần Tú Hòa nói, chuyện người lớn trẻ con đừng xen vào, 15 tuổi đã là người lớn rồi nên có thể đến.
Trên sân khấu, Vương Chính ủy cầm mic điều khiển trò chơi, Triệu Tuế nghe ông thỉnh thoảng lại lạc giọng, cô lo lắng không biết ngày mai ông còn nói được không.
"Vương Chính ủy nhiệt tình quá nhỉ." Lục Thiền vừa nói vừa lấy tay bịt tai.
"Trong quân đội có quá nhiều đàn ông độc thân, Vương Chính ủy có thể không sốt ruột sao, vũ hội lần này chính là do Vương Chính ủy khởi xướng." Triệu Tuế Tuế nhìn Vương Chính ủy thỉnh thoảng nói ra một câu quê nhà, thấy có chút khôi hài.
Chơi trò chơi được nửa giờ, Vương Chính ủy liền để cho mọi người tự do khiêu vũ.
Triệu Lập Võ đang chuẩn bị đi tìm em gái thì bị người ta chặn lại mời khiêu vũ,"Thật ngại quá."
Chưa đợi nữ đồng chí lên tiếng, Triệu Lập Võ đã trực tiếp từ chối.
Triệu Tuế Tuế liếc mắt một cái liền thấy anh trai mình, nhìn anh từ chối sáu nữ đồng chí rồi đi tới bên cạnh mình, bèn mở miệng nói: "Anh, cha có văn kiện khẩn cấp phải xử lý, đã đi rồi."
Triệu Lập Võ nhìn đồng hồ, nghĩ thà ở lại đến khi tan họp còn hơn là về nhà bị mẹ dạy dỗ, bèn nói: "Không sao, còn hai tiếng nữa, em cứ để anh ở đây."
Triệu Tuế Tuế nhìn Trịnh Nguyệt đang ở trên sàn nhảy, cô gái này trước đây muốn theo đuổi anh trai mình sao, tại sao lại khiêu vũ với nam đồng chí khác,"Đúng là lòng phụ nữ khó đoán."
"Tuế Tuế, chị cũng là phụ nữ mà." Lục Thiền tay cầm hai cốc trà lúa mạch, vừa đi tới đã nghe được lời Triệu Tuế Tuế nói.
"Lòng đàn ông cũng khó đoán." Trịnh Tinh nhận lấy bánh kem bơ Chu Binh đưa tới, không đồng ý với lời Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế mở miệng, nghĩ đến một câu thành ngữ, nói: "Đàn ông cộng thêm phụ nữ, kết luận là lòng người khó dò."