"Ơ kìa." Triệu Tuế Tuế muốn kéo Đỗ Chi Lan lại, nhưng khóe mắt lại thấy Triệu Vi Vi đang ở quầy hàng của Cung tiêu xã, cô ấy làm việc ở Cung tiêu xã à?
Triệu Vi Vi bận rộn không hề hay biết ánh mắt của Triệu Tuế Tuế.
"Mẹ, sao chị tư lại ở trong Cung tiêu xã thế?" Triệu Tuế Tuế kéo góc áo mẹ, hỏi.
"À, mùa thu năm ngoái, bố con tìm được suất công nhân thời vụ ở xưởng thịt đã đổi cho Tứ nha đầu vào Cung tiêu xã rồi." Trần Tú Hòa mới nhớ ra chuyện này chưa nói với con gái, bèn nói qua loa.
Hóa ra tháng 9 năm ngoái, xưởng thịt ở huyện Bình Cao lại tuyển công nhân thời vụ, Cố Vĩ báo tin cho Triệu Quảng Thúc, Triệu Quảng Thúc lại đi báo cho Triệu Quảng Quý, Triệu Vi Vi làm ở xưởng thịt chưa được một tháng đã đổi việc với nhân viên bán hàng của Cung tiêu xã.
Một công việc thời vụ đổi lấy một công việc chính thức, một công việc ở huyện đổi lấy một công việc ở xã, mỗi người một mục đích.
"Vậy là chú tư ở một mình ở huyện, chị tư ở xã, thím tư với Lập Ninh vẫn ở đại đội Phú Hưng, cả nhà vẫn không ở được cùng nhau." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến cảnh ngộ hiện tại của nhà chú tư, Triệu Quảng Quý kinh doanh ở huyện lâu như vậy mà vẫn chưa đưa được cả nhà lên huyện, tốc độ hơi chậm.
Nhưng mà nhà chú tư cũng giống nhà cô, nhà cô cũng chia ra ở hai nơi là huyện Hà và kinh đô.
"Không biết nhà chú tư nghĩ thế nào, chắc là do công việc thời vụ ở xưởng thịt khó chuyển chính thức quá, bây giờ huyện quản lý hộ khẩu thành phố gắt gao, Tứ nha đầu chọn an toàn một chút cũng là có lý do của cô ấy." Trần Tú Hòa nói xong, bảo con gái nhỏ đứng ngoài chờ, còn bà dẫn theo ba người đàn ông trong nhà chen vào chợ.
Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Vi Vi bận rộn như con thoi, nghĩ đến chuyện năm ngoái cô ấy bị xưởng thép huyện sa thải, chắc là muốn ổn định, Cung tiêu xã tuy ở xã nhưng cũng là công việc chính thức.
Hơn nữa bây giờ đang muốn giảm bớt hộ khẩu thành phố, hộ khẩu nông thôn muốn chuyển thành hộ khẩu thành phố khó hơn bao giờ hết.
Bên ngoài chợ có người canh gác, có người rời đi còn bị người đeo băng đỏ kiểm tra, đây là để phòng ngừa có người đầu cơ trục lợi.
Trần Tú Hòa được ba người đàn ông trong nhà che chắn ở giữa, xung quanh chẳng ai dám chen với ba người đàn ông cao lớn, nên tốc độ mua đồ của bà rất nhanh.
Triệu Tuế Tuế đứng ngoài nhìn, phần nào hiểu được vì sao thời này người ta chuộng con trai, nhìn ba người cao to nhà mình là biết, chẳng ai dám bắt nạt.
Đỗ Chi Lan bị xô đẩy chen lấn, không muốn chen chúc nữa định rời đi, kết quả bị một bàn tay thô lỗ sờ ngực, muốn lùi lại cũng không được vì quá đông, chỉ có thể vội vàng nắm lấy bàn tay đang sàm sỡ mình, bẻ ngược lên, không ngờ đối phương như con lươn, trườn thoát khỏi tay cô, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trước mặt là ba người đàn ông, không biết là ai muốn chiếm tiện nghi của mình.
Triệu Tuế Tuế vừa hay trông thấy toàn bộ sự việc, nhớ không nhầm thì gã đàn ông vừa rồi giở trò lưu manh với Đỗ Chi Lan là gã trước đây cùng Triệu Nhị Lại cướp vịt quay của bọn họ, sau khi chạm phải ánh mắt của Đỗ Chi Lan, cô chỉ vào một người đàn ông trước mặt cô ấy: "Gã đội mũ đen."
Nghe vậy, Đỗ Chi Lan định đưa tay túm lấy gã đàn ông đó, nhưng lại bị người ta xô đẩy, lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì gã đã không thấy đâu.
Triệu Tuế Tuế vẫn nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đó.
Đỗ Chi Lan không muốn chịu thiệt, đành phải len lỏi qua đám đông đến bên cạnh Triệu Tuế Tuế: "Gã đó đi đâu rồi? Cậu còn nhớ không?"
"Ở đằng kia kìa." Triệu Tuế Tuế chỉ vào một góc khuất, thấy gã đàn ông kia hình như đang mở khóa xe đạp, đây là định bỏ chạy.
Đỗ Chi Lan thấy gã đàn ông mở khóa đội mũ màu nâu, lập tức xông lên chất vấn: "Đứng lại!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy tiếng Đỗ Chi Lan, gã đàn ông tưởng bị phát hiện, không chút do dự co giò chạy, chớp mắt đã chui vào con ngõ nhỏ mất hút.
Bỏ chạy đến xe đạp cũng không cần, Triệu Tuế Tuế và Đỗ Chi Lan bắt đầu nghi ngờ gã đàn ông kia đang định trộm xe, rồi rất nhanh sau đó không còn nghi ngờ gì nữa, bởi vì có người vừa kéo quần vừa đi đến mở khóa xe đạp rồi rời đi.
"Thế này có tính là chúng ta đã giúp một chiếc xe đạp không bị mất trộm không nhỉ?" Triệu Tuế Tuế lẩm bẩm.
"Đương nhiên rồi, đáng tiếc là gã khốn nạn kia chạy mất, nếu không tôi phải bẻ gãy tay hắn." Đỗ Chi Lan tức giận nói.
Triệu Tuế suy nghĩ một chút, nói ra người vừa rồi sàm sỡ Đỗ Chi Lan là người của đại đội Hồng Hưng,"Người kia trước kia thường xuyên lêu lổng cùng Triệu Nhị Lại."
Đỗ Chi Lan nghe thấy tên Triệu Nhị Lại liền không nhịn được nhíu mày, lập tức vui vẻ nói: "Tôi tống tiền mẹ Triệu Nhị Lại 10 đồng, đưa địa chỉ nhà họ Khổng cho bà ta."
TBC
Triệu Tuế giơ ngón tay cái với Đỗ Chi Lan: "Giỏi."
"Người tinh ý ai mà không nhìn ra mẹ Triệu Nhị Lại đang có ý đồ gì, chẳng phải là chờ con của Khổng Thấm Phong lớn lên để "hái quả" hay sao, cũng chẳng nghĩ xem bà ta có thể sống đến lúc đó hay không." Đỗ Chi Lan nói xong liền cảm thấy câu cuối cùng của mình không nên nói như vậy, có chút ý nguyền rủa người khác, bèn "phì phì" ba tiếng.
"Lần sau cậu có thể tìm cơ hội "trả đũa", đồ của cậu còn mua không?" Triệu Tuế nhìn vào gùi của Đỗ Chi Lan, bên trong còn rất nhiều đồ.
"Không mua nữa, xảy ra chuyện này, tôi không muốn chen chúc nữa, đồ đạc ở cửa hàng mậu dịch và kho lương thực cũng có thể mua." Đỗ Chi Lan nhìn chợ người đông nghịt, cô không thiếu tem phiếu, chuẩn bị về nhà.
Triệu Tuế giữ bạn lại: "Tớ còn muốn nghe chuyện của Triệu Giai Ninh và Trương Minh Sảng nữa."
Lúc này Đỗ Chi Lan mới nhớ ra câu chuyện phiếm vừa rồi còn chưa nói xong, kéo Triệu Tuế sang một bên,"Là Trương Minh Sảng không hiểu sao lại tỉnh dậy trên giường của Triệu Giai Ninh."
"Không hiểu sao?" Triệu Tuế nhíu mày, không hiểu sao là thế nào?
"Chính Trương Minh Sảng cũng không biết, anh ta nói anh ta đang ngủ ngon ở điểm thanh niên tri thức, tỉnh dậy đã thấy nằm chung giường với Triệu Giai Ninh." Đỗ Chi Lan cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, tóm lại khi họ chạy đến nhà Triệu Giai Ninh thì thấy hai người đang ngủ chung giường bị Lưu Lê Hoa đ.á.n.h cho một trận.
"Danh tiếng của Triệu Giai Ninh đã tệ như vậy, chắc chắn Trương Minh Sảng sẽ không thích cô ta đâu." Triệu Tuế đặt mình vào vị trí của Trương Minh Sảng và suy nghĩ của đàn ông thời đại này, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
"Anh ta chướng mắt con gái nông thôn, muốn leo cao." Đỗ Chi Lan kể chuyện Trương Minh Sảng cố gắng lấy lòng mình,"Nữ thanh niên tri thức ở điểm nào anh ta cũng dò hỏi rồi, cuối cùng muốn dựa vào quan hệ của bố tôi để về thành phố nên cứ bám lấy tôi, lúc nào cũng hỏi tôi có cách nào về thành phố không, khi nào thì về, còn muốn hẹn hò với tôi."
Điều kiện của Đỗ Chi Lan là tốt nhất trong số các nữ thanh niên tri thức, bưu phẩm đều đặn hàng tháng từ gia đình khiến cho dù có phải nhận nhiệm vụ cắt cỏ heo thì cô vẫn sống rất thoải mái.
"Cậu có đ.á.n.h anh ta không?" Triệu Tuế nhớ đến chuyện Trương Minh Sảng cũng từng có ý đồ với mình, bèn hỏi.
"Không đánh, ông nội tôi nói không nên đắc tội với kẻ tiểu nhân, Trương Minh Sảng toan tính gì tôi nhìn là biết ngay, liếc mắt một cái là biết anh ta là kẻ tiểu nhân rồi." Đỗ Chi Lan ban đầu cũng muốn dạy cho Trương Minh Sảng một bài học, nhưng sau đó nghĩ đến lời ông nội, vẫn là không nên kết thêm thù oán ở đại đội Phúc Hưng nữa nên nhịn.
"Năm ngoái, lúc tôi về, Trương Minh Sảng cũng tìm tôi, còn cầm quyển sách tôi dịch ra khoe khoang, bị tôi mắng cho một trận, sau đó chắc là bị tôi từ chối nhiều lần cộng thêm việc tôi nổ s.ú.n.g b.ắ.n lợn làm cho sợ quá, nên tuần trước khi rời đi nhìn thấy tôi là tránh xa." Triệu Tuế kể lại chuyện lần trước Trương Minh Sảng tỏ tình với mình.
"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga." Nghe Triệu Tuế nói xong, Đỗ Chi Lan trực tiếp nhận xét hành vi của Trương Minh Sảng.