Triệu Tuế gật đầu đồng ý với nhận xét của Đỗ Chi Lan, tiếp tục hỏi: "Vậy là Trương Minh Sảng và Triệu Giai Ninh sắp kết hôn rồi à?"
"Không, Trương Minh Sảng chạy thẳng đến đồn công an báo án." Lúc ấy Đỗ Chi Lan cũng bị hành động của Trương Minh Sảng làm cho kinh ngạc, không ngờ anh ta lại "cứng" đến vậy, thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục.
"Chẳng lẽ là nói anh ta bị sàm sỡ?" Triệu Tuế kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy, Trương Minh Sảng khăng khăng nói anh ta không hiểu sao lại ngủ trên giường của Triệu Giai Ninh, yêu cầu công an điều tra rõ ràng, trả lại trong sạch cho anh ta." Đỗ Chi Lan kể lại chuyện Trương Minh Sảng sau khi trở về điểm thanh niên tri thức không lâu thì như phát điên chạy đến xã báo án.
"Người này quả là một dũng sĩ." Triệu Tuế giơ ngón tay cái lên.
"Thông thường xảy ra chuyện như vậy thì hai người kết hôn là có thể cho qua chuyện, nếu nhà trai không đồng ý thì phải đến ở rể, nhưng Triệu Giai Ninh vì Lý Thế Toàn mà phá thai rồi, danh tiếng đã hỏng, mọi người đều bênh vực Trương Minh Sảng, hơn nữa đàn ông bình thường đều chướng mắt Triệu Giai Ninh, huống chi là Trương Minh Sảng "tâm cao chí lớn"." Đỗ Chi Lan cảm thấy nếu đổi lại là mình, cô cũng chướng mắt Triệu Giai Ninh, phá thai thì không nói làm gì, Triệu Giai Ninh rõ ràng không phải người phụ nữ của gia đình, cưới về chỉ khiến gia đình lục đục.
"Kết quả thế nào?" Triệu Tuế ngẩng đầu lên vừa lúc nhìn thấy Trương Minh Sảng mặt lạnh tanh đi vào chợ.
"Trương Minh Sảng và Triệu Giai Ninh mỗi người một lời, ai cũng không chịu nhường ai, Lưu Lê Hoa yêu cầu Trương Minh Sảng cưới Triệu Giai Ninh, Trương Minh Sảng cứng cổ không đồng ý." Đỗ Chi Lan cũng nhìn thấy Trương Minh Sảng đi tới, bèn ghé sát tai Triệu Tuế nhỏ giọng nói.
"Nếu không phải vì chuyện của Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn, Trương Minh Sảng rất có thể đã bị coi là kẻ sàm sỡ rồi." Triệu Tuế kết luận.
TBC
"Đúng vậy, nhưng Trương Minh Sảng vì chuyện này mà xin về thành phố không được, bị điều đến đại đội Hồng Hưng bên cạnh." Đỗ Chi Lan thấy Trương Minh Sảng càng đi càng gần, bèn đứng dậy không nói gì nữa.
"Cậu về trước đi, tôi còn phải đợi bố mẹ tôi, chị cậu nhờ tôi mang đồ giúp cậu, lát nữa về tôi đưa cho." Triệu Tuế cũng đứng dậy theo, phủi phủi quần áo rồi trở về chỗ cũ.
"Cảm ơn nhé." Đỗ Chi Lan nắm chặt gùi của mình, xoay người đi về phía cửa hàng mậu dịch.
Triệu Tuế trở lại vị trí vừa nãy, phát hiện anh trai đang tìm mình,"Anh."
"Em đi đâu vậy?" Triệu Lập Văn nhìn thấy em gái thì chuẩn bị bỏ gùi xuống, mẹ anh còn phải một lúc nữa mới ra.
Triệu Tuế bước tới giúp anh đeo gùi, kể lại đơn giản chuyện Đỗ Chi Lan vừa nói cho anh trai nghe.
"Thanh niên tri thức còn tệ hơn tưởng tượng rất nhiều, cố gắng đừng tiếp xúc nhiều với bọn họ." Triệu Lập Văn cũng biết thanh niên tri thức thời đại này chính là mớ bòng bong, không biết sau này còn gây ra chuyện gì nữa.
"Em biết rồi, dù sao em cũng không ở đại đội Phúc Hưng lâu, không có cơ hội kết thân với thanh niên tri thức đâu." Triệu Tuế lấy từ trong gùi ra một chiếc kẹo vừng, hiếm khi thấy loại kẹo này ở chợ.
Trần Tú Hòa được chồng và con trai út "hộ tống" cuối cùng cũng "chiến đấu" trở về, lúc đi ra quần áo và mũ đều không xộc xệch,"Được rồi, số đồ này đủ cho chúng ta ăn đến khi về khu tập thể rồi, lát nữa hai bố con ra sông bắt thêm mấy con cá nữa là được."
Triệu Tuế nghe thấy câu cá, lập tức bày tỏ muốn đi cùng,"Mẹ, con cũng đi."
"Đi theo sát bố con, đừng đến gần hố băng." Trần Tú Hòa gật đầu đồng ý, theo thói quen dặn dò con gái út chú ý an toàn.
Sau khi về đến nhà, Triệu Tuế bắt đầu tìm kiếm hành lý mình mang về, cảm giác thấy cửa có động tĩnh bèn quay đầu lại thì thấy Triệu Lập Ninh đang đứng ở cửa phòng mình.
"Vào đi." Triệu Tuế vẫy tay bảo Triệu Lập Ninh vào, chắc là cậu bé đến lấy thù lao.
Triệu Lập Ninh cầm trong tay một quyển sổ nhỏ đi vào: "Chị Sáu, em gặp ba người đến tặng quà cho bác cả."
Triệu Tuế mở quyển sổ nhỏ của Triệu Lập Ninh ra, phía trên có tên và địa chỉ của ba người, hai người là nhà mẹ Lưu Chiêu Đệ, một người là nhà mẹ Triệu bà nội,"Không tệ, tiếp tục cố gắng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Ninh chà chà tay, kể chuyện Triệu Lập Thương mượn danh chú ba là lãnh đạo để hống hách ở trường,"Em nghe xong lập tức giúp anh ấy giải giải thích, mọi người trong trường biết chuyện đều không để ý đến Triệu Lập Thương nữa."
Vì phong trào, trường tiểu học của công xã Trung Cổ nghỉ học hơn hai năm, nên Triệu Lập Ninh 13 tuổi vẫn học lớp năm.
Triệu Tuế gật đầu, lấy từ hộp tiền của mình ra 4 đồng,"Thừa một đồng là phần thưởng cho em."
Mắt Triệu Lập Ninh sáng lên, hiện tại cậu chỉ có mấy hào, bốn đồng này phải dành dụm rất lâu mới có được,"Cảm ơn chị."
"Không cần cảm ơn, đây là em tự kiếm được." Triệu Tuế chép lại tên và địa chỉ trên quyển vở nhỏ rồi trả cho Triệu Lập Ninh.
Triệu Lập Ninh nhận lấy, suy nghĩ một chút rồi ghé vào tai Triệu Tuế nhỏ giọng nói: "Ông nội dạo này không được bình thường, hay quên ăn cơm, mẹ em nói có lẽ ông muốn đi gặp bà rồi."
"Ông nội bắt đầu chống gậy từ khi nào vậy?" Tối qua Triệu Tuế đã nhận ra, Ông nội Triêu là do suy nghĩ tiêu cực, cần được tư vấn tâm lý.
"Từ trước vụ thu hoạch ạ, lúc đó ông còn bị ngã rất nặng." Triệu Lập Ninh nhận lấy socola Triệu Tuế đưa, thứ này chỉ khi nào Triệu Tuế về mới có, ở cửa hàng hợp tác xã trong công xã và cả huyện đều không có bán.
Triệu Tuế chưa từng nghe chuyện Ông nội Triêu bị ngã, bèn hỏi thêm vài điều về ông, nhận được một câu trả lời không mấy lạc quan, không biết bố cô sắp xếp thế nào.
Ông nội Triêu đối với bốn người con trai coi như công bằng, tuy lúc trẻ ông yêu quý con trai cả hơn nhưng cũng không thiên vị như Triệu bà nội.
Bên nhà chính, Triệu Quảng Thúc đang kỳ cọ tắm rửa cho bố,"Bố, sang năm bố theo con về bộ đội ở đi."
Huyện Hà lạnh hơn đại đội Phúc Hưng nhiều, Triệu Quảng Thúc định sang năm sẽ đón bố về đó, ở nhà dễ suy nghĩ lung lung.
Ông nội Triêu nghe con trai thứ ba nói, im lặng một lúc lâu mới đáp,"Không đi, ở đây."
Triệu Quảng Thúc dừng lại một chút, tiếp tục kỳ lưng cho bố,"Qua đó ở một thời gian, nếu bố không thích chúng ta lại về, bố lớn tuổi rồi mà chưa từng rời khỏi Bình Ninh, ra ngoài một chút tâm trạng sẽ tốt hơn."
"Không đi." Ông nội Triêu tiếp tục từ chối.
Triệu Lập Võ cho thêm một khúc củi vào bếp lửa, nhìn ngọn lửa bùng lên, nghe bố và ông nội nói chuyện, cậu nghĩ giá như bà nội còn sống thì tốt rồi, ông nội sẽ không gầy như vậy.
Dư Giai Giai sợ người nhà ba nói mình bớt xén thức ăn của ông nội, sáng sớm đã sang nói là ông ăn ít, có khi còn không ăn.
Triệu Quảng Thúc đã chứng kiến nhiều cái c.h.ế.t, anh biết một người nếu đã chán nản thì có làm gì cũng vô ích, chỉ có thể chờ anh hai về rồi cùng bàn bạc.
Triệu Tuế tiễn Triệu Lập Ninh xong liền lấy đồ Đỗ Chi Mai nhờ đưa cho Đỗ Chi Lan ra,"Mẹ, con đến chỗ nhà thanh niên trí thức một lát."
"Ừ, nhớ về ăn cơm trưa đấy." Trần Tú Hòa đang sắp xếp lại đồ mua ở chợ về, dặn con gái út nhớ giờ giấc.
Hôm nay là ngày họp chợ, người trong đại đội Phúc Hưng hầu như không ai ở nhà, trên đường gặp khá nhiều người.
Khu nhà thanh niên trí thức cạnh chuồng bò lại xây thêm một gian, lúc Triệu Tuế đi tới cửa vừa hay có người từ bên trong mở ra.
Bạch Ngọc Thành thấy Triệu Tuế liền hỏi: "Cậu tìm ai?"