Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 750



"Để em đi xem xung quanh xem có cá đến không."

Nói xong, Triệu Tuế đi về phía vừa rồi chưa đi qua để kiểm tra, cô chỉ thấy một con cá nhỏ đang bơi lội, không biết là đang ngủ hay đang làm gì.

"Tuế."

Triệu Tuế nghe thấy có người gọi mình, ngẩng đầu lên nhìn thì ra là gia đình bác hai,"Bác hai, bác gái, anh Lập Minh."

"Mọi người đang bắt cá à?" Tiền Xuân Phân nhìn cô cháu gái xinh đẹp, cảm thán mỗi lần gặp Triệu Tuế đều thấy cô càng thêm xinh đẹp.

"Vâng ạ, lát nữa cháu biếu bác hai hai con cá lớn." Triệu Tuế gật đầu đáp.

"Không cần đâu, để Lập Minh xuống giúp là được rồi." Tiền Xuân Phân cười nói, bảo con trai xuống giúp đỡ, còn bà thì cùng chồng đẩy xe về.

Triệu Lập Minh ngồi xổm xuống buộc chặt dây giày rồi đi đến bên cạnh Triệu Lập Võ : "Lập Võ, lâu rồi không gặp."

"Anh Lập Minh, nghe nói anh suýt chút nữa bị lừa, bây giờ không sao chứ?" Triệu Lập Võ vừa mở miệng đã trêu chọc.

Triệu Lập Minh có chút bực mình, giơ nắm đ.ấ.m định đ.ấ.m Triệu Lập Võ ,"Chuyện gì cậu cũng dám nhắc lại."

"Cũng tại anh, Tuế Tuế nhà chúng em giờ cũng biết uống rượu rồi đấy." Triệu Lập Võ làm động tác uống rượu.

"Biết uống rượu thì tốt chứ sao." Triệu Lập Minh nghĩ đến việc bản thân bị ép luyện rượu mấy tháng trời, bây giờ có ai chuốc cũng không say được nữa.

Ba chàng trai thay phiên nhau khuấy nước, lại thu hút được không ít cá.

Triệu Tuế tranh thủ cho sáu con vào thùng, thêm nữa là không vừa.

"Về thôi." Triệu Lập Võ nhìn cá trong thùng, bảo Triệu Lập Minh đeo giỏ lên, còn mình thì xách thùng nước rời đi.

Về đến nhà, Triệu Tuế chạy vào bếp gọi món: "Mẹ ơi, con muốn ăn cá kho cay ạ."

Trần Tú Hòa đặt gáo nước trong tay xuống, ngày mai là giao thừa, phải chuẩn bị đồ ăn cho chu đáo, mùng một có thể ăn đồ hâm nóng,"Được, nhân tiện mẹ rán cá luôn."

"Mẹ, cá sống phải xử lý thế nào ạ?" Triệu Lập Võ xách thùng nước vào bếp.

TBC

Trần Tú Hòa nhìn con trai và con gái út mang cá về, suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai con cá cầm sang nhà dì Tư đổi lấy mấy miếng đậu phụ, số cá sống còn lại mai kho, hai con mang ra sân phơi tiếp, số còn lại thì chiên giòn lên."

"Hay quá, con thích ăn cá chiên." Triệu Tuế reo lên một tiếng, cầm lấy con d.a.o nhỏ định làm cá.

"Để đó, anh làm cho." Triệu Lập Võ chắn trước mặt em gái, bảo em cầm cá đi đổi đậu phụ.

Triệu Tuế nhận lấy hai con cá mẹ treo lên, nhanh chóng chạy về phía nhà đội trưởng.

Đến cửa nhà đội trưởng, cô bé đụng phải Triệu Lập Hưng đeo túi trở về.

"Anh Lập Hưng."

"Tuế Tuế về rồi à, vào nhà đi, anh có mang đồ ăn ngon về." Triệu Lập Hưng nhìn thấy cá trong tay Triệu Tuế, bảo cô bé vào nhà trước.

Triệu Tuế nhìn kẹo rồng trong bọc giấy dầu, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thứ này ở thời đại này,"Đây là cái gì vậy anh?"

"Cái này là anh mua lúc đi tỉnh theo xe, gọi là kẹo rồng, người ta kéo mạch nha thành sợi như sợi mì ấy, túi này là cho em, cầm về ăn đi." Triệu Lập Hưng đặt một túi giấy dầu lớn trước mặt Triệu Tuế,"Là quà năm mới Bảo Châu mua cho em đấy."

Triệu Tuế nhận lấy túi giấy dầu, hỏi: "Bây giờ chị Bảo Châu đang biểu diễn ở tỉnh Cù ạ?"

"Ừ, anh thấy đoàn xe có nhiệm vụ phải đến tỉnh Thượng Hải nên mới xin đi, Bảo Châu vẫn khỏe." Triệu Lập Hưng kể tình hình gần đây của em gái cho Triệu Tuế.

"Vậy là cũng hơn một năm rồi em chưa gặp chị Bảo Châu, tuy rằng vẫn thường xuyên viết thư." Triệu Tuế xoa xoa túi giấy dầu trong tay.

"Nghe nói tháng 5 đoàn văn công của Bảo Châu sẽ đến kinh đô, đến lúc đó em có thể gặp chị ấy." Triệu Lập Hưng nói với Triệu Tuế về thời gian em gái đến kinh đô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người trò chuyện một lát, Trần Tú Mai bưng tới một chậu đậu phụ: "Cho cháu, đậu mới làm xong đấy."

Triệu Tuế thấy cũng muộn rồi, bưng chậu lên rồi về nhà.

Mãi cho đến 8 giờ tối, Triệu Quảng Thúc mới về đến nhà.

Triệu Lập Văn dìu Ông nội Triêu về nhà chính, một lát sau con cháu Ông nội Triêu đều đến đông đủ.

Triệu Quảng Thúc nặng nề lên tiếng: "Bố bị bệnh rồi, phổi có vấn đề, hai hôm nữa phải vào thành phố kiểm tra mới biết là bệnh gì."

Triệu Tuế nghe xong trợn tròn mắt, chuyện này thật bất ngờ, cô còn tưởng là do bà Triệu mất khiến ông Triệu nghĩ quẩn, không ngờ lại là phổi có vấn đề.

Vẻ mặt của mọi người ở đây khác nhau, hoàn toàn không ngờ ông cụ lại bị bệnh.

"Khụ khụ, đừng có bày ra vẻ mặt như là tao sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, bây giờ khóc tang là muốn khóc tang trước cho tao à?" Ông nội Triêu dựa vào giường, ông tự biết rõ tình trạng của mình, có thể năm nay sẽ đi gặp ông bà.

Triệu Tuế không nói gì, bốn người con trai của Ông nội Triêu đều ở đây, không đến lượt cô lên tiếng.

"Ngày mai bệnh viện trong thành phố bắt đầu nghỉ lễ, đợi sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán sẽ đi kiểm tra." Triệu Quảng Trọng lên tiếng.

Những chuyện tiếp theo Triệu Tuế không tham gia, cô theo mẹ về phòng.

"Mẹ, ông nội có c.h.ế.t không ạ?" Triệu Lập Võ hỏi ra câu hỏi mà cậu chưa kịp hỏi lúc ở nhà chính.

"Mẹ cũng không biết." Trần Tú Hòa cũng không có kinh nghiệm về phương diện này, nhưng mà nửa năm mà ông cụ già yếu đi nhiều như vậy, đoán chừng trước kia đã có bệnh nhưng không phát hiện ra hoặc là không để ý, cộng thêm cú sốc mẹ chồng qua đời nên bệnh tình mới nặng thêm.

"Người nhà bác cả và chú tư không ai phát hiện ra sao ạ?" Triệu Tuế suy nghĩ một chút rồi hỏi.

"Chú tư con rất hiếu thuận với ông, tháng nào cũng về thăm hai lần mà còn không phát hiện ra, chuyện này cũng khó nói lắm, nhà mình lại không ở đội Phú Hưng, cũng không tiện nói gì." Trần Tú Hòa thở dài một hơi, người không ở bên cạnh chăm sóc người già thì không có tư cách oán trách,"Tiểu Văn, con ăn mì hay bánh bao?"

"Bánh bao đi mẹ, hâm nóng lên là ăn được rồi." Triệu Lập Văn tháo mũ xuống, lái xe mấy tiếng đồng hồ, bây giờ anh chỉ muốn ăn xong rồi đi tắm rửa ngủ một giấc.

"Anh cả, anh có muốn ăn kẹo rồng không, chị Bảo Châu mua cho em đấy." Triệu Tuế muốn biết thêm thông tin, không về phòng ngay.

"Bảo Châu nghỉ Tết rồi à?" Triệu Lập Văn nhớ Triệu Bảo Châu còn ở đoàn văn công, dịp Tết không được nghỉ.

"Chưa nghỉ, anh Lập Hưng đi tỉnh thăm chị ấy mới mang về." Triệu Tuế mở túi giấy kẹo rồng ra, cho anh trai ăn một cái.

Triệu Lập Văn biết em gái muốn biết gì, anh cũng không úp mở,"Bác sĩ trong huyện chẩn đoán sơ bộ khả năng cao là ung thư phổi."

"Giai đoạn đầu ạ?" Triệu Tuế tiếp tục hỏi.

"Cũng không rõ, phải vào thành phố kiểm tra mới biết được." Triệu Lập Văn không phải dân học y, cũng không hiểu biết lắm,"Nhưng mà ban đêm bố hay bị đau đến mức không ngủ được, lúc đầu bác sĩ hỏi thì ông không chịu nói thật, sau đó bố phải gặng hỏi ông mới chịu nói."

"Sức khỏe là quan trọng nhất." Triệu Tuế thở dài một hơi, hy vọng là giai đoạn đầu, nhưng ung thư phổi thời đại này đã có phương pháp điều trị nào hiệu quả chưa?

Trong phòng của vợ chồng Triệu Lập Thương, Lưu Chiêu Đệ nghe nói bố chồng bị bệnh thì cứ đi qua đi lại trong phòng, Triệu Lập Thương nhìn mẹ mình đi tới đi lui, đầu cậu ta đau như búa bổ.

"Mẹ, mẹ đang nghĩ gì thế?"

"Nghĩ xem sau này chữa bệnh cho ông nội con tốn bao nhiêu tiền, nhìn bộ dạng đó chắc chắn là không ít tiền, cho dù 4 nhà chia đều thì nhà mình cũng tốn một khoản kha khá, phải làm sao bây giờ." Lưu Chiêu Đệ càng nghĩ càng thấy bố chồng không nên bị bệnh, trước kia lúc lao động thì không sao, bây giờ mới nghỉ ngơi được mấy năm đã bị bệnh,"Chắc chắn là do bọn họ được ăn ngon một mình nên mới bị bệnh."

Mấy năm nay Ông nội Triêu và Bà nội Triệu luôn tự mình hưởng tiền phụng dưỡng của các con trai, một miếng thịt cũng không chia cho nhà cậu.

Triệu Quảng Bá vào nhà liền nghe thấy vợ mình nói, mặt lạnh, đóng sầm cửa phòng.

"Rầm" một tiếng, âm thanh lớn đến nỗi người nhà họ Triệu đều nghe thấy.

Triệu Quảng Thúc vừa mới đẩy cửa phòng mình ra liền nghe thấy tiếng đóng cửa vang dội từ phòng Triệu Quảng Bá, ông quay đầu nhìn sang nhưng không thấy động tĩnh gì thêm.

"Bác cả lại làm sao thế nhỉ?", Triệu Tuế nhìn về phía cửa phòng Triệu Quảng Bá.