Đỗ Chi Lan chạy tới,"Cậu đi đ.á.n.h cá sao không gọi tớ?"
"Quên mất." Triệu Tuế Tuế thành thật trả lời, cô thật sự không nhớ phải gọi Đỗ Chi Lan.
Đỗ Chi Lan không ngờ Triệu Tuế Tuế nói chuyện trực tiếp như vậy, nhưng nghĩ lại thì đây mới là lời Triệu Tuế Tuế sẽ nói,"Dưới này cá nhiều không?"
"Chỗ này có 3 con, bên kia có 2 con, lát nữa khi lỗ băng đục xong chúng sẽ bơi qua, chúng ta đợi một chút." Triệu Tuế Tuế chỉ chỉ một chỗ khác dưới chân và ngón tay.
Đỗ Chi Lan ngồi xổm xuống quan sát cá không ngừng há mồm dưới mặt băng, rõ ràng là đang thiếu dưỡng khí,"To thật đấy."
"Bị đóng băng lâu như vậy, có thể lớn thế này cũng không tồi." Triệu Tuế Tuế nghĩ muốn bắt bao nhiêu con cá, tối nay cá ăn như thế nào, đột nhiên nghe được tiếng cãi vã cách đó không xa.
Vừa rồi chỗ Triệu Quế Lan đục lỗ cá có hai nhóm người, một nhóm là thanh niên tri thức, một nhóm là thanh niên của đại đội Phú Hưng.
"Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?" Đỗ Chi Lan nhìn sang, nghi hoặc hỏi.
"Tranh giành lỗ cá thôi, lỗ cá của đại đội Phú Hưng mà không có người đục lên tiếng, ai chiếm được trước thì là của người đó." Triệu Tuế Tuế liếc mắt nhìn nơi đang cãi vã, cảm thấy mặt băng hơi chói mắt, lấy kính râm đội trên mũ xuống đeo lên.
"Lỗ cá đã dùng qua chắc không còn cá đâu, hoặc phải đợi rất lâu mới có cá tới." Đỗ Chi Lan cảm thấy thà tự mình tìm một chỗ tốt để đục lỗ mới.
"Cũng có lúc may mắn, biết đâu lại có cá bơi tới." Triệu Tuế Tuế mỗi năm đều ra sông đ.á.n.h cá, có người đục lỗ cả buổi chẳng được con nào, có người sau khi bỏ hoang lại có cá bơi tới, nhưng loại tình huống này rất ít, phải xem vận may.
Bên này đang tranh giành lỗ cá.
"Cái lỗ cá này là người của đại đội Phú Hưng chúng tôi đục, chỉ có thể thuộc về đại đội Phú Hưng."
TBC
"Nói bậy, vừa rồi Triệu Quế Lan nói cái lỗ này anh ta không cần, ai chiếm được trước thì là của người đó." Ngô Dũng hai chân giang rộng ở phía trên lỗ cá, ý đồ dùng cách này để giữ lỗ.
Hai bên đang cãi nhau, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy động tác của Ngô Dũng thì vô cùng lo lắng hắn ta sẽ rơi xuống.
"Tuế Tuế, lại đây." Triệu Lập Võ gọi em gái đang xem náo nhiệt, bọn họ đã đục xong lỗ cá, có thể bắt đầu mò cá.
Triệu Tuế Tuế lập tức bỏ qua chuyện náo nhiệt, tối nay cô muốn ăn cá kho cay: "Tới đây."
Triệu Trụ Tử dùng vợt khuấy nước, để dòng nước chảy tạo ra luồng cho cá biết mà chui vào.
Rất nhanh, những con cá thiếu dưỡng khí thi nhau bơi về phía lỗ cá của bọn họ.
"Được rồi, dừng lại một chút." Triệu Tuế Tuế nhìn thấy cá dưới lớp băng bơi tới, bảo Triệu Trụ Tử dừng tay, tiết kiệm chút sức lực.
Triệu Trụ Tử dừng lại phát hiện giày mình bị dính chặt, mặt giày cũng hơi ướt, vội vàng nhấc chân giũ nước.
"Đưa vợt cho anh, em đi xử lý giày đi, kẻo lát nữa đế giày đóng băng dễ bị trượt." Triệu Lập Võ nhận lấy vợt trong tay Triệu Trụ Tử, chỉ cần thấy cá ló đầu là vớt lên ngay.
Cá vớt được trực tiếp ném lên mặt băng cho đông cứng, như vậy là tiện nhất mà cũng giữ được độ tươi ngon.
"Anh, chúng ta xách một thùng về nuôi đi." Triệu Tuế Tuế muốn cá sống, tuy cá c.h.ế.t cóng cũng tươi, nhưng cá còn thở mới là tươi nhất.
"Vậy em về nhà lấy thùng nước ra đây." Triệu Lập Võ không có ý kiến, vừa rồi lúc ra khỏi nhà anh theo thói quen cầm giỏ chứ không cầm thùng.
Triệu Tuế Tuế nhặt cá đã đông cứng vào giỏ: "Vậy em về trước đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi Triệu Tuế Tuế xách thùng nước quay lại, hai nhóm người vừa rồi còn đang cãi nhau đã chuẩn bị đ.á.n.h nhau.
Thanh niên trí thức chưa về nhà trừ Đỗ Chi Lan và Tiền Trí Tinh ra thì đều ở đây cả.
Bên tấn công là thanh niên của đại đội Phú Hưng, bên phòng thủ là thanh niên trí thức.
"Có thời gian ở đây lãng phí, còn không bằng đi đục hang một lần nữa, mọi người ồn ào lâu như vậy mà không có một con cá nào chui lên cái hầm băng này." Triệu Tuế xách thùng nước đi ngang qua, đều là đám thanh niên trai tráng, muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h đi.
Nhóm thanh niên trí thức còn tưởng Triệu Tuế sẽ tham gia, không ngờ cô chỉ đi ngang qua.
Sau khi Triệu Tuế rời đi, không biết ai động thủ trước, hai nhóm người lao vào đ.á.n.h nhau.
"Làm sao bây giờ?" Đỗ Chi Lan nhìn những người đang đ.á.n.h nhau.
"Đánh không lâu đâu, mặt băng trơn như vậy, chúng ta đi lên trên còn phải cẩn thận, huống chi là bọn họ còn muốn đ.á.n.h nhau." Triệu Tuế nhìn một đám người ăn no rửng mỡ, muốn đ.á.n.h nhau cũng phải tìm chỗ khác chứ.
Lời Triệu Tuế vừa dứt, những người đang đ.á.n.h nhau bắt đầu loạng choạng ngã xuống, một người ngã kéo theo những người khác ngã theo.
"Thật đúng là bị cậu nói trúng rồi." Đỗ Chi Lan còn định đi tìm đội trưởng, chưa kịp đứng lên thì những người kia đã tự ngã dúi dụi.
Cứ thế, họ lại đứng lên rồi lại ngã xuống, đang chuẩn bị lao vào ẩu đả lần nữa thì bị tiếng quát của đội trưởng làm cho chưng hửng.
Triệu Tuế đã lâu không nghe thấy tiếng quát của đội trưởng, còn có chút nhớ, lần trước về cũng không được nghe ông ấy quát,"Chi Lan này, Trương Minh Sảng được điều đến đội Hồng Hưng rồi, bây giờ ai làm đội trưởng đội thanh niên trí thức vậy?"
"Không có ai." Đỗ Chi Lan kể lại chuyện đội thanh niên trí thức không ai muốn làm đội trưởng.
"Vì sao vậy?" Triệu Tuế thắc mắc.
"Vì chẳng ai muốn làm cả, làm đội trưởng mệt lắm, Trương Minh Sảng vụ thu hoạch vừa rồi vì mấy việc lặt vặt của đội mà bị chậm trễ công việc, còn chưa kịp chuyển khỏi đội Phú Hưng đã bị cách chức đội trưởng rồi." Đỗ Chi Lan nghĩ đến vụ thu hoạch liền thấy tay chân có chút ê ẩm, vụ đó cô được tính đủ công điểm, đội trưởng không cho cô đi cắt cỏ heo.
"Vậy thì đúng là náo nhiệt thật." Triệu Tuế không ngờ vụ thu hoạch của đội Phú Hưng lại ồn ào như vậy, đội trưởng đã lớn tuổi rồi, không biết còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Năm nay thanh niên trí thức của đội Phú Hưng không có trợ cấp, trừ khi trong tay có tiền có gạo hoặc gia đình gửi cho, nếu không muốn c.h.ế.t đói thì phải chăm chỉ làm việc, không dám tùy tiện xin nghỉ, mệt mỏi rã rời thì lấy đâu ra tinh lực mà gây chuyện.
"Chủ yếu là đội trưởng tốt bụng, nếu là đội trưởng đội khác, chắc chắn sẽ phạt bọn họ đi gánh phân, ghi đủ công điểm, tiêu hao hết năng lượng của họ, thanh niên trí thức ở những đội khác đều ngoan ngoãn cả." Đỗ Chi Lan nhặt một con cá đông cứng lên, bảo Triệu Lập Võ thử vận may.
Hầm băng là do Triệu Lập Võ và Triệu Trụ Tử đục, Đỗ Chi Lan cũng phải góp sức chứ.
"Cậu vớt được không?" Triệu Lập Võ biết Đỗ Chi Lan không muốn ăn không ngồi rồi, bèn hỏi.
"Để tôi thử xem." Đỗ Chi Lan cũng là người từng làm việc, cô cảm thấy mình làm được.
Kết quả là lý tưởng thì đầy ắp nhưng hiện thực thì phũ phàng.
Đỗ Chi Lan mới khuấy một vòng đã suýt ngã, được Triệu Trụ Tử đỡ lấy, cô thử lại lần nữa rồi nói: "Thôi bỏ đi, lát nữa tôi mang bánh quai chèo đến cho mọi người, hôm qua tôi mới làm."
"Được, vậy cậu cứ xem rồi mang đến." Triệu Lập Võ nhận lấy vợt tiếp tục khuấy nước.
Triệu Tuế tìm một vòng quanh khu vực hầm băng của bọn họ nhưng không thấy bóng dáng con cá nào: "Anh, cá hết rồi."
"Chờ một chút, không phải em muốn cá sống sao?" Triệu Lập Võ tiếp tục khuấy nước, muốn thu hút hết cá ở xung quanh đến.