Triệu Tuế Tuế đang ăn cơm ở nhà ăn thì thấy anh cả và Lục Minh bưng khay cơm đi tới,"Không phải hai người đi ra ngoài sao, sao về nhanh vậy?"
Bình thường Triệu Lập Văn ra ngoài đều phải mất mấy ngày mới về trường, lần này đi chưa đến 10 tiếng đã về, hiếm thấy thật.
"Chuyện lần này giải quyết nhanh." Triệu Lập Văn vừa ngồi xuống đã thấy em trai ấp a ấp úng,"Sao thế?"
"Để Tuế Tuế nói đi." Triệu Lập Võ mở miệng, cảm thấy chuyện này nên để em gái tự nói thì hơn.
Triệu Tuế Tuế nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói,"Là quyết định điều động của em đã nhận được rồi."
"Tốt, tốt lắm, anh mua một món quà tặng em, cuối tuần về ngõ Cát Tường xem." Triệu Lập Văn gật gù, trong lòng rất vui nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh, chỉ có khóe miệng nhếch lên để lộ tâm trạng lúc này.
Triệu Tuế Tuế hừ một tiếng, phát hiện anh cả ngày càng giống bố, càng lớn tuổi càng ít biểu lộ cảm xúc ra mặt,"Quà gì vậy anh?"
"Về sẽ biết." Triệu Lập Văn không nói ra là quà gì, quà thì phải có bất ngờ mới được.
Lục Minh vừa ăn cơm vừa nghĩ, lúc mình tốt nghiệp Triệu Tuế Tuế đã tặng mình một chiếc đồng hồ đeo tay, bây giờ cô ấy tốt nghiệp thì mình nên tặng quà gì để đáp lễ đây.
Vì quà của Triệu Lập Văn nên Triệu Tuế Tuế cứ mong ngóng đến chủ nhật.
Tan học, Triệu Tuế Tuế lập tức đến khu tập thể đón Tiểu Hôi, ba anh em cùng nhau về ngõ Cát Tường.
"Xe đạp ạ?" Triệu Tuế Tuế nhìn chiếc xe đạp nữ hiệu Phượng Hoàng được buộc nơ đỏ dưới mái hiên.
"Ừ, đi làm thì dùng, chờ sau này có điều kiện anh mua ô tô cho em." Triệu Lập Văn gật đầu, nếu không phải hoàn cảnh hiện tại không cho phép, anh đã mua một chiếc ô tô cho em gái đi làm rồi.
"Anh, anh giành mất ý tưởng của em rồi." Triệu Lập Võ lên tiếng, vốn dĩ anh định tặng em gái một chiếc xe đạp làm quà tốt nghiệp.
"Khụ, ai mua trước là ý tưởng của người đó." Triệu Lập Văn ho nhẹ một tiếng, anh sẽ không thừa nhận mình không biết tặng gì nên mới tặng xe đạp.
"Hừ." Triệu Lập Võ hậm hực quay mặt đi, xe đạp là thứ em gái dùng hàng ngày, trong mắt anh đó là món quà tốt nhất.
"Anh, em tặng anh một chiếc đồng hồ Rolex, anh tặng lại em một chiếc kiểu nữ là được rồi, chúng ta cùng tốt nghiệp mà." Triệu Tuế Tuế vội vàng lên tiếng hòa giải, những món đồ có giá trị cô cũng thích.
"Thật hả?" Triệu Lập Võ do dự.
"Vâng, em không ngại nhiều đồng hồ đâu, thay đổi cho phong phú." Triệu Tuế Tuế biết anh trai chắc chắn sẽ cất giữ cẩn thận chiếc đồng hồ cô tặng.
TBC
Một tháng trôi qua rất nhanh, một tuần trước khi Triệu Tuế Tuế tốt nghiệp, Triệu Quảng Thúc đưa Trần Tú Hòa đến kinh đô.
Sân bay quốc tế Kinh Đô, ba anh em Triệu Tuế Tuế nhìn thấy máy bay hạ cánh, đi về phía lối ra.
Lần này đến kinh đô, Triệu Quảng Thúc có nhiệm vụ tuyển chọn sinh viên tốt nghiệp bổ sung quân số dự bị cho quân đội Tung Sơn, tiện thể tham gia lễ tốt nghiệp của con trai út và con gái út.
"Bố, mẹ!"
Triệu Tuế vẫy vẫy tay, để mẹ nhìn mình.
Trần Tú Hòa đi máy bay, lúc xuống sân bay còn hơi choáng váng,"Tuế à."
Triệu Lập Văn biết mẹ đang bị "say máy bay", vội vàng tiến lên đỡ,"Mẹ, chúng ta về trước đi."
"Đi đi, lát nữa bố tự về." Triệu Quảng Thúc còn phải đi họp, để vợ con về nhà trước.
Bốn mẹ con trở lại ngõ Cát Tường.
Trên đường về, Trần Tú Hòa đã bình tĩnh lại.
"Ôi chao, máy bay nhanh quá, lần đầu tiên bay nên đầu óc hơi choáng váng, cứ sợ máy bay rơi xuống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Khả năng thích ứng tốt đấy, lần đầu tiên bay mà không nôn là giỏi rồi." Triệu Lập Văn chưa từng say máy bay, không biết phải điều chỉnh thế nào.
"Mẹ đeo tai nghe suốt dọc đường, may mà bố con vẫn luôn ở bên cạnh." Nói xong, Trần Tú Hòa ôm hôn con gái út.
"Vậy là nhà mình chỉ có con với Tuế chưa từng đi máy bay." Triệu Lập Võ tỏ ra khá hứng thú với việc đi máy bay.
"Sau này nhiều cơ hội mà." Triệu Lập Văn nhìn em trai, có khi tốt nghiệp hoặc đi làm nhiệm vụ là được đi máy bay.
Triệu Tuế không có ý kiến, kiếp trước cô đi máy bay đến mức nôn mửa, khi bắt đầu đi làm, dự án ở khắp nơi, thứ Hai nào cũng bay đến chỗ khách hàng, đến chiều thứ Sáu tan làm mới bay về trụ sở, cô bị ám ảnh với việc đi máy bay rồi.
Buổi tối, Triệu Quảng Thúc về nhà đúng giờ cơm.
"Đây là lần đầu tiên gia đình mình đoàn tụ ở kinh đô, nâng ly nào." Triệu Quảng Thúc nâng ly rượu, gọi vợ con cùng nâng ly.
Triệu Lập Võ uống cạn ly rượu, chỉ ra lời bố nói không chính xác,"Lúc nhỏ, nhà mình từng đến kinh đô du lịch rồi."
"Đây là nhà của mình, trước kia là ở nhà chú Diêm, khác nhau chứ." Triệu Lập Văn búng trán em trai, bảo đừng nói những lời cụt hứng như vậy.
Ăn uống no nê, cả nhà ra sân ngồi hóng mát như hồi còn ở khu tập thể.
Cùng với sự trưởng thành của hai anh trai, người nói chuyện khuấy động không khí lúc này thường là Triệu Tuế Tuế, điều này khiến cô nhớ dáng vẻ hoạt bát của anh trai hồi bé, không biết từ lúc nào, cô đã thay anh mình làm nhiệm vụ này.
"Đến lúc đó một mình Tuế Tuế ở cái sân rộng thế này sao?" Trần Tú Hòa nghĩ đến việc con gái ở một mình, không biết có an toàn không.
Năm đầu tiên Triệu Tuế vẫn phải ưu tiên công việc, giáo sư Lư đề nghị cô học lên cao học sau một hai năm nữa,"Còn Tiểu Hôi ở đây, anh cả cũng thường xuyên về, cả Bảo Châu với Thủy Hoa nữa, mọi người cũng sẽ đến chơi với con."
Bây giờ Triệu Bảo Châu thường trú ở đoàn văn công kinh đô, thi thoảng có thể đến ở cùng Triệu Tuế.
Trần Tú Hòa vẫn hơi lo lắng,"Tiểu Hôi giờ già rồi."
Tiểu Hôi đang vui vẻ ăn dưa hấu, nghe thấy Trần Tú Hòa gọi tên mình, ngẩng đầu lên.
"Ăn đi." Triệu Tuế vỗ vỗ đầu Tiểu Hôi, Tiểu Hôi là chú ch.ó có kỷ luật, xuất ngũ bao năm mà trên người vẫn còn cơ bắp.
Cả nhà nói chuyện đến mười giờ tối mới về phòng đi ngủ.
Mấy ngày sau, cứ ăn cơm xong là ba anh em Triệu Tuế Tuế lại theo Triệu Quảng Thúc đi thăm bạn bè đồng đội, làm quen trước, sau này biết đâu lại cần đến.
Ngày tốt nghiệp, Triệu Tuế Tuế mặc quân phục mới đứng trên lễ đài nhận giấy khen học viên ưu tú.
Triệu Lập Văn cầm máy ảnh Lục Minh đưa chụp ảnh cho em trai và em gái, chụp trên lễ đài đã hết kha khá ảnh.
Tiếp theo là chụp ở khắp nơi trong trường, chụp hết ba cuộn phim mới chịu dừng lại.
"Còn một kiểu cuối cùng, mai chụp tiếp." Lục Minh cất cuộn phim, kiểu cuối cùng phải chụp ở quảng trường, đã hẹn Triệu Tuế và Triệu Lập Võ khi tốt nghiệp bốn người sẽ chụp chung một kiểu ảnh ở đó.
Triệu Tuế vẫn còn muốn chụp nữa, thôi thì hết phim rồi thì dùng mắt ghi lại vậy,"Mẹ, con dẫn mẹ đi dạo quanh trường."
Hôm nay là lễ tốt nghiệp của sinh viên năm tư, không khí trong trường Đại học Quân sự Hoa Hạ khá thoải mái, Trần Tú Hòa được chồng dẫn vào,"Không ngờ trường Đại học Quân sự Hoa Hạ lại lớn như vậy."
Trên đường đi gặp không ít sinh viên, mọi người gặp nhau đều mỉm cười chào hỏi.
Trần Tú Hòa đi dạo một vòng trường Đại học Quân sự Hoa Hạ, thấy ở đâu cũng có sinh viên đang học bài, cả thư viện lẫn sân trường,"Kỳ thi kế toán tới nhất định mẹ sẽ đỗ."
Triệu Tuế cười,"Đây gọi là được danh giáo hun đúc sao mẹ?"
Trần Tú Hòa ho nhẹ, kỳ thi kế toán trước bà không đỗ, hơi ngại ngùng khi nhắc đến trước mặt ba đứa con đều là sinh viên đại học.
Buổi tối về đến nhà, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy trên giường bày la liệt quà, đều là người thân và bạn bè tặng.