Quà tốt nghiệp Lưu Hạo Dương tặng là nhờ người mang đến, một chú heo đất màu trắng xinh xắn, bên trong đựng đầy kẹo, giống hệt con heo đất tiết kiệm thời hiện đại.
Chỉ có điều bên trong chú heo đất có màu vàng, giống màu vàng của cá vàng nhỏ, Triệu Tuế từng tiếp xúc với vàng nhiều nên đoán Lưu Hạo Dương không lẽ lại tặng mình một chú heo vàng thật?
Nghĩ vậy, Triệu Tuế đổ hết kẹo trong heo đất ra, cầm chú heo đất rỗng lên,"Sao lần nào anh ấy cũng tặng quà giá trị thế này."
"Toàn kẹo thôi mà, giá trị gì chứ?" Triệu Lập Võ ôm con heo đất giống hệt đi vào, miệng vẫn đang nhai sô cô la.
Triệu Tuế tạm thời không muốn nói ra lời ước hẹn giữa mình và Lưu Hạo Dương, cô liếc mắt sang chiếc máy ảnh bên cạnh,"Không có gì, em nói là máy ảnh Lục Minh tặng."
"Cũng không đắt, lần trước chẳng phải em cũng tặng Lục Minh một chiếc đồng hồ làm quà tốt nghiệp sao?" Triệu Lập Võ đặt con heo đất xuống, cầm máy ảnh lên xoay xoay.
Hôm sau trời còn chưa sáng, cả nhà đã cùng nhau ra quảng trường, chụp một bức ảnh theo đúng vị trí của 4 năm trước.
"Được rồi, anh đi đây." Triệu Lập Võ đeo ba lô lên vai, bây giờ anh đã là một quân nhân chính thức, 8 giờ sáng phải có mặt ở đơn vị.
Mũi Triệu Tuế Tuế hơi cay cay: "Anh, nhớ giữ gìn sức khỏe, nếu đ.á.n.h không lại thì chạy nhé."
Triệu Lập Võ nghe em gái nói vậy thì vừa buồn cười vừa thương, đưa tay xoa mũi cô: "Lần này anh đi thật rồi."
Nói xong, Triệu Lập Võ chào cha anh một cái, nhìn mẹ và anh trai, sau đó xoay người rời đi cùng Nguyên Thịnh.
TBC
"Lần sau Tiểu Võ về là khi nào nhỉ?" Trần Tú Hòa nhìn bóng lưng con trai khuất dần, nhớ lại cảnh tiễn chồng đi ngày trước, giống như vết thương đã lành lại bị xé toạc.
"Chẳng biết nữa, khi nào rảnh Tiểu Võ sẽ về thôi." Triệu Quảng Thúc đặt tay lên vai vợ, siết nhẹ như muốn an ủi.
Trần Tú Hòa nhanh chóng lấy lại tinh thần, thấy con gái út len lén lau nước mắt, bà xoa đầu con gái: "Về thôi con."
Hai ngày sau, Triệu Quảng Thúc hoàn thành nhiệm vụ ở đây, đưa vợ về khu nhà tập thể: "Làm việc tốt nhé, rảnh thì về thăm bố mẹ, khi nào có thời gian bố mẹ cũng sẽ lên thăm hai đứa."
"Con biết rồi ạ." Triệu Tuế Tuế gật đầu nhìn theo chiếc xe Jeep khuất dần, bỗng thấy thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà đã một tuần, cuối tuần này cô cũng phải đến đơn vị báo danh rồi.
–––Đây là đường phân cách năm 70 nhảy vọt sang năm 71–––
Một năm trôi qua rất nhanh, công việc của Triệu Tuế ở Bộ Quốc phòng được lãnh đạo đ.á.n.h giá cao.
Từ phòng họp đi ra, Triệu Tuế Tuế có chút phấn khởi.
Tổ trưởng Hoàng mở cửa thấy Triệu Tuế đang đứng ngoài hành lang, ông bước tới cạnh cô: "Tiểu Triệu, cố gắng lên nhé, tuần sau đi tập huấn đấy."
"Vâng, tôi sẽ cố gắng ạ." Triệu Tuế nghiêm túc đáp.
Tan ca, Triệu Tuế và Vương Thủy Hoa gặp nhau ở cổng đơn vị, hai người cùng đạp xe về hướng ngõ Cát Tường.
Hôm nay là sinh nhật tuổi 18 của Triệu Tuế, cũng là sinh nhật đầu tiên được mọi người tổ chức cho cô, thật không ngờ món quà đầu tiên cô nhận được lại là cơ hội được đi công tác ở nước Mỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tuế, hôm nay cậu vui lắm nhỉ?" Vương Thủy Hoa cảm nhận được sự hào hứng của Triệu Tuế, bèn hỏi.
"Ừ, hôm nay tớ nhận được một cơ hội rất tốt." Triệu Tuế vừa đạp xe vừa lắc lắc chân, đây chính là chuyện có thể ghi vào lịch sử.
"Chuyện kia à?" Vương Thủy Hoa biết rõ hiện giờ đơn vị đang bận rộn chuyện gì, một nhiệm vụ quan trọng như vậy chỉ những người có kinh nghiệm công tác vài năm trở lên mới đủ tư cách đăng ký.
"Ừ, phải tham gia huấn luyện đặc biệt, ai vượt qua bài kiểm tra mới được đi." Triệu Tuế nói ra việc cô không chỉ là trợ lý mà còn là vệ sĩ.
"Huấn luyện đặc biệt là phải vào quân đội à?" Nghe thấy hai chữ "vệ sĩ", Vương Thủy Hoa liền nghĩ đến những nguy hiểm, có vẻ nhiệm vụ lần này vừa vẻ vang lại vừa nguy hiểm.
"Cũng gần giống như vậy, toàn bộ những người tham gia huấn luyện đều văn võ song toàn." Triệu Tuế không hề giấu giếm, dù sao tuần sau ai ở văn phòng đi tham gia huấn luyện, Vương Thủy Hoa cũng sẽ biết.
"Vậy thì mình cũng đoán được là ai rồi." Vương Thủy Hoa thở dài, nếu chỉ nói về năng lực ngoại ngữ thì cô không thua kém gì họ, đáng tiếc khả năng võ thuật của cô ở văn phòng thuộc hàng thấp nhất, nếu thực sự gặp nguy hiểm thì có khi cô còn chẳng tự bảo vệ được mình.
Hai người về đến ngõ Cát Tường, Vương Thủy Hoa để Triệu Tuế Tuế vào nhà trước.
Vừa đẩy cửa ra, Triệu Tuế đã bị hoa rơi đầy người, đưa tay bắt lấy một cánh hoa, cô nhận ra đó là hoa tường vi.
"Chúc mừng sinh nhật!"
Triệu Lập Võ dẫn đầu một đám người ném hoa về phía em gái, Triệu Quảng Thúc và Trần Tú Hòa đứng ở hiên nhà, mỉm cười nhìn lũ trẻ chúc phúc cho con gái.
Triệu Tuế bị vây quanh bởi những cánh hoa, cô muốn nói chuyện với anh trai đã một năm không gặp nhưng anh ấy vẫn đang hào hứng ném hoa về phía mình.
Triệu Lập Văn mặc tạp dề đi từ trong bếp ra, đợi cho đến khi em gái bị "chôn vùi" trong hoa, anh mới lên tiếng giải cứu: "Thôi nào, mọi người mau lại giúp một tay."
Triệu Tuế nhè cánh hoa vô tình rơi vào miệng ra, nhìn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, cô hỏi: "Mọi người mua nhiều hoa tường vi thế này ở đâu vậy?"
"Anh Hạo Dương mang đến đấy." Triệu Bảo Châu chỉ vào Lưu Hạo Dương, vốn dĩ cô định dùng giấy vụn đủ màu sắc, nhưng có hoa tươi rồi nên giấy vụn bị loại bỏ.
Triệu Tuế nhìn người con trai đã hơn một năm không gặp, anh ấy trưởng thành hơn rất nhiều, to toát lên vẻ đáng tin cậy, trên trán có thêm một vết sẹo nhỏ, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy, quan trọng nhất là anh ấy không bị thương tật gì,"Cảm ơn anh, Hạo Dương."
"Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng em chính thức bước sang tuổi 18." Trong lòng Lưu Hạo Dương thầm nghĩ, cuối cùng cô nhóc này cũng đã trưởng thành.
Triệu Tuế cảm thấy lời nói của Lưu Hạo Dương có ẩn ý, nhưng lúc này cô chỉ muốn được gần gũi anh trai hơn: "Cảm ơn anh."
Nói xong, Triệu Tuế chạy về phòng anh trai.
Triệu Lập Võ đang cởi áo, lúc nãy ném hoa bị dính vào lưng khá nhiều, anh dùng tay phủi mãi không hết, đành phải cởi áo ra giũ: "Em lúc nào cũng hấp tấp vậy, vào phòng người khác phải gõ cửa trước chứ, nhỡ đâu nhìn thấy gì đó không nên xem thì sao?"
"Em biết rồi, anh về lúc nào vậy?" Triệu Tuế ngồi trên giường, vừa nhìn cơ bụng săn chắc của anh trai vừa lắc lắc chân, may là trên người anh không có vết thương nào, đây là lần đầu tiên anh em họ xa nhau lâu như vậy.
"Hôm qua anh trở về, trước tiên đến đơn vị bàn giao nhiệm vụ, lúc về em đã đi làm rồi." Triệu Lập Võ ngồi bên cạnh em gái, một năm không gặp, em gái lại cao thêm một chút,"Tặng em, quà sinh nhật."
Triệu Tuế mở hộp gỗ, bên trong là viên trân châu lớn bằng ngón tay cái,"Mua ở đâu vậy?"