Lưu Chiêu Đệ và Triệu bà đi tìm kiếm khắp xung quanh chân núi nhưng không thấy bóng dáng Triệu Lập Kim và Trần Tú Hòa đâu, lòng nóng như lửa đốt.
"Mẹ, giờ phải làm sao? Lập Kim nó... nó..." Lưu Chiêu Đệ vừa khóc vừa nhìn bà Triệu, trong lòng sợ hãi vô cùng. Con trai bà còn nhỏ như vậy, làm sao đấu lại với Trần Tú Hòa được?
"Chắc chắn là lên núi rồi! Để mẹ đi tìm, con về nhà hỏi xem Lập Văn điên khùng kia có biết nó đi đâu không!" Triệu bà định tự mình về hỏi, nhưng lại sợ con dâu cả không khống chế nổi con dâu ba, đành tự mình lên núi tìm.
Bên này, Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ đang cho em gái uống sữa.
"Tuế Tuế ngoài lúc uống sữa phát ra tiếng, còn lại lúc nào cũng im thin thít." Triệu Lập Võ chống cằm nhìn em gái đang nằm gọn trong lòng anh trai. Cô bé trắng trẻo, bụ bẫm, là đứa bé đáng yêu nhất mà cậu từng thấy.
"Lớn lên một chút sẽ hoạt bát hơn thôi." Triệu Lập Văn không biết giải thích sao cho em trai hiểu là em gái rất có thể sẽ bị ngốc. Cậu bé cũng chỉ mới 4 tuổi đầu. Mà thôi, chuyện gì cũng có ngoại lệ."Sau này rảnh rỗi thì em nói chuyện với Tuế Tuế nhiều hơn, biết đâu em ấy sẽ phản ứng lại đấy."
"Vâng ạ!" Triệu Lập Võ bắt chước dì tư dỗ dành Bảo Châu, trêu chọc em gái. Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Lưu Chiêu Đệ đập cửa rầm rầm: "Mở cửa! Mở cửa ra! Mẹ mày đâu rồi, mày có biết không hả?"
Nghe thấy tiếng Lưu Chiêu Đệ, Triệu Lập Văn theo bản năng đưa tay bịt tai em gái. Nhưng rồi cậu bé phát hiện em vẫn mút sữa ngon lành, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi tiếng đập cửa.
"Anh, giờ làm sao?" Triệu Lập Võ đứng ở cửa trước, nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy Lưu Chiêu Đệ vẫn đang đập cửa, miệng mồm ngày càng cay nghiệt.
"Lấy bông gòn ra đây, nhét vào tai cho đỡ ồn." Triệu Lập Văn hất hàm về phía tủ đầu giường, nơi có để sẵn một nắm bông gòn. Trải qua nhiều lần kiểm chứng, Triệu Lập Văn biết em trai mình thừa hưởng sức khỏe của bố, đ.á.n.h nhau với Lưu Chiêu Đệ cũng không thành vấn đề. Tuy nhiên, chuyện gì có thể tránh được thì nên tránh. Dù sao thì em trai cậu bây giờ tuy khỏe mạnh nhưng lại thấp bé, chưa có kinh nghiệm đ.á.n.h nhau.
Lưu Chiêu Đệ thấy bên trong không có động tĩnh gì, cũng không biết có ai ở nhà hay không. Dù sao thì với tiếng động lớn như vậy, không lý nào Triệu Tuế lại không khóc.
Chuyện của Triệu Tuế Tuế chỉ có người nhà họ Triệu biết, ngoài ra còn có Trần Tú Mai, con dâu trưởng thôn, cũng là dì tư của Triệu Lập Văn.
Triệu bà tìm kiếm khắp núi Lộc Minh mà không thấy cháu trai đâu, đang định xuống núi thì gặp một người đi lấy củi. Hỏi han mới biết cháu trai bị đưa lên núi Tiểu Ấn. Triệu bà dặn người đó về báo tin cho con dâu cả, sau đó vội vàng chạy về phía núi Tiểu Ấn.
Khi bà tìm thấy người, Trần Tú Hòa đang cầm rìu, đứng trước mặt Triệu Lập Kim đang quỳ gối dập đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TBC
"Nhà lão Tam, cô làm gì vậy?"
"Làm gì à? Đương nhiên là để cho cái thứ ch.ó c.h.ế.t này quỳ xuống xin lỗi con gái tôi." Trần Tú Hòa nhìn Triệu bà tử, ánh mắt lạnh như băng.
Triệu Lập Kim không biết đã dập đầu bao nhiêu cái, nghe thấy bà nội lên tiếng, lập tức kêu cứu: "Bà nội, cháu đau quá!"
Lúc này Triệu bà tử mới phát hiện mặt cháu trai đã sưng vù như cái bánh bao, đau lòng đến mức suýt khóc: "Đánh cũng đ.á.n.h rồi, đầu cũng dập rồi, như vậy là được rồi."
"Chưa được, như vậy chưa đủ, tôi muốn Triệu Lập Kim mỗi ngày đều phải đến dập đầu xin lỗi con gái tôi." Trần Tú Hòa cũng biết chừng mực, dù có hận đến mấy cô cũng không thể vì tên súc sinh Triệu Lập Kim này mà đi liều mạng, nếu không phải trong nhà còn ba đứa con nhỏ đang chờ cô nuôi nấng, cô thề sẽ c.h.é.m c.h.ế.t Triệu Lập Kim.
Trần Tú Hòa cũng từng nghĩ đến việc đ.á.n.h gãy tay chân Triệu Lập Kim, nhưng như vậy nhà cả sẽ lại được dịp bám lấy nhà cô.
"Làm gì có chuyện anh họ ngày nào cũng phải quỳ gối trước mặt em họ, cô không sợ Ngũ nha đầu ở dưới suối vàng trách tội sao?" Triệu bà tử nghe nói còn phải đến mỗi ngày, cau mày không đồng ý. Nếu không phải trong tay con dâu thứ ba đang cầm búa, bà đã lao vào đ.á.n.h cho một trận rồi. Giờ phút này, cháu trai đang bị con dâu thứ ba khống chế, bà thân là mẹ chồng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà nói chuyện phải trái.
Triệu Lập Kim không ngờ bà nội đến mà cũng không thể giải cứu mình ngay lập tức, chỉ có thể tiếp tục dập đầu dưới lưỡi búa sắc bén.
Ba người cứ giằng co như vậy, tốc độ dập đầu của Triệu Lập Kim càng ngày càng chậm. Tháng bảy, mặt trời gay gắt như thiêu đốt, cho đến khi nắng lên đỉnh đầu, Triệu Lập Kim lảo đảo ngã xuống, không gượng dậy nổi nữa.
Trần Tú Hòa ngồi xổm xuống kiểm tra, xác định không có vấn đề gì mới đá hắn sang một bên, sau đó khoác búa xuống núi, trước khi đi còn để lại một câu: "Ngày mai tiếp tục."
Vừa về đến nhà, Trần Tú Hòa đã bắt gặp ánh mắt lo lắng của chị dâu, cô khẽ nhếch mép: "Chị dâu, em yên tâm, em có chừng mực."
Tiền Xuân Phân nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: "Em vào ăn cơm đi."
Lưu Chiêu Đệ nhìn thấy mẹ chồng cõng con trai xuống núi từ xa, vội vàng chạy đến hỏi han: "Mẹ, Lập Kim không sao chứ?"
Triệu bà tử đặt cháu trai xuống để con dâu cõng, nghe con dâu cả hỏi, bèn trút hết cơn giận vừa rồi ở chỗ con dâu thứ ba lên đầu con dâu cả: "Mắt mũi con mù rồi à? Không thấy mặt Lập Kim sưng thành cái bánh bao thế kia sao?"
Lưu Chiêu Đệ nhìn thấy mặt con trai sưng vù, đau lòng không thôi: "Trần Tú Hòa đáng c.h.ế.t, con sẽ liều mạng với cô ta."