Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 790



"Về đi, với tính Trần Tú Hòa, ngày mai cô ta còn dám vác d.a.o đến c.h.é.m đấy! Trước tiên con đưa Lập Kim về nhà ngoại ở một thời gian đi." Triệu bà tử nghĩ, dù sao thì bà và con dâu cả cũng không thể lúc nào cũng trông chừng Lập Kim được, chi bằng gửi cháu trai đi một thời gian, đợi xem tình hình của con dâu thứ ba thế nào rồi tính tiếp.

Hôm sau, Trần Tú Hòa tìm khắp thôn Phú Hưng mà không thấy Triệu Lập Kim đâu, cuối cùng mới biết cậu ta đã được đưa về nhà ngoại lánh nạn.

Sau khi Trần Tú Hòa vác búa đuổi c.h.é.m Triệu Lập Kim, người dân thôn Phú Hưng đều biết Trần Tú Hòa bị Triệu Lập Kim đụng trúng bụng, sinh non, lại khó sinh.

Tuy nói khả năng sinh đôi khó sinh hơn sinh một, nhưng chỉ cần được chăm sóc tốt thì về cơ bản có thể sinh nở an toàn. Hơn nữa Trần Tú Hòa đã sinh hai lần rồi, có kinh nghiệm, trước khi sinh còn có thể ra ruộng đưa cơm, có thể thấy tình trạng của cô ấy lúc đó rất tốt.

Lưu Chiêu Đệ đang làm việc trên ruộng, nhìn thấy Trần Tú Hòa không ra ruộng, bèn tức giận ném cuốc xuống đất: "Mẹ, nhà lão Tam giả nai đã hai tháng rồi, ruộng vườn trong nhà cũng không thèm ngó ngàng gì, đến lúc đó có mà chia cho bọn họ lương thực à?"

Hiện tại, nhà nào cũng tự trồng cấy, tự quản lý ruộng vườn nhà mình. Lúc chia nhà, lúa trên ruộng vẫn đang phát triển, nên mọi người thống nhất thu hoạch xong sẽ chia ruộng, cho nên nhà họ Triệu vẫn làm việc chung với nhau.

Triệu bà tử cũng cảm thấy con dâu thứ ba không ra ruộng là quá đáng, bà ta sinh con xong, nghỉ ngơi mấy ngày coi như là ở cữ rồi. Lão nhị và lão tam đều là sinh con ngay tại ruộng, nếu không phải chồng ngăn cản, bà chỉ cho phép con dâu thứ ba ở cữ nửa tháng: "Buổi trưa mẹ sẽ đi nói chuyện, con dâu thứ ba buổi sáng về nhà mẹ đẻ, buổi trưa chắc chắn sẽ quay lại."

Ông nội Triệu nghe vậy, liền đặt cuốc xuống. Ông cũng cảm thấy con dâu thứ ba nên ra ruộng làm việc. Con trai cả nằm liệt giường, mất đi một lao động chính, trong nhà thiếu người làm. Nhưng mà, đã hai tháng rồi, sao con gái út của con trai thứ ba chưa từng khóc một tiếng nào nhỉ?"Bà nó, buổi tối trong phòng lão tam có nghe thấy tiếng con nít khóc không?"

Triệu bà tử nghe chồng hỏi vậy, có chút nghi hoặc: "Sao ông lại hỏi thế?"

Ông nội Triệu nghĩ đến điều gì đó, hít thở có chút dồn dập, nhỏ giọng nói: "Lục nha đầu có quấy khóc ban đêm không?"

Triệu bà tử ban đầu còn không hiểu chuyện gì, không biết tại sao lại nghĩ đến chuyện nhà mẹ đẻ có một sản phụ khó sinh, đứa bé bị kẹt trong bụng quá lâu, sinh ra bị thiểu năng trí tuệ."Ý ông là Lục nha đầu là đứa ngốc?"

Nghĩ đến phản ứng dữ dội của con trai thứ ba và con dâu thứ ba lúc trước, Ông nội Triệu cảm thấy lạnh sống lưng. Nếu Lục nha đầu thực sự là đứa ngốc thì phải làm sao? Sau này không gả được, chẳng lẽ lại để vợ chồng con trai thứ ba và hai đứa cháu trai nuôi nấng hay sao?

Triệu bà tử thấy chồng không nói gì, không ngờ ông ấy đã nghĩ đến chuyện gả chồng cho Lục nha đầu rồi, bèn lay lay ông: "Ông nó?"

Ông nội Triệu hoàn hồn, nghĩ thầm, biết đâu Lục nha đầu chỉ là đứa trẻ ít nói: "Tối nay bà vào phòng lão tam xem Lục nha đầu thế nào, nó sinh ra lâu như vậy rồi mà tôi vẫn chưa được nhìn mặt nó."

Triệu bà tử nghe chồng muốn mình đi thăm cháu gái thì rất không vui, nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Đúng là Lục nha đầu từ lúc sinh ra đến giờ quá im lặng, khiến người ta phải suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Võ đang dùng trống bỏi để trêu em gái, nhưng đáng tiếc, cô bé phản ứng rất ít, chỉ thỉnh thoảng đảo mắt để chứng minh mình vẫn còn sống. Đột nhiên, một mùi chua chua bốc lên: "Tuế Tuế, em ị rồi à?"

TBC

Triệu Tuế Tuế chỉ đạp đạp chân, không có động tác gì khác, ra vẻ mặc kệ.

Triệu Lập Văn đang đun nước trong bếp, hôm nay trời đẹp như vậy, rất thích hợp để tắm rửa, nghe thấy tiếng hét của em trai, bèn nhét thêm một thanh củi lớn vào bếp lò, sau đó chạy ra: "Tuế Tuế ị rồi hả?"

Triệu Lập Võ bịt mũi, rúc vào góc giường lò, vừa rồi còn thích em gái bao nhiêu, bây giờ lại chán ghét bấy nhiêu: "Ị rồi."

Triệu Lập Văn nhìn em trai, bật cười: "Ghét bỏ cái gì, hồi bé em còn ị thối hơn. Đi rửa cái chậu gỗ nhỏ đi, trời nóng như vậy, cẩn thận không em lại bị rôm sảy đấy."

Nghe anh trai nói vậy, Triệu Lập Võ chạy vụt vào bếp, rửa sạch cái chậu gỗ dựa vào tường.

Triệu Lập Văn thay tã cho em gái, lúc ôm con bé vào bếp, nhìn thấy em trai đang bắc ghế, định tự mình múc nước: "Để anh làm cho."

Triệu Lập Võ cũng biết tay mình ngắn, bèn đặt gáo nước xuống, sau đó cố hết sức bế em gái lên.

Triệu Lập Văn thử độ ấm của nước, sau đó nói với em trai: "Được rồi, đặt em xuống đi."

Vừa được đặt vào chậu nước, Triệu Tuế Tuế liền bắt đầu đạp chân, có vẻ rất thích nước.

"Da Tuế Tuế trắng quá, còn trắng hơn cả anh nữa." Triệu Lập Võ vừa dùng khăn bông lau người cho em gái, vừa nói. Ba anh em nhà này, mỗi người một màu da khác nhau.

Triệu Lập Văn đang lau những nếp gấp do mỡ trên người em gái, nghe em trai nói, nhận ra nước da của ba anh em họ quả thật rất khác biệt: "Có phải em lại chạy đi chơi đất sét với Thiết Đản không?".

Triệu Lập Võ gật đầu: "Lần nào em cũng rửa tay sạch sẽ, cả móng tay cũng cắt gọn gàng rồi."

Triệu Lập Văn nhìn móng tay em trai, quả nhiên rất sạch sẽ: "Tuế Tuế thân thể yếu ớt, nếu tay em bẩn mà sờ vào người con bé, lỡ đâu Tuế Tuế bị bệnh thì sao?".