Mang Cả Mùa Xuân Vượt Ngàn Dặm

Chương 6



 

Trên cây chỉ toàn nụ, chưa có bông nào nở.

 

Đúng lúc ấy, một bóng nhỏ bay lướt qua nền trời.

 

Giống một con chim yến.

 

Ta bất giác ngẩn ra.

 

Yến trở về thì giấc xuân tỉnh, xuân thức dậy thì hải đường sẽ nở.

 

Tên mẫu thân ta cũng có một chữ Đường.

 

Bà yêu hoa từ nhỏ.

 

Thế nhưng bà lại qua đời vào mùa đông.

 

Ngày ấy cái c.h.ế.t của bà cũng giống như c.h.ặ.t gãy một nửa thân thể của phụ thân, khiến người đàn ông từng vững vàng như núi bỗng trở nên suy sụp.

 

Trong ký ức của ta, hôm đó khắp phủ đều là màu tang trắng.

 

Người lớn chạy đi chạy lại, chẳng ai có thời gian chú ý đến một đứa trẻ.

 

Ta ôm chậu hải đường mẫu thân để lại, một mình đi tới bên giếng tìm nước tưới hoa.

 

Ròng rọc quá cao.

 

Ta kiễng chân vẫn không với tới.

 

Cuối cùng ta phải vất vả kéo một hòn đá sang, đứng lên đó mới có thể thả thùng xuống.

 

Dây thừng cứa vào lòng bàn tay non nớt, vừa buốt vừa rát.

 

Ta tốn rất nhiều sức mới kéo được nửa thùng lên.

 

Nhưng thùng va vào thành giếng, nước sóng sánh đổ mất gần nửa.

 

Phần còn lại lắc lư, phản chiếu bầu trời mùa đông xám nhạt.

 

Ta dùng gáo hồ lô múc nước.

 

Gáo lớn quá, bàn tay ta nhỏ quá.

 

Hai tay run rẩy mãi mới đưa được tới chậu.

 

Nhưng nước vừa rót xuống đã chảy hết qua đáy.

 

Ta lại thử lần nữa.

 

Vẫn không giữ được.

 

Ta ngồi đó, tay cầm chiếc gáo, ngơ ngác nhìn cành hoa héo rũ.

 

Bấy giờ có một giọng nói vang lên phía sau.

 

"Tưới như vậy thì hoa càng khó sống."

 

Thanh âm ấy không lớn, lại ấm áp đến kỳ lạ.

 

Ta quay đầu, chỉ thấy một thiếu niên cao hơn ta rất nhiều đứng chắn mất ánh sáng.

 

Hắn lấy chiếc gáo khỏi tay ta, ngồi xuống rồi dùng một chiếc khăn khô bọc lấy những ngón tay đang lạnh cứng của ta.

 

Hắn lau rất cẩn thận.

 

"Nữ nhi đừng ngâm tay trong nước lạnh lâu như vậy."

 

Ta nhìn hắn, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

 

"Nhưng hoa của mẫu thân ta sắp c.h.ế.t rồi."

 

Chỉ có chính ta biết mình sợ đến mức nào.

 

Thiếu niên mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ tóc ta.

 

"Nó chưa c.h.ế.t, chỉ đang ngủ qua mùa đông thôi."

 

"Đợi xuân tới, tự nhiên sẽ nở lại."

 

Gương mặt hắn có những đường nét hơi lạnh, nhưng trong mắt lại có thứ gì đó rất dịu.

 

Sự dịu dàng ấy khiến vẻ xa cách ban đầu tan đi, chỉ còn lại cảm giác đáng tin.

 

Ta nhìn nụ cười ấy rồi bất giác tin lời hắn.

 

Dù vậy vẫn hỏi: "Thật chứ?"

 

Hắn bật cười.

 

"Không tin ta thì cũng phải tin Tiết lão tướng quân chứ?"

 

Từ trong n.g.ự.c áo, hắn lấy ra một tấm ngọc bài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trên đó có khắc chữ "Cẩn".

 

Ta vừa nhìn đã nhận ra.

 

"Đó là tên ngoại tổ!"

 

Ta nắm lấy ngọc bài, mắt lập tức nóng lên.

 

Thiếu niên đứng dậy, lùi nửa bước rồi hành lễ rất chỉnh tề.

 

"Tại hạ Yến Kinh Xuân, nghĩa t.ử của Tiết lão tướng quân."

 

"Lần này ta về kinh theo lời lão tướng quân, một trong những việc phải làm chính là tới thăm tiểu nương t.ử."

 

Giữa ngày đông lạnh giá, giọng hắn giống một chén trà nóng vừa được đặt vào lòng bàn tay.

 

Ấm đến mức ta vốn đã nhịn khóc rất lâu lại không chịu nổi nữa.

 

Ta lao vào lòng hắn.

 

Giống như một con chim non đã mắc mưa quá lâu cuối cùng cũng tìm thấy mái hiên, ta ôm hắn mà khóc đến không thở nổi.

 

Yến Kinh Xuân không đẩy ta ra.

 

Hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng, khẽ thở dài.

 

"Quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ."

 

Yến Kinh Xuân sinh ra ở Tây Bắc.

 

Cha mẹ đều mất sớm, hắn từng là một cô nhi không nơi nương tựa, về sau nhập quân rồi được ngoại tổ ta coi trọng, cuối cùng nhận làm nghĩa t.ử.

 

Lần này hắn về kinh, ngoài chuyện thay ngoại tổ tới viếng mẫu thân, còn mang theo lời nhắn và sự quan tâm dành cho ta.

 

Nếu tính theo vai vế, ta phải gọi hắn là tiểu cữu cữu.

 

Chỉ là vị "cữu cữu" ấy thật ra cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu tuổi.

 

Tuổi trẻ là thế, lá gan lại chẳng nhỏ chút nào.

 

Sau khi gặp ta, hắn mang ngọc bài của ngoại tổ đi thẳng tới linh đường, muốn thay Tiết gia thi hành gia pháp.

 

Người cầm roi là hắn.

 

Người quỳ chịu roi lại là phụ thân ta.

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Trước bài vị của mẫu thân, cờ tang rủ xuống, không khí tĩnh lặng đến nặng nề.

 

Phụ thân chỉ mặc trung y, tóc tai chẳng còn chỉnh tề, quỳ trên bồ đoàn với dáng lưng còng xuống.

 

Ông khi ấy giống một ngọn núi vừa bị sét đ.á.n.h gãy.

 

Yến Kinh Xuân đứng bên linh án.

 

Sự dịu dàng hắn dành cho ta lúc trước không còn một chút.

 

Hắn nhìn phụ thân, giọng lạnh lẽo: "Tiết lão tướng quân chỉ có một nữ nhi, năm đó ông giao nàng cho ngươi là vì tin Giang gia có thể bảo hộ nàng."

 

"Ngươi đã phụ nàng, tức là phụ lòng cả Tiết gia."

 

Hắn chìa tay.

 

Thị vệ lập tức dâng giới tiên.

 

Roi đầu tiên quất xuống, âm thanh vang lên trong linh đường vắng lặng.

 

Phụ thân đau đến gập người, nhưng rất nhanh đã cố ngồi thẳng lại.

 

Roi thứ hai.

 

Rồi roi thứ ba.

 

Tiếng roi khiến ta nhớ tới những chuyện người lớn từng cố giấu.

Ngày mẫu thân sinh nở, bên ngoài Giang phủ có một nữ nhân tới khóc lóc.

 

Chính ngày ấy bà biết phụ thân đã phản bội mình.

 

Mẫu thân khi ấy đã yếu đến mức chẳng còn sức mà khóc.

 

Nước mắt không còn, chỉ còn m.á.u theo thân thể cạn dần cho tới khi bà nhắm mắt.

 

Đủ mười roi, Yến Kinh Xuân mới dừng tay.

 

Hắn nói: "Mười roi hôm nay là vì nể mặt tiểu nương t.ử."

 

"Nếu sau này ngươi còn để nàng chịu thêm nửa phần ấm ức, những roi chưa đ.á.n.h, ta sẽ tự tới tính tiếp."

 

Nói xong, hắn ném giới tiên xuống.

 

Khi quay sang ta, vẻ lạnh lẽo trên gương mặt đã dịu đi.

 

Hắn bước tới đứng chắn phía ngoài, để tuyết không bay trúng người ta.