Ngón tay hắn lau nước mắt nơi khóe mắt ta.
"Đừng sợ."
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
"Sau này ai làm ngươi buồn, cứ nói với tiểu cữu cữu."
Không hiểu vì sao, ta lại cực kỳ không thích gọi hắn bằng ba chữ ấy.
Yến Kinh Xuân cũng chẳng ép.
Hắn nói thích gọi gì thì gọi, rồi thật sự xem ta như một tiểu bối cần được chăm sóc.
Trong thời gian giữ tang, ta không thể tùy ý ra ngoài.
Hắn liền tìm đủ thứ gửi tới để ta bớt buồn.
Có hôm là tò he.
Có hôm là một rổ anh đào vừa hái.
Có lúc lại là mấy quyển thoại bản chẳng biết hắn lục được ở đâu.
Mỗi lần cho người đưa đồ tới, hắn đều đứng ngoài nhị môn, không bước qua giới hạn.
Qua một lớp rèm sa, hắn sẽ hỏi ta vài câu.
"Hôm nay ăn được mấy bát?"
"Bài học có nhiều không?"
"Đêm qua ngủ yên chứ?"
"Có ai khiến ngươi không vui không?"
Một cánh cửa ngăn giữa hai người.
Ta ở trong.
Hắn thường tựa lưng vào tường phía ngoài.
Qua lớp sa mỏng, chỉ thấy bóng dáng cao ráo, vai rộng, eo gọn của thiếu niên.
Những lần hắn tới, đám nha hoàn trẻ tuổi trong phủ thường chẳng dám ngẩng đầu vì sợ người khác thấy mặt mình đỏ.
Yến Kinh Xuân ở lại thượng kinh ba năm.
Cũng bảo hộ ta suốt ba năm ấy.
Mùa xuân năm mãn tang, ta vừa tới tuổi nên bắt đầu xuất hiện ở những buổi yến dành cho quý nữ.
Các thẩm thẩm chuẩn bị đưa ta đi dự yến hoa triều.
Đã quá lâu không bước vào nơi đông người, trong lòng ta khó tránh khỏi bất an.
Ta không nói mình sợ.
Chỉ quanh co hỏi Yến Kinh Xuân hôm đó có vào cung hay không.
Hắn ở sau song cửa bật cười.
"Nếu nàng muốn ta có mặt, ta nhất định sẽ tới."
Nhưng đến ngày yến, hoàng thượng vừa thấy hắn đã cho gọi đi hỏi chuyện.
Cuộc thi b.ắ.n liễu sắp bắt đầu mà Yến Kinh Xuân vẫn chưa trở lại.
Các thẩm thẩm lại đều đang ngồi cùng hoàng hậu và Trưởng công chúa.
Ta chẳng quen ai trong đám quý nữ.
Ngồi một mình giữa những gương mặt xa lạ, lòng ta càng lúc càng căng.
Khi ấy cuộc thi gần kết thúc.
Khôi thủ đã được định.
Mọi người cũng chuẩn bị dời vào điện.
Bỗng từ phía sau có tiếng một người trẻ tuổi vọng tới.
"Chư vị khoan đi, cho tại hạ thử thêm một lượt được không?"
Tất cả đồng loạt quay lại.
Ta cũng nhìn theo.
Một thiếu niên áo tím đang dùng răng giữ đầu dải vải trắng rồi tự quấn nó quanh cổ tay.
Tóc đen tung nhẹ trong gió.
Thần thái tự tại, phóng khoáng đến mức vừa xuất hiện đã khiến người ta chú ý.
Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, lập tức tìm thấy ta.
Khóe môi cong lên, hắn nhướng mày cười như thể đang nói mình đã trở lại.
Má ta nóng lên.
Nhưng trong lòng lại nảy ra một chút giận dỗi.
Đã hứa ở cạnh ta, vậy mà sau khi gặp hoàng thượng xong lại chẳng tới tìm, trái lại còn chạy vào bãi thi.
Yến Kinh Xuân lúc ấy đã nhận lấy cung.
Hắn bước tới giữa sân.
Lắp tên.
Giương cung.
Mỗi động tác đều gọn gàng đến mức chẳng có chút thừa thãi.
Khi dây cung bị kéo hết mức, thân người hắn cũng căng lên, sắc bén như một lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.
Mũi tên đầu tiên rời dây.
Cành liễu lập tức đứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng reo hò vang lên.
Hắn chẳng quan tâm.
Chỉ tiếp tục rút mũi thứ hai.
Một tiếng gió rít qua.
Lại trúng.
Tới mũi tên thứ ba, Yến Kinh Xuân lại không b.ắ.n ngay.
Hắn quay đầu nhìn ta.
Giữa rất nhiều người, dưới sắc xuân trong veo, ánh mắt ấy vẫn chính xác tìm tới chỗ ta.
Tim ta đập lệch mất một nhịp.
Muốn quay đi, lại không nỡ.
Hắn cười.
Sau đó buông tay.
Cành liễu thứ ba cũng rơi xuống.
Cả sân lập tức náo động.
Yến Kinh Xuân lại như chẳng nghe thấy gì.
Hắn nhận phần thưởng của khôi thủ rồi đi thẳng về phía ta.
Tà áo tím lay theo từng bước.
Một gia nhân của phủ nào đó chợt chạy tới bên hắn nói nhỏ vài câu.
Yến Kinh Xuân nghe xong chỉ lắc đầu.
Sau đó còn nhìn sang ta, cười một cái.
Tới trước mặt, hắn khom người xuống cho ngang tầm mắt.
"Ngây ra rồi à?"
Hơi thở sau cuộc thi vẫn chưa hoàn toàn ổn định, nhưng giọng hắn vẫn rất sáng.
Ta vội quay đầu.
"Ai thèm nhìn ngươi."
Hắn lập tức hỏi: "Không nhìn ta thì nàng nhìn người nào?"
Ta chẳng đáp.
Yến Kinh Xuân cười khẽ, rồi chìa bàn tay trước mặt ta.
Trong lòng bàn tay hắn là một lá bùa bình an.
"Tiểu nương t.ử ngoan, đừng giận nữa."
"Ta từ Ngự thư phòng chạy thẳng tới đây, vội như vậy cũng chỉ vì muốn thắng thứ này cho nàng."
Ta nhìn lá bùa, cảm giác hai má càng nóng.
"Ngươi rõ ràng chỉ thích phô trương."
Hắn nhướng mày.
"Thì ta muốn phô trương trước mặt nàng mà, dễ nhìn ra đến thế sao?"
Ta lập tức đỏ cả mặt.
Yến Kinh Xuân lại cười càng vui.
Những ánh mắt quanh đó bắt đầu dồn về phía chúng ta.
Ta luống cuống, vội tìm chuyện khác hỏi: "Người ban nãy nói gì với ngươi?"
"Hắn hỏi có thể xin phần thưởng của ta cho tiểu thư nhà hắn không."
Yến Kinh Xuân vừa nói vừa đẩy lá bùa tới gần ta hơn.
Hắn còn cố tình thở dài.
"Ta phải nói không được."
"Trong nhà ta cũng có một tiểu nương t.ử rất khó dỗ, ta còn phải mang thứ này tới làm nàng ấy vui."
Trái tim ta như bị ai khẽ chạm vào.
Khoảnh khắc ấy, âm thanh chung quanh dường như đều rời xa.
Chỉ còn cơn gió lướt qua tán cây, làm vô số chiếc lá cùng rung lên.
Thế nhưng cuối cùng ta vẫn không nhận lá bùa ấy.
Phụ thân đã từng nói, Trưởng công chúa muốn chọn ta làm con dâu.
Hôn sự ấy liên quan đến hoàng gia.
Ta không có quyền kháng chỉ.
Và càng không dám để tâm tư mình bước quá giới hạn với một người mang danh tiểu cữu cữu.
Yến Kinh Xuân không biết nguyên do.
Hắn tưởng ta còn giận vì hắn đến muộn.
Thế là ngày nào cũng cho người mang đồ tới.
Ta đều từ chối.
Cũng không chịu gặp hắn.
Hắn đổi sang viết thư.
Ngày nào cũng một phong.